Gần đây Vĩnh An Hầu đang bị thê tử sau khi biến hoá mê đến thần hồn điên đảo, ngay khi công việc hàng ngày vừa kết thúc, hắn không uống rượu hay làm thơ với đồng liêu mà vội vã về nhà, bị mọi người cười nhạo, hắn cũng không quan tâm. Những con chó độc thân kia làm sao biết được cảm giác thê tử mềm mại quyến rũ trong vòng tay là như thế nào, trời lạnh thế này mà còn tụng kinh xả nước thật là ngu ngốc.
Về ôm thê tử điên loan đảo phượng tận hưởng niềm vui cá nước chẳng phải tốt hơn là ra ngoài hóng gió lạnh hay sao?
Hắn vừa vào cửa, thân hình cao lớn như mang theo một luồng gió lạnh. Linh Lung không ngẩng đầu lên, nàng chưa bao giờ làm điều gì hiền huệ trước mặt Vĩnh An Hầu, nguyên chủ thì đủ hiền huệ, nhưng đáng tiếc Vĩnh An Hầu không thích, hắn bị Sơ Chỉ câu đi, còn không phải do khí chất ngựa gầy kia sao.
Nhưng ngựa gầy dù sao cũng chỉ là ngựa gầy, không thể đặt lên mặt bàn, sao có thể so sánh được với vẻ đẹp diễm lệ khuynh quốc khuynh thành.
Đối với Linh Lung, nam nhân và nữ nhân không có gì khác nhau, chỉ là Vĩnh An Hầu đã được nàng chọn làm đồ ăn, vì vậy nàng cho phép hắn kéo dài hơi tàn thêm một chút. Nàng thích vẻ ngoài tuấn tú và thân hình cường tráng của hắn, cho nên phải duy trì nó cho đến khi nàng ăn luôn hắn mới thôi. Về phần Sơ Chỉ, nàng không ăn, nên giống như một con mèo khi bắt được chuột, tận tình trêu đùa, hành hạ nó cho đến chết.
Nhìn thấy Vĩnh An Hầu vẫy Sơ Sương đi, ngồi xuống trước mặt Linh Lung và tiếp nhận chiếc bút lông nhỏ được nhúng vào nước phượng tiên hoa trong tay Sơ Sương, Linh lung cười nhạo: "Hầu gia thật có nhã hứng, thế nào, những thứ của phụ nữ này, ngài cũng thích sao?"
“Niềm vui chốn khuê phòng, ta có thể vui vẻ chịu đựng” Vĩnh An Hầu không thèm để ý nàng châm chọc, ngược lại cảm thấy thê tử như vậy có một loại đáng yêu khác. Đôi tay này của hắn đã từng cầm kiếm, từng ra chiến trường và gϊếŧ kẻ thù, nhưng đây là lần đầu tiên hắn ta làm một việc tỉ mỉ như vậy. Linh Lung hơi híp mắt, "Thật là xấu, đi ra, để Sơ Sương làm."
Sơ Sương đang định đi qua, lại bị Vĩnh An hầu lườm một cái đuổi trở về. Biểu cảm hung ác đối với nha hoàn này khi đến trước mặt Linh Lung lại biến thành lấy lòng, "Đừng giận đừng giận, để vi phu làm thêm một chút."
Đôi bàn tay nhỏ nhắn xinh xắn này giống như miếng đậu hũ non mềm trong tay hắn, trên giường hắn thường xuyên cầm đôi bàn tay nhỏ bé này để liếʍ hôn gặm cắn, bây giờ có thể dễ dàng thưởng thức, sao có thể bằng lòng buông tay.
"Được." Linh Lung cũng rất dễ nói chuyện. "Vậy lát nữa thϊếp cũng nhuộm cho Hầu gia."
Vĩnh An Hầu: "..."
Đôi bàn tay vốn dĩ rất đẹp, lại bị nhuộm thành như bị chó gặm. Linh Lung lạnh mặt, đem toàn bộ nước phượng tiên hoa còn chưa khô trên tay lau lên người Vĩnh An Hầu, vừa lau vừa nhăn mặt: “Hầu gia làm bậy làm cái gì, đã nói không cần ngài nhuộm, ngài lại một hai phải nhuộm, ngài nhìn xem, thế này ai mà nhìn được?"
Mặc dù nàng đang tức giận cũng có dáng vẻ rất yêu kiều, không giống như đang tức giận, mà lại giống như đang làm nũng, sao Vĩnh An Hầu có thể tức giận được, hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của phu nhân mình liên tục an ủi và tự trách, cuối cùng không thể không nhẫn nhục đáp ứng yêu cầu để nàng cũng nhuộm móng tay cho mình.
Đường đường là Vĩnh An Hầu oai phong lẫm liệt, thân cao tám thước, mặt như quan ngọc, bao nhiêu cô nương, cô dâu nhớ nhung, ngưỡng mộ tư thế uy nghiêm của hắn, nhưng giờ hắn lại ngồi trước mặt thê tử của mình, ngoan ngoãn như một con cừu nhỏ, đưa tay ra để nàng mày mò lung tung. Linh Lung đầy sức sáng tạo, nhuộm móng tay cho Vĩnh An Hầu thôi chưa đủ, nàng còn vẽ cả vài cái đầu lợn mượt mà trên đó. Nàng đắc ý dào dạt mà vẽ, Vĩnh An Hầu lại không biết nên cười hay khóc.
Sơ Chỉ ở một bên, từ khi Hầu gia tiến vào nàng ta đã vô cùng chờ mong, nhưng cho tới bây giờ hắn vẫn không chú ý tới nàng. Sơ Chỉ có chút hoảng hốt, nàng ta đành phải ngẩng đầu lên, hy vọng Vĩnh An Hầu có thể nhìn thấy mình. Đã lâu không gặp, Hầu gia nhất định không ngờ rằng nàng ta sẽ trở về, chỉ cần nàng ta ngẩng đầu, hắn nhất định sẽ nhìn thấy mình.
Linh Lung nhìn thấy những động tác nhỏ của nàng ta, nhưng nàng không để bụng, nàng thích sự đơn giản thô bạo dứt khoát, nhưng cũng thích những khúc chiết quay ngược uyển chuyển, những người như Sơ Chỉ giống như con rết trăm chân chết mà không ngã, thấy quan tài cũng không rơi lệ, đυ.ng phải nam tường cũng không quay đầu, nếu không chơi đến chết một chút, vĩnh viễn sẽ không tắc thở. Vĩnh An Hầu có thể có bao nhiêu tình cảm sâu đậm đối với nàng ta chứ, tại sao nàng lại bị tình yêu làm cho mê muội, cho rằng Vĩnh An Hầu không phải nàng ta không được?