Chương 13

Giờ phút này, tâm tình Vĩnh An Hầu vô cùng phức tạp, hắn sợ thê tử khổ sở nhiều hơn so với sợ nàng sẽ báo cho thừa tướng khiến cho hai nhà trở mặt.

Sơ Chỉ vừa lắc đầu vừa khóc thút thít: "Nô tỳ không biết—--"

Vĩnh An Hầu không khỏi thở phào nhẹ nhõm: "Không có chuyện gì, lần này nhất định là ngươi suy nghĩ quá nhiều, phu nhân không biết chuyện này, về sau ngươi cũng đừng nhắc lại chuyện này nữa."

Sơ Chỉ sửng sốt, đừng nhắc lại nữa, là có ý gì?

-------------------------

Chú thích

* thố ti hoa: hoa tầm gửi - hay để chỉ những cô gái yếu đuối, lúc nào cũng phải dựa vào người khác.

* thanh thủy xuất phù dung: trong câu "Thanh thủy xuất phù dung, thiên nhiên khứ điêu sức" - Lý Bạch. Nghĩa là : hoa sen mọc lên từ nước trong, thiên nhiên không cần phải bài trí gia công" ở đây ý chỉ vẻ đẹp tự nhiên.

—-

Còn có thể là ý gì nữa?

Người đời thay lòng, xưa nay vốn không cần lý lẽ.

Sơ Chỉ như thể phải chịu một đả kích lớn lao, buồn bã nhìn Vĩnh An Hầu, dường như không còn nhận ra người trước mắt là ai nữa. Họ cũng từng có những lúc hoa tiền nguyệt hạ, tình chàng ý thϊếp, nhưng tình yêu này đến nhanh mà đi cũng nhanh, giờ đây nàng ta chẳng còn lại gì cả. Thật nực cười khi trong lòng Vĩnh An Hầu, việc thay lòng đổi dạ dường như là điều hiển nhiên, nào có chỗ cho nàng ta xen vào.

"Chàng..."

Vĩnh An Hầu đang định nói thêm gì đó, giọng nói của Linh Lung đã vọng tới: "Hầu gia còn chần chừ gì nữa, còn muốn thϊếp đợi bao lâu?"

Nghe thấy giọng nàng, hắn liền cảm thấy vui vẻ, Sơ Chỉ ra sao cũng không còn quan trọng nữa, vội vàng bước vào phòng trong, bỏ lại một mình Sơ Chỉ quỳ trên đất. Trong phòng ấm áp như xuân, nàng ta lại như rơi vào hầm băng, lạnh thấu xương. Một lát sau, Sơ Sương và Sơ Tuyết từ trong đi ra, dừng lại trước mặt nàng ta, nhìn gương mặt đẫm nước mắt của Sơ Chỉ nhưng không hề thương xót, mà lạnh lùng nói: "Phu nhân lệnh cho ngươi hầu hạ bên ngoài, chưa có sự cho phép, không được lại gần."

Đúng vậy, Linh Lung muốn giữ nàng ta lại hầu hạ, nhưng vị trí đại nha hoàn thân cận thì nàng ta đừng hòng nghĩ tới, nhiều nhất cũng chỉ được ở ngoài hành lang làm một người hầu việc vặt. Sơ Chỉ oán không? Hận không? Không cam lòng không? Tất cả đều vô dụng, bởi vì khế ước bán thân của nàng ta vẫn nằm trong tay Linh Lung, Linh Lung còn sống ngày nào, Sơ Chỉ phải làm nô tài cho nàng cả đời. Thần nói chúng sinh bình đẳng, Linh Lung lại không cho là như vậy. Nàng tùy ý làm càn, nàng thích những thứ cao quý tốt đẹp, nàng chán ghét những thứ hèn mọn xấu xa. Cái trước có thể cẩn thận chăm sóc, cái sau có thể mặc sức tàn sát hủy diệt.

Ai làm nàng không vui, nàng nhất định sẽ trả lại gấp trăm ngàn lần.

Thù dai như vậy, bạc tình tàn nhẫn như vậy, không hề có bất kỳ phẩm chất tốt đẹp nào mà con người cho là đáng quý – nàng không quan tâm đúng sai phải trái, bất kỳ luật lệ đạo đức nào cũng không thể trói buộc được nàng. Cho nên, đừng cố gắng thay đổi nàng, cảm hóa nàng, bởi vì nàng là một con rồng.

Nàng và "người" có sự khác biệt về bản chất.

Vĩnh An Hầu say mê nàng, chính là vì khí chất độc nhất vô nhị này trên người nàng. Người phụ nữ như vậy, trước đây hắn chưa từng gặp, sau này cũng sẽ không gặp lại. Đối với Linh Lung, hắn chẳng qua chỉ là một công cụ để tiêu khiển, giống như con người thích trêu chọc chó mèo, thỉnh thoảng bị cào một cái, cấu hai cái cũng không sao. Nhưng Linh Lung sẽ nhổ răng và móng vuốt của chó mèo, nàng không cho phép bất kỳ ai làm trái ý mình.

Một người độc đoán và vô tình như vậy, nếu không bị cơn đói khát trói buộc, sẽ hủy diệt tất cả.

Linh Lung cầm lấy bàn tay của Vĩnh An Hầu ngắm nghía, rồi bật cười: "Tay của Hầu gia vẫn chưa sạch, lẽ nào muốn mang đi làm việc sao? Cũng để cho các đồng liêu khác xem, móng tay Hầu gia nhuộm có đẹp không này."

Vĩnh An Hầu dở khóc dở cười, hôn lên gò má như ngọc của nàng: "Chỉ cần ái thê vui vẻ, cho dù vi phu có để móng tay như vậy đi làm việc, trong lòng cũng cam nguyện."

"Được thôi." Linh Lung nhướng mày. "Vậy thì đừng rửa đi." Nàng buông tay Vĩnh An Hầu ra, rúc vào trong chăn gấm, ngoắc ngoắc ngón tay với Vĩnh An Hầu, "Trời rét căm căm, Hầu gia còn muốn ở bên ngoài bao lâu nữa? Thϊếp muốn nghỉ ngơi rồi."

Nàng lúc nào cũng quyến rũ Vĩnh An Hầu làm chuyện phòng the giữa ban ngày, nhưng nàng lại thích như vậy. Vĩnh An Hầu đâu thể chịu nổi sự trêu chọc của nàng, lập tức cởϊ áσ khoác ngoài, ôm chặt lấy nàng, lúc động tình, lại ghé vào tai nàng nói yêu nàng.

Không đủ.

Tình yêu như vậy, không thể khiến nàng thỏa mãn.

Tình yêu không có cao quý hay rẻ tiền, chỉ có ngon hay không ngon. Tình yêu thuần khiết son sắt là thứ khó cầu, Linh Lung sau nhiều lần đói khát cuối cùng cũng học được cách từ từ thay đổi, biến thứ tình yêu vốn không mấy ngon miệng trở nên dễ nuốt hơn một chút. Chỉ tiếc rằng điều này giống như sự khác biệt giữa sinh trưởng tự nhiên và nuôi trồng nhân tạo, thứ tình yêu đẹp đẽ, có thể khiến Linh Lung ăn no, nàng gặp được quá ít lần. Trong cuộc đời dài đằng đẵng của mình, tình yêu còn khó hơn cả cái chết.