Chương 6

Bây giờ mọi người trong phủ đều biết Sơ Chỉ cô nương bị phu nhân chán ghét, không còn là đại tỳ nữ chỉ đứng sau chủ nhân. Muốn sống tốt trong phủ Hầu gia thì phải sáng suốt bảo vệ mình, nô tỳ mà Phu nhân không thích, sao các nàng có thể chạy đến lấy lòng, đó chẳng phải là chuyện ngu xuẩn, làm cho người ta chê cười hay sao. Huống chi, vị Sơ Chỉ cô nương này bình thường cũng quá làm ra vẻ, nhìn thấy những tiểu nha hoàn bình thường, lỗ mũi đều ở trên trán, nàng ta căn bản không thèm để mắt tới.

Vì vậy, Sơ Chỉ đau đớn rêи ɾỉ đổ mồ hôi đầm đìa trên giường, nhưng không ai đến hỏi.

Nói lại thì đó cũng là lỗi của nàng ta. Ỷ vào sự sủng ái của Hầu gia, nàng ta từ lâu đã coi mình là chủ nhân của Hầu phủ, tuy rằng tạm thời vẫn phải nhẫn nhịn dưới tay phu nhân, nhưng sớm muộn gì cũng có ngày nàng ta sẽ quang minh chính đại mà đứng bên cạnh Hầu gia. Vốn dĩ mọi chuyện đang phát triển theo mong muốn của nàng ta, nhưng ai ngờ tính tình phu nhân lại đột nhiên thay đổi, không còn tin tưởng nàng ta nữa, Sơ Chỉ cũng không dám đi thử — không may phu nhân thật sự phát hiện ra và tiết lộ mọi chuyện, chẳng phải nàng ta sẽ tự tìm đường chết hay sao!

Bây giờ phu nhân âm dương quái khí trừng phạt nàng ta, nàng ta cũng cắn răng chịu đựng, chờ Hầu gia về phủ, nàng ta nhất định sẽ xin Hầu gia tới làm chủ. Dù sao chỉ là nhẫn nhục nhất thời, nàng ta vẫn có thể chịu được.

Sơ Chỉ đang ở trong phòng suy nghĩ lung tung, Linh Lung hoàn toàn không thèm để ý, nàng đang bận ăn, làm sao có thể lãng phí thời gian quý báu cho một người như Sơ Chỉ. Chân đã như thế kia rồi mà còn nghĩ đến việc xoay người, nghĩ tốt quá rồi đó.

"Sơ Sương."

"Có nô tỳ ."

Khi Sơ Chỉ ở đây, nàng ta không làm gì cả, chỉ chờ được hầu hạ, như thể mình là một thiên kim tiểu thư. Những người thực sự lo cơm ăn áo mặc, cuộc sống hàng ngày của Hầu phu nhân vẫn luôn là Sơ Sương và những đại nha hoàn khác, bây giờ Sơ Chỉ bị Hầu phu nhân ghét bỏ, bọn họ mới có cơ hội ra mặt. Trên thực tế, trước đây đám người Sơ Sương cũng cảm thấy không đúng, những tỳ nữ như các nàng từ nhỏ đã bị phủ Thừa tướng mua về để dạy dỗ và huấn luyện đặc biệt, sau khi xác nhận các nàng có thể hầu hạ quý nhân mới cho các nàng làm việc.

Nhưng hãy nhìn Sơ Chỉ xem, nàng ta mà giống tỳ nữ sao? Phong thái kia dáng người kia, đó chính xác một con ngựa gầy quyến rũ, chẳng khác nào tiểu thϊếp của gia đình giàu có chuyên mê hoặc chủ nhân. Sau khi tiểu thư trở thành phu nhân phủ Hầu gia, Sơ Sương cảm thấy ánh mắt Sơ Chỉ nhìn Hầu gia không đúng, nhưng nàng không dám nói với phụ nhân, phu nhân coi Sở Chỉ như tỷ muội, không cho phép bất cứ kẻ nào nói một lời không hay. Cũng may lúc này phu nhân đã tỉnh ngộ, đuổi Sơ Chỉ ra khỏi phòng. Bây giờ Sơ Chỉ sống trong phòng của hạ nhân, việc hẹn hò với hầu gia sẽ càng khó khăn hơn.

"Sơ Chỉ bây giờ thế nào?"

"Hồi bẩm phu nhân, phòng của hạ nhân lạnh lẽo khó nhịn. Nô tỳ đã hỏi nha đầu ở cùng phòng với Sơ Chỉ, nàng ta nói rằng chân của Sơ Chỉ sắp bị lạnh hỏng rồi." Vốn đã chồng chất vết thương, lại bị khí lạnh ăn mòn, hơn nữa không được xử lý và chữa trị kịp thời, sợ là sau này sẽ có đi chứng.

“Thật ư, vậy thì thật là đáng thương.” Linh Lung khẽ thở dài, “Ta và nàng đã cùng nhau lớn lên, nhìn thấy nàng như vậy vẫn khiến ta có chút không đành lòng.”

Sơ Sương vừa nghe vậy, "Phu nhân..."

“Thôi thôi, vẫn nên mời đại phu đến xem một chút, một cô nương xinh đẹp như vậy, nếu bị ta hành hạ thế này đến chết, chẳng phải sẽ khiến ta áy náy cả đời sao?” Linh Lung biểu diễn với lời kịch xuất sắc. "Đi, mời Văn đại phu ở thành đông tới."

Sơ Sương không dám phản bác, lập tức cử người đi mời Văn đại phu.

Tuy vị Văn đại phu này có y thuật xuất chúng, nhưng hắn lại tham tiền và không có y đức. Chỉ cần cho đủ tiền bạc, việc gì hắn cũng dám làm. Hắn quỳ xuống đất vái chào phu nhân, sau khi run rẩy đứng dậy, lại phát hiện vị phu nhân xinh đẹp này rất dịu dàng và dễ nói chuyện. "Văn đại phu đừng sợ, mục đích hôm nay mời ngươi tới, hẳn là hạ nhân đã nói cho ngươi rồi nhỉ?"

"Hồi bẩm phu nhân, đã nói."

"Mang lên đây."

Sơ Sương lập tức dâng lên một chiếc khay phủ gấm, Linh Lung từ từ nhấc miếng vải gấm lên, chiếc khay đầy vàng tỏa sáng rực rỡ làm chói mắt Văn đại phu. Hắn tham lam thèm khát nhìn chằm chằm những cục vàng, nuốt nước bọt nói: "Phu, phu nhân có mệnh lệnh gì, tiểu nhân, tiểu nhân dù có vượt lửa qua sông, quyết không chối từ!"

"Văn đại phu nói quá lời rồi, ta cũng chỉ là một phụ nữ trong hậu trạch, nào có việc gì khiến ngươi phải vượt lửa qua sông." Linh Lung che miệng cười duyên. "Nhưng ta có một việc nhỏ, vẫn phải nhờ Văn đại phu giúp đỡ."