Mạnh Trạch Nghĩa có chút luống cuống, y đối với người đệ đệ này luôn là trăm nghe một thuận, cũng chưa từng giấu giếm điều gì, đây là lần đầu tiên. Y giải thích: "Ta cũng là vì tốt cho đệ thôi."
Mạnh Trạch Kiệt yếu ớt ngã xuống giường, nhìn y nói: "Mấy vị quản gia lần lượt qua đời, giấu đệ thì có ích gì chứ? Đại ca, bây giờ huynh có thể kể hết mọi chuyện mấy ngày nay cho đệ biết được rồi chứ?"
Mạnh Trạch Nghĩa gật đầu, Tiêu Dao cô nương đã bào chế ra thuốc giải, đệ đệ cũng đã biết sự thật, y không còn gì để giấu giếm nữa, thậm chí y còn định nói luôn quyết định của mình cho đệ đệ biết.
Ngay khi y vừa kể xong mọi chuyện trong những ngày qua, nhận lấy ly nước mà đệ đệ rót cho, định uống thì một viên sỏi đột nhiên hất văng ly nước trong tay y, Mạnh Trạch Nghĩa nhìn ra ngoài cửa thì thấy Lục Tiểu Phụng, Hoa Mãn Lâu và Tiêu Dao, ba người vẻ mặt vội vã chạy vào.
Lục Tiểu Phụng nói: "Mạnh trang chủ, không được uống nước! Trong nước có độc!"
Tiêu Dao rút ra một cây kim bạc, tiến lên nhúng vào nửa ly trà còn lại trên đất, kim bạc trong nháy mắt liền chuyển sang màu đen.
Mạnh Trạch Nghĩa gần như đứng không vững, kinh ngạc nhìn đệ đệ ruột của mình.
Mà Mạnh Trạch Nghĩa đang bị mọi người nhìn chằm chằm, sắc mặt kinh ngạc.
Mạnh Trạch Nghĩa không thể tin nổi nói: "Trạch Kiệt, đây là chuyện gì? Đệ đã uống chưa! Đệ thấy sao rồi?" Mạnh Trạch Nghĩa cuối cùng vẫn lo lắng cho đệ đệ mình.
Mạnh Trạch Kiệt nhìn Lục Tiểu Phụng, sắc mặt dường như vô cùng nặng nề: "Lục đại hiệp, sao ngươi biết trong nước có độc? Người kế tiếp đối phương muốn gϊếŧ là ta sao?”
Mạnh Trạch Nghĩa càng thêm tin chắc đệ đệ mình vô tội, đồng thời lại có chút áy náy vì sự nghi ngờ vừa rồi của mình.
Lục Tiểu Phụng nói: "Nhị trang chủ, có người hạ độc ngươi hay không, thì cứ nghiệm nước của ngươi là biết, đúng không?”
Tiêu Dao lại đi thử nước của Mạnh Trạch Kiệt, kim bạc cũng biến thành màu đen. Tiêu Dao kinh ngạc cho mọi người xem.
Lục Tiểu Phụng không ngờ, sự việc đã đến nước này, Mạnh Trạch Kiệt vẫn cẩn thận như vậy, ngay cả trong nước của mình cũng bỏ độc.
"Ngươi không sợ mình cũng uống phải thuốc độc sao?"
Mạnh Trạch Kiệt dường như cảm thấy vô cùng khó hiểu, nói: "Ngươi nghĩ là ta hạ độc? Không chỉ muốn hại Đại ca, mà còn muốn hại cả chính mình?"
Lục Tiểu Phụng nói: "Ngươi muốn độc chết Mạnh trang chủ là điều chắc chắn. Ngươi là một người cẩn thận, dù đã đến bước cuối cùng, vẫn cẩn thận như cũ."
Mạnh Trạch Kiệt cười lớn: "Lục đại hiệp, ta thấy ngươi cũng chỉ là hữu danh vô thực, ta và đại ca tình cảm thâm hậu, tại sao ta phải hại huynh ấy?"
Lục Tiểu Phụng nói: "Cùng là huynh đệ, một người là chủ một trang, một người chỉ là nhị trang chủ phụ thuộc vào y. Tứ đại quản gia đều chỉ nhận Mạnh trang chủ làm chủ, ngươi chỉ là một nhị chủ tử danh không chính ngôn không thuận."
Sắc mặt Mạnh Trạch Kiệt thay đổi, lớn tiếng nói: "Nói bậy! Ngươi đừng hòng ly gián tình cảm huynh đệ chúng ta!"
Lục Tiểu Phụng không để ý, nói tiếp: "Mạnh trang chủ làm người chính trực, ngươi lại không từ thủ đoạn. Ngươi ngầm nhận những mối làm ăn không hợp quy củ. Cấu kết với tam quản gia, thậm chí cả nhị quản gia cũng bị ngươi lôi kéo, cùng nhau nhận những mối làm ăn không nên nhận sau lưng Mạnh trang chủ. Ta nghĩ, binh khí trong xưởng rèn hiện nay, không phải như Mạnh trang chủ nói, chỉ là đơn đặt hàng của một bang phái phía Nam đâu nhỉ?"
Mạnh Trạch Nghĩa cả người đều bị sốc, những người bên cạnh mình thật sự đã làm nhiều chuyện sau lưng y như vậy sao? Y lắc đầu, không tin.
Lục Tiểu Phụng dĩ nhiên biết Mạnh Trạch Kiệt không tự mình thừa nhận, Mạnh Trạch Nghĩa chắc chắn sẽ không tin. Y thật sự hết lòng tin tưởng người đệ đệ này.
Lục Tiểu Phụng nói: "Ngươi đã cấu kết với người ngoài, tạo ra sự kiện hắc y nhân tấn công, sau đó giả vờ bị thương, trốn trong sân này, nhìn đồng bọn lần lượt gϊếŧ chết những kẻ cản đường ngươi. Nhưng thật không may, đồng minh của ngươi đã xảy ra vấn đề, cho nên, kẻ giúp ngươi gϊếŧ người cũng đã chết. Còn ngươi, không ngồi yên được nữa, quyết định dụ Mạnh trang chủ đến, tự tay gϊếŧ y, chỉ cần đến lúc đó đổ hết tội lỗi cho hắc y nhân. Ngươi có thể danh chính ngôn thuận trở thành chủ nhân của Ngọa Kiếm sơn trang này."
Mạnh Trạch Kiệt nói: "Lục đại hiệp, suy luận của ngươi nghe rất lôi cuốn, nhưng Ngọa Kiếm sơn trang là do tổ tiên Mạnh gia chúng ta truyền lại, mấy vị quản gia đời đời là trung bộc, đại ca còn có ơn cứu mạng ta, sao ta có thể cấu kết với người ngoài, gϊếŧ hại họ chứ?"
Lục Tiểu Phụng nói: "Người thường thì không, nhưng kẻ điên cuồng mất hết nhân tính thì không thể suy luận theo lẽ thường. Nhị trang chủ, hôm qua, ngươi đã gửi một bức thư cho hắc y nhân, ngươi còn nhớ đã viết gì trong thư không?"
Mạnh Trạch Kiệt vốn đang nửa nằm trên giường, nghe đến đây, bất giác ngồi thẳng dậy, đợi khi hắn hoàn hồn, muốn che giấu thì đã muộn.
Trước mắt bao người, sự căng thẳng chột dạ của hắn, tất cả mọi người đều đã thấy.
Mạnh Trạch Kiệt cười khổ một tiếng, nói: "Ngươi đã nghi ngờ ta từ lâu rồi? Làm sao ngươi thấy được bức thư đó?"
Lục Tiểu Phụng nói: "Cách chết mà ngươi sắp đặt cho mấy vị quản gia, đều là do người quen gây án mới làm được, ngươi quá tự tin rồi."
Mạnh Trạch Kiệt nói: "Ta chỉ muốn bọn họ chết có ý nghĩa."
Hoa Mãn Lâu nói: "Bị khối sắt đè chết, bị ngạt thở đến chết, đó là chết có ý nghĩa sao?"
Mạnh Trạch Kiệt nói: "Thứ mà họ tiếp xúc cả đời đã tiễn họ đoạn đường cuối cùng, đó không phải là chết có ý nghĩa sao?"
Tất cả mọi người đều nhìn hắn với ánh mắt không thể hiểu nổi. Mạnh Trạch Nghĩa dường như không nhận ra người trước mắt này. Đó là những người đã cùng họ lớn lên! Không chỉ là huynh đệ mà còn hơn cả huynh đệ!
Mạnh Trạch Nghĩa hỏi: "Không phải đệ bị trúng độc sao?"
Mạnh Trạch Kiệt cười nói: "Đại cả, huynh quá dễ lừa rồi. Bất kể là chuyện làm ăn của sơn trang, hay chuyện lần này, chúng ta nói gì, huynh cũng tin nấy. Huynh không có tài năng, cam chịu bình thường, nhưng một người như huynh lại chỉ vì lớn hơn ta một hai tuổi mà trở thành chủ nhân của sơn trang này. Còn ta, ta có năng lực, có thủ đoạn, ta có tự tin đưa Ngọa Kiếm sơn trang phát dương quang đại, nhưng ta chỉ có thể bị huynh kìm hãm! Kìm hãm! Huynh không đồng ý với đề nghị của ta, chỉ muốn sơn trang sống qua ngày một cách vô danh. Nhưng ta không muốn! Những người khác cũng không muốn!"
Mạnh Trạch Nghĩa lảo đảo.