Vì vậy, Sơ Chỉ bị bỏ rơi hơn một tháng, khi gặp lại nàng ta, Linh Lung suýt chút nữa đã không nhận ra.
Làn da mịn màng và tư thế vô ưu vô lo chỉ có được trong cuộc sống xa hoa. Sơ Chỉ chỉ là một người hầu bị phu nhân ghét bỏ, mọi người trong hầu phủ đều biết ý của phu nhân, biết nàng ta không được phu nhân ưa thích, sẽ chẳng ai xem trọng nàng ta, ngày thường bị mọi người xa lánh bắt nạt chỉ là chuyện nhỏ, quần áo trang sức đắt tiền đều bị cướp đi mới là vấn đề lớn. Không có son phấn do phu nhân tặng, mất đi bội ngọc minh loan, cộng thêm mấy chục ngày không được gặp Hầu gia, trong lòng lại vì bất an mà miên man suy nghĩ khiến nàng ta trở nên tiều tụy già nua, cùng nô tỳ mị thái tràn lan một tháng trước khác nhau như hai người.
Nguyên chủ thật sự coi người nô tỳ lớn lên cùng mình này như tỷ muội, bất cứ bộ quần áo đẹp nào nguyên chủ có, nàng đều nhớ chuẩn bị một bộ cho Sơ Chỉ, ngay cả cha mẹ nguyên chủ cũng rất coi trọng Sơ Chỉ, cho Sơ Chỉ đi theo hồi môn, nhưng ai biết lại khiến cho con gái mất đi tính mạng thậm chí cả linh hồn cũng không còn, không biết hai vợ chồng kia sẽ phản ứng ra sao nếu biết sự thật.
"Phu nhân! Phu nhân, nô tỳ biết sai rồi, cầu xin phu nhân để nô tỳ trở về hầu hạ ngài! Phu nhân!" Sơ Chỉ vừa bước vào liền phủ phục xuống mặt đất, tư thế cực kỳ thấp, nàng ta bây giờ không còn cách nào khác, những nha hoàn cùng phòng nhìn nàng ta rất kỹ, muốn nửa đêm lẻn ra ngoài tìm Hầu gia sao? Không thể nào, ngay cả một ngày ba bữa của nàng ta cũng bị quấy rối, hoặc là vô tình đυ.ng phải nàng ta làm đổ, hoặc là nhìn thấy bụi bẩn và lá cây trong đó, mấy ngày nay Sơ Chỉ không hề được sống thoải mái.
Nàng ta cũng thực sự rất tuyệt vọng, mặc dù trở về với phu nhân cũng sẽ bị tra tấn, nhưng ít nhất nàng ta còn có cơ hội gặp Hầu gia, giờ phút này ngoại trừ Hầu gia, còn có ai có thể cứu nàng? Hiện tại, nàng ta chỉ mong phu nhân còn nhớ lại chút tình bạn xưa, nhìn thái độ hèn mọn này mà mềm lòng mà tha thứ cho nàng ta.
"Biết sai rồi." Linh Lung kinh ngạc mở to đôi mắt hạnh. "Vậy nói cho ta biết, ngươi sai ở chỗ nào?"
Sơ Chỉ cúi đầu không dám ngẩng lên: “Lỗi của nô tỳ là không nên tay chân không sạch sẽ mà lấy trộm ngọc bội của phu nhân, cũng không nên hầu hạ phu nhân không tốt, suýt chút nữa làm phu nhân bị bỏng vì trà nóng, lại càng không nên giảo biện mình vô tội…"
“Tốt lắm, tốt lắm.” Linh Lung cảm động đặt chiếc bánh ngọt trong tay xuống, tự mình đứng dậy, cúi người đỡ Sơ Chỉ lên, đôi mắt đẹp tràn đầy dịu dàng và vui mừng. "Ngươi và ta lớn lên cùng nhau, trong lòng ta coi ngươi như tỷ muội. Nếu ngươi biết hối cải, sao ta lại nỡ lòng để ngươi rời xa? Thế này là được rồi, ngươi đã nhận lỗi với ta, ta không còn giận nữa, sau này chúng ta vẫn là tỷ muội như trước, cùng nhau chia sẻ mọi chuyện, có được không?"
Sơ Chỉ rơi vào tương lai tốt đẹp do Linh Lung mô tả, đang định gật đầu đồng ý, lại đột nhiên phát hiện phu nhân không cười. Ngay lập tức nàng ta toát mồ hôi lạnh, lại vội vàng quỳ xuống nói: "Nô tỳ không dám! Nô tỳ không dám! Nô tỳ xuất thân thấp hèn, lại chỉ là một nha hoàn, làm sao có thể làm tỷ muội của ngài! Chỉ xin ân điển của phu nhân, để nô tỳ hầu hạ ở bên cạnh người làm một chút việc, nô tỳ đã cảm thấy mỹ mãn."
Linh Lung lại cười rộ lên: "Ngươi nha, thật là, nếu ngươi yêu cầu như vậy, nếu như ta không đáp ứng, xem ra quá bất cận nhân tình."
Nàng đưa tay ra nói với Sơ Sương: "Nước phượng tiên hoa ta bảo ngươi chuẩn bị có chưa?"
"Hồi bẩm phu nhân, được rồi, nô tỳ lập tức đi lấy."
Sơ Chỉ đứng dậy đi sang một bên, để tỏ ra hèn mọn, còn hơi khom người xuống. Ánh mắt của nàng ta không khỏi bị thu hút bởi đôi tay mà Linh Lung đang duỗi ra, đó đôi tay như thế nào à, trắng nõn và thon thả, mềm mại như chồi non mới bóc, không chút tì vết, lại được hàng ngày sống trong nhung lụa, khiến cho trên tay nàng không có một vết chai nhỏ. Móng tay được cắt tỉa tròn và gọn gàng, không giống như Sơ Chỉ, bởi vì luôn phải làm việc, một khi móng tay dài ra, sẽ bám đầy bụi bặm.
Nàng ta cũng đã từng có những ngón tay thon thả, nhuộm màu, nhưng giờ đây đôi bàn tay đã già nua, nhăn nheo với những vết chai sần sùi, do thường xuyên phải làm việc nặng nhọc nên thậm chí còn hơi biến dạng.
Sơ Sương lấy nước phượng tiên hoa tới, cẩn thận nhuộm móng tay cho Linh Lung, vừa nhuộm xong một tay thì Sơ Tuyết vào báo rằng Hầu gia đã trở về.
Linh Lung nhận thấy được niềm vui không thể che giấu của Sơ Chỉ thoáng hiện lên trong phút chốc, trong lòng âm thầm bật cười, nàng ta cho rằng đây là cơ hội của mình sao? Không, đây là địa ngục của nàng ta.