Chương 4: Mảnh vảy rồng thứ nhất 4

Kiên trì vì tình yêu, thật là cảm động.

Linh Lung còn cảm thấy chưa đủ nhục nhã, vừa ăn bánh ngọt vừa nói: "Chẳng qua ta là người mềm lòng, nếu là đặt ở nhà người khác, nô tỳ như ngươi, nếu không bị đánh chết cũng phải bị bán ra ngoài. Tay chân không sạch sẽ, chuyện gì cũng không chu đáo. Trước đây ta đã quá nuông chiều ngươi. Sau này ngươi phải tự kiểm điểm lại, đừng lại làm ta không vui nữa."

“…Vâng.” Sơ Chỉ đổ mồ hôi đầm đìa, nàng ta thật sự không biết tại sao phu nhân lại đột nhiên thay đổi tính tình, đặc biệt là thái độ đối với nàng ta. Trước đây nàng ta chưa từng phải chịu sự sỉ nhục như vậy, những người hầu khác nhìn thấy nàng ta đều phải cung cung kính kính gọi một tiếng Sơ Chỉ cô nương, nàng ta sống trong phủ thừa tướng như một vị tiểu thư, phu nhân có gì cũng sẽ chia cho nàng ta, cho dù gả tới hầu phủ, nàng ta cũng được người hầu hạ, nào đã từng thật sự đi hầu hạ phu nhân.

Chẳng lẽ phu nhân đã biết? !

Nghĩ đến khả năng này, trái tim của Sơ Chỉ bỏ lỡ một nhịp. Nàng ta cúi đầu, lộ vẻ hoảng sợ, nếu phu nhân biết, sẽ giải thích được tại sao lại đối xử với mình như vậy. Nhưng theo tính cách của phu nhân, cho dù biết cũng sẽ nhẫn nhịn, nếu không thì cũng là gây náo loạn với Hầu gia, chắc chắn sẽ không để yên cho Hầu gia mà âm thầm trừng phạt mình!

Sơ Chỉ biết Hầu phu nhân quá rõ, bọn họ lớn lên cùng nhau, nàng ta xuất thân không tốt, bị cha mẹ trọng nam khinh nữ bán cho mẹ mìn, sau khi được vào phủ thừa tướng, nàng ta tìm mọi cách khiến tiểu thư nghe lời mình, có thể nói Hầu phu nhân là con rối trong tay luôn hết lòng tin tưởng nàng ta. Lão phu nhân cũng vì thấy nàng ta tri kỉ hiểu chuyện nên mới yên tâm giao con gái cho nàng ta chăm sóc, còn rất coi trọng nàng ta. Sơ Chỉ tuy mang tiếng là nhà hoàn, nhưng ở phủ thừa tướng nàng ta cũng được coi một nửa chủ tử.

Khi tiểu thư trở thành phu nhân, nàng ta cũng làm nha hoàn hồi môn đi theo, không có lão gia và phu nhân, tiểu thư càng thêm ỷ lại nàng ta, nghe lời nàng ta trong mọi việc, điều này cũng tạo điều kiện cho Sơ Chỉ có thể lén lút gặp mặt Vĩnh An Hầu. Mỗi khi Hầu phu nhân chìm vào ngủ, nàng ta đều lặng lẽ vào phòng của phu thê họ và mời Hầu gia đến bên người mình. Hầu phu nhân hít phải hương an thần được thêm vào thuốc mê sẽ ngủ say suốt đêm.

Nhưng tất cả đã thay đổi từ vài ngày trước, đầu tiên là phu nhân không cho nàng ta thắp hương an thần, sau đó lợi dụng lúc Hầu gia không có mặt trong phủ mà lạnh lùng trách phạt nàng ta, người hầu của Hầu phủ đều nâng cao dẫm thấp, sau khi nàng ta bị trừng phạt, khi gặp nàng ta, bọn họ đến tiếng cô nương đều không gọi, thế mà họ dám gọi thẳng tên của nàng ta!

Linh Lung tùy ý để Sơ Chỉ suy nghĩ lung tung, nàng thích đùa giỡn với tình cảm của người khác như thế này, nhìn thấy đối phương lo lắng và hãi hùng mà không có được câu trả lời, loại cảm giác này thật là tuyệt vời! Đặc biệt là đối với loại người ích kỷ lấy oán trả ơn như Sơ Chỉ, hương vị của linh hồn không hề ngọt ngào chút nào.

Con người là những sinh vật nhỏ bé, không có giá trị.

Nhưng mà rất ngon, đây cũng là ưu điểm duy nhất của họ.

Ai bảo bọn họ là đồ ăn duy nhất của nàng đâu, nếu không, làm sao Linh Lung có thể làm mình chịu thiệt thòi mà lá mặt lá trái với con người chứ. tình cảm của nàng đối với con người cũng giống như con người đối với những sinh vật khác, con người ăn thịt những sinh vật khác, còn nàng ăn linh hồn con người, đây không phải là cái gọi là chuỗi thức ăn sao? Chỉ là nàng đứng đầu chuỗi thức ăn thôi.

Sơ Chỉ đang sống trong nhung lụa, làm sao chịu nổi sự trừng phạt như vậy, hôm qua quỳ hai canh giờ đã khổ lắm rồi, thế mà hôm nay lại phải quỳ, còn quỳ trên những mảnh lưu li sắc nhọn. Đầu gối của nàng ta đã đau không chịu nổi, nếu như chân bị què, nàng ta nào còn mặt mũi gặp Hầu gia?

Hôm qua, để Hầu gia nhìn thấy bộ dạng khuất nhục như thế của mình, trong lòng Sơ Chỉ đã oán hận Linh Lung. Nàng ta luôn tự ti với thân phận tỳ nữ của mình, ở trước mặt Vĩnh An Hầu, luôn tỏ ra mình dịu dàng nhu nhược tri thư đạt lí, Hầu gia từng nói nàng ta có khí chất xuất chúng, không thua gì phu nhân, nhưng hôm qua hắn đã nhìn thấy trò hề như vậy, thậm chí nàng ta vì thoát thân lại còn cúi thấp người đến vậy để trốn tránh!

Những nô tỳ đều ở xung quanh, vì để không làm sai nhân thiết, Linh Lung chỉ ăn hết nửa đĩa điểm tâm rồi dừng lại. Những thứ này chỉ có thể cho nàng nếm được hương vị, mà không thể giúp nàng no bụng. Nàng vỗ vỗ vụn bánh trên tay, tùy ý dùng khăn tay lau đi, thuận miệng hỏi: "buổi sáng Hầu gia ra ngoài, đã nói khi nào trở về?"