Chương 8

“Miệng của Hầu gia thật ngọt.” Linh Lung cười cong cong đôi mắt đẹp, “Được rồi, Hầu gia mau đi đi, đừng để chậm trễ.”

Vĩnh An Hầu vừa rời đi, nụ cười trên khuôn mặt của Linh Lung đã biến mất, Sơ Sương thấy tất cả những điều này chỉ cảm thấy rùng mình, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng vội vàng cúi đầu, ngoan ngoãn hầu hạ phu nhân rửa mặt chải đầu, càng cẩn thận tỉ mỉ hơn so với trước kia.

Phu nhân... Xem ra ngài ấy thật sự rất khác trước kia, nhìn như yêu Hầu gia sâu đậm vợ chồng kiêm điệp tình thâm, nhưng thực chất không có chút thật lòng nào. Đôi mắt kia lạnh nhạt và thờ ơ khiến người thấy phải sợ hãi…

Khi thế giới mới xuất hiện , bầu trời và mặt đất là một thể, chúng có quan hệ chặt chẽ không thể tách rời với Hoang Hải.

Nhật nguyệt luân chuyển, xa xa là các vì sao rực rỡ. Rất lâu về trước, mặt trời, mặt trăng và các vì sao đều ở Hoang Hải. Khi bầu trời và mặt đất bị chia cách, Hoang Hải xuất hiện Quy Khư, tụ tập nước biển trong thiên hạ, và Long Nữ Quy Khư cũng thức dậy từ giấc ngủ sâu.

Nàng rất đa tình, nhưng cũng rất vô tình. Nàng không câu thúc hạn chế bản tính phóng túng của mình khiến nàng phải lấy tình yêu làm đồ ăn, nhưng tình yêu thì vô cùng quý giá, bởi vậy nàng chưa bao giờ được ăn no. Rồi một ngày nọ, một cô hồn không nơi nương tựa bay đến trên biển, Long nữ mơ hồ đem nó nuốt chửng, và lần đầu được nếm trải mùi vị trái ngược với "đói khát". Sau đó, nàng lại phát hiện ra linh hồn của "con người" cũng có thể là thức ăn của mình, vì thế nàng đã hoá thành chân thân là một con rồng trắng đi đến thế giới của loài người, trong lúc nhất thời, tiếng kêu than dậy trời, xác chết đầy đất.

Nhưng càng ăn nhiều, nàng càng đói, cơn đói cồn cào khiến nàng không thể tự chủ được, khiến nàng quằn quại trong Hoang Hải tạo ra sóng gió mãnh liệt, đau đớn tột cùng.

Trong sự tra tấn như vậy, nàng hoàn toàn từ bỏ việc tàn sát và cướp bóc linh hồn con người, lặng lẽ trở lại Long Cung Quy Khư, để tránh đói khát, Long Nữ lại lần nữa lựa chọn ngủ say.

Sau đó, trong giấc mơ, nàng đã đến một thế giới, ở đó nàng lớn lên như một người bình thường và nhận được tình yêu vô bờ bến của một con người.

Khi long nữ tỉnh lại khỏi giấc mộng, nàng nhận ra rằng linh hồn của con người chỉ có thể thỏa mãn cơn đói trong một thời gian ngắn, nếu nàng thực sự muốn trải nghiệm sự “thỏa mãn” thì chỉ có “tình yêu” mới là thức ăn của nàng. Khi nàng hiểu được sự thật này, những cô hồn sẽ bay đến từ trên Hoang Hải, nàng cắn nuốt bọn họ, đi đến thế giới loài người nơi họ đang ở, ở đó nàng có thể tiêu hóa các linh hồn và biến chúng thành của mình. Nếu có thể tìm thấy tình yêu trọn vẹn và thuần khiết, thì sau khi trở về Hoang Hải, nàng có thể tỉnh táo trong một thời gian dài mà không cần chìm vào giấc ngủ.

Linh hồn con người đi vào Hoang Hải đều có liên quan đến nước, Long Nữ thậm chí còn để lại một linh hồn bị chết đuối làm người hầu canh giữ Long Cung Quy Khư cho nàng khi nàng rời Hoang Hải.

Đến nay, nàng không còn nhớ mình đã ăn tình yêu của bao nhiêu người.

Nhưng ở thế giới này... Ài... Long Nữ cũng rất đau khổ. Tình yêu của Vĩnh An Hầu toát ra mùi tanh, có thể tưởng tượng rằng nó không ngon lắm, nhưng nếu không ăn, ở thế giới tiếp theo nàng thậm chí có thể quên mất mình là ai!

Quên đi, từ trước tới nay nàng không phải người thà thiếu không ẩu, nói đến đồ ăn, Long Nữ không bao giờ từ chối.

Long Nữ là con rồng duy nhất sống trong hư vô và hưởng thụ sự tồn tại vĩnh cửu trong tuyên cổ Hồng Hoang. Nàng không có người thân, không có bạn đồng hành, vì thế nàng đã dùng từ "Linh Lung" học được ở nhân gian làm tên của mình. Nàng đã nhanh chóng học được quy tắc của thế giới loài người, hơn nữa rất nghiêm túc nỗ lực vì đồ ăn.

Không có ai dạy dỗ hay hướng dẫn, Linh Lung cứ sống một cuộc sống cô đơn và hạnh phúc như thế này. Nàng không tuân theo thiên đạo, thích làm gì thì làm, ngoại trừ bản thân mình thì không đem bất cứ sinh mệnh gì vào mắt, cũng may có sự đói khát là hạn chế, mới làm nàng làm việc có một chút đúng mực, không còn cắn nuốt linh hồn một cách bừa bãi như khi lần đầu ra khỏi Hoang Hải.

Bây giờ thỉnh thoảng nàng có lén lút ăn thêm vài linh hồn, thiên địa cũng sẽ mở một mắt nhắm một mắt cho qua.

Vẻ ngoài xinh đẹp là do ông trời ban tặng hoặc do di truyền, nhưng nhan sắc xinh đẹp cần phải được nâng niu, ngay cả Linh Lung cũng chưa gặp qua vài người phụ nữ sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt vẫn có thể giữ được vẻ ngoài mềm mại, quyến rũ. Vẻ đẹp của nàng đến từ chính bản thân mình, bởi vì nàng là con rồng đẹp nhất, nàng có thể trẻ trung và xinh đẹp mãi mãi mà không cần giữ gìn hay bảo dưỡng, con người làm sao có thể so được với nàng?