Chương 11

Bốn chữ môn đăng hộ đối cũng không phải chỉ là tùy tiện mà nói ra, chẳng qua là gặp được nữ nhân ôn nhu đến ngu xuẩn như nguyên chủ, đoạn nghiệt duyên của Sơ Chỉ và Vĩnh An Hầu mới có thể thành công, đổi lại là bất cứ thiên kim tiểu thư của gia đình giàu có nào, ngay khi Sơ Chỉ có loại thần thái ngựa gầy này chắc chắn sẽ bị xử lý ngay. Cha mẹ nguyên chủ kiêm điệp tình thâm, khiến cho nàng cũng không rành thế sự, cho rằng mình gả được cho nam nhân như phụ thân, sao có thể biết rằng đây là lá bùa đòi mạng của nàng.

Vĩnh An Hầu thích Sơ Chỉ ở điểm gì, Linh Lung không cần nghĩ cũng biết. Nguyên chủ hiền lành ngây thơ, gần như yếu đuối, cái gì cũng nghe lời đại tỳ nữ Sơ Chỉ, rất tin tưởng nàng ta, nữ nhân như vậy giống như thố ti hoa* không có chính kiến lại cứng nhắc nhàm chán, sao có thể thu hút được Vĩnh An Hầu từng đánh thiên hạ trên lưng ngựa? Có thể sự yếu đuối của nguyên chủ sẽ khơi dậy lòng thương hại ngắn ngủi của hắn, nhưng sự thương hại này sẽ sớm tiêu tan, và Sơ Chỉ, người có khí chất độc đáo, tuy mảnh mai nhưng lại kiên cường mạnh mẽ, đã lọt vào mắt hắn.

Tất nhiên Sơ Chỉ rất xinh đẹp, cuộc sống của nàng ta trong phủ Thừa tướng còn tốt hơn so với những nữ nhi nhà bình thường, nuôi dưỡng được làn da trắng nõn tinh tế cùng khí chất tri thư đạt lễ, cộng với dung mạo không tầm thường, lại có nguyên chủ làm phông nền, càng giống như minh châu phủ bụi trần.

Nhưng bây giờ Linh Lung không ưa nàng ta, đúng với câu người cần y trang phật cần kim trang, ngoại trừ những người đẹp tuyệt thế không cần vật bên ngoài điểm xuyết thanh thủy xuất phù dung*, hầu hết các mỹ nhân đều phải dựa vào quần áo gấm vóc phấn son và trang sức, mấy thứ này có thể khiến cho người vốn đã đẹp lại càng đẹp hơn. Tuy nhiên, khi thiếu đi những thứ đó, vẻ đẹp sẽ bị giảm sút đi rất nhiều. Trải qua hơn một tháng này, Sơ Chỉ không còn sữa bò tốt nhất để rửa mặt, không có phấn sơn đặc chế, mất đi trang sức tinh xảo và xiêm y mềm mại, lại mắc tật đi lại không thuận tiện — — người đẹp dễ bị già, Nàng ta còn cái gì để Vĩnh An Hầu nhớ mãi không quên chứ?

Cho nên không phải Vĩnh An Hầu không nhìn thấy nàng ta, mà là hắn nhất thời không nhận ra đây chính là Sở Chỉ yêu dấu của mình.

Hắn yêu đương vụиɠ ŧяộʍ với Sơ Chỉ sau lưng thê tử, chính là hưởng thụ loại kɧoáı ©ảʍ kí©h thí©ɧ và vô đạo đức này. Trong căn buồng mà thê tử đang ngủ say, điên loan đảo phượng với tỷ muội tốt của nàng, cảm giác như vậy, đối với một người nam nhân như hắn mà nói, cảm giác kí©h thí©ɧ còn lớn hơn cảm giác hạnh phúc sung sướиɠ. Hắn phải lòng Sơ Chỉ cũng chính vì điểm này. Sự quyến rũ táo bạo và tình yêu như lửa của nàng ta khiến Vĩnh An Hầu yêu thích, so với thê tử như khúc gỗ, đương nhiên mỹ nhân kiều tiếu phải được yêu thích hơn .

Nhưng bây giờ, thê tử hắn còn rực rỡ hơn Sơ Chỉ — một nữ tử vốn từ bé đã được dạy dỗ tam tòng tứ đức, cứng nhắc đến mức ở trên giường vẫn nhất quyết duy trì một tư thế, bỗng trở nên nhiệt tình và nóng bỏng, đem nữ nhân như vậy đối xử tùy thích theo ý mình, loại cảm giác kí©h thí©ɧ này còn hơn cả lúc yêu đương vụиɠ ŧяộʍ với Sơ Chỉ trước kia.

Thê tử hắn là nữ nhi của Thừa tướng, thiên kim tiểu thư, đứng đầu trong các quý nữ, đi đứng lúc nào cũng quy quy củ củ, hoàn hảo như trong sách giáo khoa. Nhưng một người thê tử hoàn mỹ giả dối như vậy, có một ngày đột nhiên thay đổi, giống như yêu tinh hút tinh khí của người khác, làm sao Vĩnh An Hầu có thể không thích? vốn dĩ hắn thích cái loại này!

Bởi vì Linh Lung nhìn rõ hai người này nên mới miễn cưỡng chơi với họ một lúc. Ở thế giới tiếp theo nàng muốn trương dương làm càn hơn, vậy nên ở thế giới này phải ăn no hơn một chút. Tuy rằng Vĩnh An hầu hoa tâm vụng về, nhưng mà hắn đẹp nha, ở chỗ của Linh Lung, đẹp là có thể được nàng tha thứ.

Huống chi, bây giờ nàng nói gì là Vĩnh An Hầu nghe lấy, nàng cần gì phải ăn hắn sớm như vậy? Tình yêu còn có thể bồi dưỡng, tuy bây giờ còn có chút mùi tanh nhưng vẫn có thể tinh luyện mà, đợi đến khi hắn yêu nàng đến chết đi sống lại không thể tự kiềm chế được, nàng mới ăn luôn hắn … Chờ đợi trước khi đồ ăn rơi vào miệng, Linh Lung luôn rất kiên nhẫn.

Sơ Chỉ si ngốc mà ngẩng mặt lên một lúc lâu, rõ ràng Hầu gia đã nhìn thoáng qua mình một cái, tại sao lại không có phản ứng gì—— đúng rồi, nhất định là Hầu gia lo lắng phu nhân phát hiện, cho nên mới cố ý làm như không thấy mình... Chỉ cần chờ một chút thời gian, Hầu gia sẽ không bỏ mặc nàng!

Khi Sơ Chỉ đang vắt óc tìm cơ hội ở một mình với Vĩnh An Hầu, Linh Lung đột nhiên đứng dậy duỗi người: "Thϊếp mệt rồi, muốn đi nghỉ ngơi một lát, thϊếp rất thích móng tay của Hầu gia, nhưng vừa rồi Hầu gia nhuộm móng tay cho thϊếp thành như vậy, cho nên phạt Hầu gia tự mình rửa sạch, Sơ Sương, ngươi đi vào hầu ta, không cho phép ai giúp."