Chương 7

“Xin phu nhân cứ nói, cứ nói.” Chỉ cần đưa tiền, việc gì hắn ta cũng dám làm.

“Bên người ta có một nha hoàn cùng nhau lớn lên từ nhỏ, nha hoàn này, gần đây tay chân không được sạch sẽ cho lắm, ta nhất thời tức giận, liền phạt nàng quỳ trong tuyết một lát, ai ngờ nàng ta bị khí lạnh ăn mòn, đã liên tiếp vài ngày không thể xuống giường. Ta là người quá mềm lòng, lại nhớ đến tình cảm trước kia, nên mới mời Văn đại phu y thuật xuất chúng đến xem một chút." Nói xong, Linh Lung lại thở dài buồn bã. "Văn đại phu là người rất thông minh, hẳn là hiểu rõ ý của ta, đúng không?"

Văn đại phu liên tục gật đầu, "Tiêu nhân hiểu, tiểu nhân hiểu, phu nhân yên tâm, tiểu nhân sẽ xử lý mọi việc gọn gàng, nhất định sẽ làm phu nhân hài lòng."

"Vậy là tốt rồi, ngươi đi đi."

Sơ Sương- người có tâm tư tình tế nhất đã hiểu ý của phu nhân, ánh mắt khi nhìn Linh Lung không khỏi mang theo chút kính sợ. Trước đây phu nhân rất hiền lành và tốt bụng, có thể nói là người tốt không có nguyên tắc, nhưng bây giờ lại rất khác, chẳng lẽ tâm tư của Sơ Chỉ bị bại lộ, khiến phu nhân không vui? Những chuyện này Sơ Sương không thể hiểu hết, nàng chỉ biết sau này nhất định phải hầu hạ phu nhân cẩn thận và trung thành hơn, nếu không một khi có tâm tư khác, phu nhân sẽ không còn dễ nói chuyện như trước nữa.

Văn đại phu thăm khám cho Sơ Chỉ xong, để lại đơn thuốc và thuốc mỡ rồi vui vẻ nhận vàng rời đi. Sơ Chỉ thấy phu nhân vẫn tìm đại phu cho mình, trong lòng không khỏi yên tâm, cảm thấy có lẽ phu nhân không biết chuyện của mình với Hầu gia, hiện tại quan trọng nhất chính là phải chăm sóc đôi chân của mình trước, nếu không có cơ thể trắng nõn như sứ này, nàng ta lấy gì để giữ được trái tim của Hầu gia?

Nhưng nàng ta không thể ngờ rằng, sau khi uống thuốc và bôi thuốc mỡ của Văn đại phu, cơn đau ở chân đã nhanh chóng biến mất, nhưng hai chỗ đầu gối lại biến thành thịt nát, không những thế, nàng ta chỉ có thể đi khập khiễng, vừa bước nhanh hơn một chút đã lảo đảo, đây rõ ràng là khí lạnh xâm nhập tận xương chưa chữa khỏi!

Không, không thể như vậy! Tuyệt đối không thể như vậy! Sơ Chỉ lo lắng đến mức phát điên, nàng ta móc tiền riêng ra, lặng lẽ nhờ đại phu xem xét, đại phu lại nói nàng ta đã dùng thuốc có tác dụng quá mạnh, bây giờ còn có thể đi lại đã là may mắn, không thể trị hết!

Thuốc có tác dụng mạnh….thuốc gì có tác dụng mạnh? !

Sơ Chỉ gần như ngay lập tức nghĩ đến Văn đại phu. Văn đại phu là do phu nhân gọi đến, nói cách khác, là phu nhân muốn hại mình!

Cho dù có lừa mình dối người như thế nào, giờ đây Sơ Chỉ vẫn phải thừa nhận, phu nhân đã biết tất cả mọi thứ, phu nhân làm vậy là muốn dạy cho nàng ta một bài học, nàng ta không thể ở lại Hầu phủ này nữa! Hầu gia... Nàng ta phải đi tìm Hầu gia, nhất định phải đi tìm Hầu gia, chỉ có Hầu gia mới có thể cứu nàng!

Nhưng từ khi nàng ta chuyển đến phòng của hạ nhân, phu nhân không muốn nàng ta hầu hạ ở bên cạnh, số lần gặp Hầu gia có thể đếm trên đầu ngón tay , hiện giờ trong phủ ai cũng muốn tới giẫm nàng ta một chân, lấy đâu ra người giúp nàng ta !

Bên kia Sơ Chỉ đang vô cùng lo lắng, còn Linh Lung vẫn đang nhàn nhã tận hưởng cuộc sống xa hoa và thoải mái của mình. Ban đêm, không còn ai cho nàng thêm hương an thần, nàng ngủ quen thuộc hơn trước kia, hơn nữa bởi vì ngủ chập chờn, rất dễ dàng tỉnh lại. Đã mấy lần Vĩnh An Hầu muốn đi gặp Sơ Chỉ vào lúc nửa đêm, nhưng kết quả đều “không cẩn thận” mà đánh thức thê tử, ban ngày hắn lại phải đi làm việc, vì vậy cũng không có nhiều thời gian, dần dà, hắn đã gần một tháng không gặp Sơ Chỉ.

Ngày hôm đó, trong lòng hắn quá nhớ thương, liền giả bộ tùy ý hỏi: "Đã lâu không thấy Sơ Chỉ, vết thương của nàng ấy khỏi chưa?"

Linh Lung đang được Sơ Sương hầu hạ thay quần áo, nghe vậy, nàng cười như không cười nói: "Sao Hầu gia lại đột nhiên hỏi đến một ả nô tỳ vậy, thϊếp còn chưa nghĩ đến mà ngài đã nghĩ rồi."

Vĩnh An Hầu cười nói: "Ta chỉ thuận miệng hỏi một chút thôi, trước đây hai người các nàng luôn như hình với bóng, thời gian gần đây không gặp Sở Chỉ, phu nhân đã quen chưa?"

"Có cái gì không quen chứ? Chỉ là một ả nô tỳ mà thôi, chẳng lẽ thϊếp không thể sống thiếu nàng ta sao?" Linh Lung nói với vẻ mỉa mai, nhưng sự mỉa mai này nhanh chóng tiêu tan và biến thành dáng vẻ quyến rũ. "Hầu gia, ngài không được nhắc tới người phụ nữ khác trước mặt thϊếp, cho dù là Sơ Chỉ, thϊếp cũng sẽ ghen , nàng ta còn tốt hơn so với thϊếp sao?"

Thời gian gần đây, Vĩnh An suýt chút nữa đã ném mạng vào trên người nàng, thê tử vốn dĩ xinh đẹp nhưng lại quy củ và cứng nhắc như một khúc gỗ bỗng trở nên nhiệt và quyến rũ, đương nhiên là hắn rất thích, chưa kể Linh Lung còn có dung mạo xinh đẹp tuyệt thế. Bây giờ thấy thê tử oán trách, hắn lập tức nói: “Đương nhiên là kém nàng rồi, trên đời này không ai có thể so với ái thê của ta”.