“Vâng.” Sơ Sương và Sơ Tuyết mím môi cười, đi theo vào trong phòng, để lại Vĩnh An Hầu cười khổ tại chỗ. Hắn ngồi vào vị trí phía trước, lấy nước mà Linh Lung dùng để rửa sạch nước phượng tiên hoa mà hắn bôi, nhúng vào một ít giấm trắng rồi chậm rãi lau, lúc này, một bóng người ngập ngừng tiến lại gần hắn, Vĩnh An Hầu tràn ngập cảnh giác, vừa ngẩng đầu lên, một khuôn mặt phụ nữ phóng to làm hắn giật mình!
Người này không phải Sơ Chỉ thì là ai!
Nàng ta buồn bã mà chăm chú nhìn hắn, hoa lê dính hạt mưa*, đây vốn là dáng vẻ Vĩnh An Hầu thích nhất, nhưng hiện tại Sơ Chỉ làm như vậy, thật sự không thể gọi là đẹp được. Sắc mặt nàng ta vàng như nến, lông mày vì lâu ngày không tỉa mà trở nên thô ráp không đều, đôi môi cũng hơi nứt nẻ và quan trọng nhất là khí sắc cả người vô cùng kém, khiến Vĩnh An Hầu thoạt nhìn không thể nhận ra.
Khi nhìn gần, bề mặt da không đều màu và những nốt mụn hơi nổi lên rất dễ thấy, khiến Vĩnh An Hầu bất giác nhớ đến khuôn mặt thanh tú như trứng gà mới bóc của thê tử, làn da căng mọng như nước kia hắn từng hết lòng tôn thờ khi hôn, ngay cả khi đến rất gần, cũng không thể nhìn thấy một lỗ chân lông nào, cả người băng cơ ngọc cốt, đẹp đến không thể diễn tả bằng lời.
Mấy ngày đầu không gặp Sơ Chỉ, trong lòng hắn cũng rất nhớ, nhưng thê tử theo dõi kỹ, hắn lại tự cao thân phận không thể hạ mình đến phòng của người hầu gặp nàng ta. Ngày tháng trôi qua, ái thê ngày càng xinh đẹp hơn trước, nếm được mùi vị, hắn lại càng quên Sơ Chỉ trên chín tầng mây.
Người đã nhìn thấy Long Nữ đều chướng mắt những nữ tử khác trên thế gian.
Ngay cả khi Linh Lung mất hết pháp lực vì đói khát, không khác gì con người, nàng vẫn có thể bằng vào khả năng của mình sống được như cá gặp nước, huống chi chỉ cần có được một chút đồ ăn là nàng có thể hô mưa gọi gió.
"Hầu gia..."
“Ngươi, ngươi là Sơ Chỉ? !” Ngay cả Vĩnh An Hầu từng trải qua sóng to gió lớn cũng không khỏi giật mình, chỉ mới hơn một tháng, một cô nương xinh đẹp đã biến thành dáng vẻ như vậy. "Tại sao ngươi —-"
Sao Sơ Chỉ có thể không hiểu được ý nghĩa dở dang trong câu nói của hắn, lập tức cảm thấy trong lòng đau xót, đương nhiên nàng ta cũng biết không có sự bảo vệ và tin tưởng của phu nhân, mình phải sống những ngày tháng thế nào trong phủ đệ này. Đáng tiếc nàng ta cũng không vì thế mà cảm thấy biết ơn nguyên chủ, mà lại oán hận Linh Lung vì đã đối xử với nàng ta như vậy, như thể việc nguyên chủ moi tim móc phổi cho nàng ta là điều đương nhiên.
Sơ Chỉ cũng biết sắc đẹp của mình không còn như trước, hoàn cảnh ác liệt chỉ là thứ yếu, trạng thái của bản thân nàng ta rất không đúng, kể từ khi bị đuổi khỏi bên cạnh phu nhân, nàng ta suốt ngày ưu tư quá nặng, làm thế nào cũng không thể vui vẻ, vừa sợ phu nhân hành hạ mình, lại sợ Hầu gia quên mình, tìm mọi cách đến gặp Hầu gia, lại bị những người hầu kia ngăn cản, mấy ngày nay nàng ta thật sự chịu quá đủ rồi!
Quỳ xuống sầm một tiếng, hai đầu gối vốn mang bệnh tật ẩn giấu lại càng đau đớn tột cùng, nhưng Sơ Chỉ lại bất chấp tất cả, hiện tại nàng ta chỉ muốn cầu Hầu gia ban cho một ân huệ, cho dù phải đưa mình ra phủ làm ngoại thất cũng được, theo thời gian nếu nàng sinh được một đứa con, còn không phải sẽ được hưởng phúc sao, người cười đến cuối cùng mới là người chiến thắng, nàng ta sẽ không thua! "Hầu gia, xin Hầu gia cứu mạng!"
“Làm sao vậy?” Dù sao nàng ta cũng là người mình từng yêu thật lòng, Vĩnh An Hầu vẫn cúi người đỡ Sơ Chỉ dậy, Sơ Chỉ thuận thế nắm lấy tay hắn, lúc này hắn mới phát hiện đôi tay của nàng ta cũng già nua đi rất nhiều, thậm chí trên mu bàn tay còn bong một lớp da mỏng, chắc là do quá khô.
Nhớ đến đôi bàn tay trắng nõn mới vừa rồi được hắn nâng lên để nhuộm móng tay, thực sự là một cái trên trời một cái dưới đất.
"Cầu xin Hầu gia thả nô tỳ ra khỏi phủ! Nô tỳ thật sự không thể sống ở trong phủ này được nữa! Xin Hầu gia ban cho nô tỳ một ân điển, nô tỳ sẽ cảm kích Hầu gia suốt đời!" Sơ Chỉ khóc lên, chỉ là lần này không còn vẻ đẹp khiến người khác thấy mà thương nữa. "Nếu nô tỳ còn ở lại Hầu phủ nữa, phu nhân nhất định sẽ gϊếŧ chết nô tỳ!"
“Ngươi nói cái gì?” Vĩnh An Hầu sửng sốt. "Chuyện này thì liên quan gì đến phu nhân?"
"Phu nhân biết được chuyện giữa nô tỳ và Hầu gia nên đã dùng mọi cách sỉ nhục, hành hạ nô tỳ. Hơn một tháng nay nô tỳ ngày đêm không ngủ được, luôn sợ hãi mình một lúc nào đó sẽ chết ở chỗ này. Hầu gia, Hầu gia, xin ngài cứu nô tỳ! Niệm tình nô tỳ một lòng say mê với ngài —— "
Vừa nghe thê tử đã biết chuyện mình thông da^ʍ với Sơ Chỉ, sắc mặt Vĩnh An Hầu chợt thay đổi: "Tại sao nàng ấy lại biết?!"