Lâm Tú nhìn Lục Tiểu Phụng.
Lục Tiểu Phụng cười khổ: “Mạnh trang chủ, Lâm cô nương nói không sai. Dù là đại quản gia hay nhị quản gia, thử nghĩ xem, ai có thể đánh lén đại quản gia một kích trí mạng? Ai có thể khiến nhị quản gia trúng mê dược mà không chút phòng bị?”
Lâm Tú nhìn Mạnh Nhân Chương nói: “Tam quản gia, tối qua ngươi từng tranh cãi với nhị quản gia?”
Mạnh Nhân Chương gằn giọng: "Ngươi nghi ta?"
Lâm Tú đáp: “Chỉ là hỏi theo lệ.”
Mạnh Nhân Chương nói: “Tối qua ta quả có đến phòng nhị ca. Trong bốn huynh đệ, nhị ca là người mưu lược nhất. Ngay từ đầu huynh ấy đã nghi có nội gián, chúng ta lại chẳng ai tin. Cho đến hôm qua đại ca gặp chuyện, giống như người quen ra tay, trong lòng ta mới nghiêng về suy đoán của nhị ca, muốn đến bàn bạc. Nhưng thật đáng buồn, huynh đệ chúng ta từ lâu chẳng còn tin nhau, vòng vo mãi chẳng ai dám thật lòng, nói mãi không ra kết quả, ta bực mình bỏ về!”
Lâm Tú hỏi "Ông đi lúc nào?"
Mạnh Nhân Chương nói: “Khoảng canh ba giờ Hợi.”
Tiêu Dao nói: "Người chết chết vào giờ Tý."
Lục Tiểu Phụng hỏi: “Có thể tra được trước khi bị ‘thϊếp gia quan’ hắn có trúng mê dược hay không?”
Tiêu Dao đáp: "Chắc chắn là có, nếu không dù ông ta có ý định tự sát, cũng không thể mặc nhiên để người khác dùng ‘thϊếp gia quan’. Bản năng cầu sinh của con người là rất lớn."
Mạnh Thúc Chương đã rơi lệ.
Mọi người rời khỏi viện của Mạnh Khiêm Chương.
Lục Tiểu Phụng kéo Hoa Mãn Lâu đi thăm Mạnh Trạch Kiệt.
Lâm Tú không ưa Mạnh Trạch Kiệt, bèn cùng Tiêu Dao đi chế dược.
Hai nữ tử ngồi lại cùng nhau, kể cho nhau nghe chuyện vui buồn sau khi chia tay, rồi nhắc đến Hoa Mãn Lâu và Lục Tiểu Phụng. Tiêu Dao bị Lâm Tú trêu đến đỏ mặt, định trêu lại thì ngoài cửa vang tiếng chim hót, Lâm Tú chợt dừng lại.
Lâm Tú nói: "Sư tỷ, thị vệ của muội tìm, chắc là có việc. Ta ra ngoài một lát.”
Tiêu Dao đã quen với cảnh này, gật đầu không nghi ngờ.
Trong trấn, khách điếm dạo này vì chuyện sơn trang mà khách giang hồ đặt binh khí phải lưu lại, khiến một trấn nhỏ bỗng lắm thị phi.
Lâm Tú lên thẳng lầu hai khách điếm. Vừa mở cửa, bên trong có hơn chục hán tử trẻ tuổi ăn mặc như người giang hồ.
Thấy Lâm Tú, mọi người đồng loạt thi lễ.
Lâm Tú hỏi: "Có chuyện gì?"
Một người có vẻ là thủ lĩnh đáp: “Gần đây nhận được ba phong thư, đã hồi đáp theo lệnh của cô nương. Nhưng hôm nay lại có thêm một phong, thuộc hạ không dám ý quyết định."
Lâm Tú nhận thư, xem xong liền cười lạnh: “Đúng là loài súc sinh sáu thân chẳng nhận.”
Trầm ngâm một lát nàng nói: “Bảo hắn, cứ theo kế hoạch mà làm. Chuyện hắn yêu cầu, sau này sẽ giúp hắn làm được. Hiện Lục Tiểu Phụng và những người khác còn ở sơn trang, không nên vọng động.”
Mọi người đồng thanh tuân mệnh.
Lâm Tú vào chưa lâu đã ra, vừa rời khách điếm không xa, bỗng có tiếng gió rít. Nàng lập tức xoay người, đưa hai ngón tay gạt một cái, liền kẹp chặt nửa đoạn gậy gỗ đang lao tới.
Lâm Tú bực bội, cau mày nhìn về hướng khúc gỗ bay tới, mấy nhóm người giang hồ đang đánh nhau loạn xạ, làm liên lụy đến những người vô tội. Trong lòng càng thêm không vui.
Nhặt khúc gỗ lên bắn về hướng cũ, mặc cho tiếng kêu thảm sau lưng, quay người bỏ đi.
Ngay sau đó, những người trong phòng khi nãy lần lượt xuống lầu, nhanh chóng chế ngự toàn bộ đám người đánh nhau.
Vừa ra khỏi trấn, Lâm Tú lập tức cảm nhận có người tập kích. Nàng né người định phản công, thì thấy đối phương mới nhận ra: “Lục Tiểu Phụng?”
Nhưng Lục Tiểu Phụng vẫn không thu chiêu, buộc nàng phải ứng chiến. Hai người qua lại mấy chục chiêu mới chịu ngừng.
Lâm Tú quát: “Lục Tiểu Phụng! Ngươi lại phát điên cái gì thế?”
Lục Tiểu Phụng cười tươi: “Không tồi, không tồi, hai tỷ muội các ngươi, một người y thuật cao minh, một người võ công bất phàm, chẳng hay xuất thân nơi nào?”
Lâm Tú lạnh giọng: “Ngươi tập kích ta chỉ để thử võ công?”
Lục Tiểu Phụng đáp: “Mỹ nhân à, một mỹ nhân thông minh, bí ẩn, khiến người ta không nhịn được muốn tìm hiểu.”
Lâm Tú: “Ngươi gặp nữ nhân nào cũng nói thế sao?”
Lục Tiểu Phụng cười: “Tự nhiên là không.”
Lâm Tú: "Vậy ngươi tìm hiểu ra được gì rồi?"
Lục Tiểu Phụng vuốt ria mép: “Tất nhiên là có, nhưng không tiện nói.” Vừa nói vừa đảo mắt nhìn nàng từ đầu đến chân, ánh mắt như muốn xuyên thấu y phục nàng vậy.
Lâm Tú bị hắn nhìn đến khó chịu, xấu hổ tức giận nói: “Lục Tiểu Phụng, đồ vô lại!”
Lục Tiểu Phụng cười: “Ta sao vô lại? Ta có nói gì đâu…”
Nhưng ánh mắt ngươi thì trần trụi, quá rõ ràng!
Lâm Tú tức giận nhìn xung quanh, nhặt hòn đá trên đất ném thẳng vào hắn, rồi dậm chân quay người bỏ đi.
Lục Tiểu Phụng vuốt ria mép, bật cười phía sau.
Về đến sơn trang, Lâm Tú hỏi Hoa Mãn Lâu: “Lục Tiểu Phụng đến trấn làm gì?”
Hoa Mãn Lâu đáp: “Lúc hắn không tìm được manh mối, thường tự mình đi dạo.”
Lâm Tú nghi hoặc: “Thật sao?”
Lục Tiểu Phụng từ sau bước vào, nói: “Ngươi cũng có thể coi như ta lo ngươi đơn độc nên mới đi tìm.”
Lâm Tú hừ lạnh: “Quỷ mới tin! Thị vệ của ta ở trấn, ta có thể gặp nguy hiểm gì?”
Lục Tiểu Phụng cười: “Gần đây thị vệ của ngươi còn lợi hại hơn cả ta lo không ít chuyện bao đồng."
Lâm Tú đáp: "Đó không phải là lo chuyện bao đồng, mà là thấy chuyện bất bình, rút đao tương trợ!"
Lục Tiểu Phụng nhướn mày: “Rút đao tương trợ mà đánh cả hai phe trọng thương?”
Lâm Tú lạnh giọng: "“Ngươi chỉ thấy bọn giang hồ bị đánh, có thấy dân trấn mấy ngày nay bao người nhà tan cửa nát? Bao kẻ bị thương, mất kế sinh nhai? Chúng ta thấy, chính là bất bình của bách tính, chúng ta giúp, là giúp những người dân vô tội này!"
Câu nói đầy hào khí khiến mọi người chấn động..
Hoa Mãn Lâu cảm thán: “Lâm cô nương, cô giữ đại nghĩa, hành đại thiện!”
Ánh mắt của Lục Tiểu Phụng nhìn Lâm Tú cũng thay đổi. Đạo lý này vốn đơn giản, nhưng bao năm hành tẩu giang hồ, hắn dám khẳng định mười phần thì có chín kẻ chẳng nghĩ đến. Giang hồ, chẳng phải là chém gϊếŧ trả thù cho hả dạ ư? Mấy ai để tâm đến sinh tử của kẻ tay không tấc sắt?
Song đồng thời, trong lòng hắn cũng dấy lên một nỗi nghi hoặc…