"Hồi bẩm phu nhân, Hầu gia đã dặn phu nhân không cần chờ ngài ấy cùng ăn cơm trưa, ngài ấy có thể sẽ không kịp trở về."
“Ồ.” nàng cũng chẳng muốn ăn cùng hắn, lúc nào cũng luôn phải chú ý dáng vẻ quy củ, ăn có mỗi bữa cơm thôi cũng khiến nàng khó tiêu. "Vậy truyền cơm trưa đi."
Các tỳ nữ vội vàng đáp ứng, trong lòng cảm thấy rất kỳ quái, mấy ngày nay khẩu vị của phu nhân có chút quá tốt, chẳng lẽ... là thân thể có dấu hiệu gì, liệu có nên bẩm báo Hầu gia, thỉnh thái y tới xem một chút không?
Lại nói, phu nhân và Hầu gia cũng đã thành hôn được một năm, nếu có tin tức gì, kỳ thực cũng đến đúng lúc.
Nếu Linh Lung biết họ đang nghĩ gì nhất định sẽ cười thành tiếng, đâu phải nàng mang thai, nàng chỉ đói thôi. Chẳng qua là có ăn còn hơn không, nhất thời không dừng được miệng. Nàng thực sự sợ rằng mình không thể kiềm chế được bản thân mà ăn thịt tất cả mọi người. Nói đến chuyện phu thê đôn luân, chuyện này nàng có làm, Long tính bổn da^ʍ, mà nàng lại không có tư tưởng giữ gìn trinh tiết hay tam tòng tứ đức giống như con người, tuy rằng Vĩnh An Hầu làm những chuyện không phải con người nhưng hắn thực sự rất đẹp trai, thân thể lại cao lớn cường tráng, chuyện giường chiếu cũng rất có tình thú, Linh Lung muốn có tình yêu của hắn, đương nhiên sẽ không để hắn ta chết dễ dàng.
Chỉ là tình yêu của một người như vậy không quá ngon, vẫn không khiến nàng cảm thấy no.
Lần cuối cùng nàng được no bụng là khi nào nhỉ? À ... Linh Lung nhấp một ngụm súp gà thơm ngon. Chắc hẳn đó đã là chuyện của hàng trăm năm trước. Hoang Hải vẫn luôn không có ai đến, còn nàng thì chìm vào giấc ngủ say. Trước đó, nàng đã được ăn một bữa ngon lành.
Tình yêu của người đó... trong sáng, viên mãn, phòng phú và ngọt ngào, đáng giá hàng trăm linh hồn.
Đáng tiếc, tình yêu quý giá khó có được, vì vậy nàng chỉ còn cách hạ thấp tiêu chuẩn mà chọn, nếu không, Vĩnh An Hầu cùng lắm chỉ là một công cụ tiết dục của nàng, sao có thể khiến nàng lãng phí thời gian trên người hắn.
Ling Lung rất đa tình, nàng thường bị mê hoặc bởi những người nam nhân anh tuấn hoặc nữ nhân xinh đẹp, khi nàng có được tình yêu của họ, nàng sẽ là người tình hoàn mỹ nhất, nhưng khi rời khỏi thế giới này, nàng sẽ lại đi tìm kiếm người tình tiếp theo.
So với sự tồn tại vĩnh cửu, yêu một người lâu dài là điều quá khó đối với nàng.
Vì vậy, nàng cũng không quá coi trọng những sinh mệnh ngắn ngủi nhỏ yếu, chẳng hạn như Sơ Chỉ lúc này, nàng ta đang quỳ trên những mảnh chén vỡ trông vô cùng đáng thương và thê thảm, nhưng Linh Lung vẫn cảm thấy như vậy là chưa đủ. Nàng chống cằm, vừa ăn cơm vừa thưởng thức dáng vẻ lung lay sắp đổ nhưng vẫn xinh đẹp của Sơ Chỉ. Quỳ mà vẫn có thể uyển chuyển quyến rũ như vậy, nguyên chủ nhìn không thấy thì thôi, nhưng mẫu thân của nguyên chủ cũng không nhìn thấy, lại để cho một nha hoàn có dáng vẻ của ngựa gầy kiều diễm như vậy đi theo hồi môn.
Cũng khó trách bà lại nuôi dạy ra một cô con gái ngây thơ như Hầu phu nhân.
Sơ Chỉ kiên trì lâu như vậy, là bởi vì hi vọng có thể đợi đến lúc Hầu gia trở về, đâu biết được nàng ta đã quỳ đến ngất đi, Vĩnh An Hầu cũng chưa trở lại phủ. Chờ đến lúc nàng ta ngất đi, Linh Lung bảo gia đinh nâng nàng ta trở lại phòng của hạ nhân, cũng không gọi đại phu— đùa cái gì vậy, một tỳ nữ tham lam cũng xứng mời đại phu xem bệnh sao?
Nếu như ông trời muốn nàng ta sống, vậy nàng ta đương nhiên sẽ không chết, nhưng cho dù nàng ta có bị hành hạ đến chết, cũng chẳng sao. Con người luôn thích hành hạ những sinh vật yếu hơn họ. Vài ngày trước, Linh Lung còn nhìn thấy cháu trai của người đầu bếp nữ trong phủ ngồi xổm ở góc tường dùng nước sôi dội lên tổ kiến, đàn kiến kia thật vất vả mới tích cóp đủ lương thực cho mùa đông, kết quả chúng đều bị luộc chín. Bởi vì vào mùa đông chúng bất động, khi đổ nước nóng vào lỗ, xác kiến
nổi lên chỉ khẽ rung rinh rồi im bặt.
Hôm qua phòng bếp làm món ngỗng, loại ngỗng này không dễ nuôi, phải nhét thức ăn vào miệng khi nó còn sống, nhồi liên tục rồi nhốt lại cho khỏi nắng, không cho nó di chuyển lung tung, như vậy thịt ngỗng mới mềm và ngon.
Con người ăn thịt động vật, nàng ăn thịt con người, điều này có gì sai?
Những tỳ nữ khác trong phủ Hầu gia đều là hai hoặc ba người ở cùng một phòng, nhưng Sơ Chỉ lại có phòng riêng. Không những thế, cách bài trí và đồ đạc trong phòng của nàng ta còn chỉ kém hơn phòng của Linh Lung một chút, nếu có người không biết nhìn thấy, còn tưởng rằng đây là phòng của tiểu thư nào.
Nhưng kể từ khi nàng ta đắc tội Linh Lung, Sơ Chỉ đã mất đi căn phòng xinh đẹp đó, bị đưa đến phòng của hạ nhân. Các đại nha hoàn khác đều đã có người chung phòng, không còn chỗ cho nàng ta, đành phải chen chúc cùng mấy nha hoàn bình thường. Lúc này đầu gối của nàng ta đã bê bết máu, bầm tím sưng tấy, nàng ta nằm bẹp trên giường, sắc mặt tái nhợt vì đau đớn. Tuy trong phòng có rất nhiều người ở, ra ra vào vào, nhưng không có ai dám hỏi nàng ta lấy một câu.