Hành động của Thẩm Hồi cứng đờ. Cố nén nhịn, nàng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục vuốt phẳng nốt chút nếp nhăn cuối cùng trên chăn. Xong xuôi, nàng mới thẳng lưng dậy, lẳng lặng xoay người, co mình nằm xuống phía trong giường, gối đầu lên tay.
Trên giường chỉ có một chiếc gối ngọc.
Thật yên tĩnh.
Thẩm Hồi cắn môi, trong lòng rối bời suy đi tính lại xem mình còn phải làm gì nữa. Chủ động hơn nữa sao? Chắc là không cần đâu nhỉ? Cứ thế này mà chờ đợi thôi ư? Thẩm Hồi có chút hoang mang. Bùi Hồi Quang... hắn là thái giám mà! Ngay cả việc quyến rũ một nam nhân bình thường nàng còn chưa từng thử qua, vậy mà bây giờ... lại phải dâng mình cho một thái giám, xem ra những điều Lưu ma ma dạy dỗ dạo trước cũng chẳng có đất dụng võ rồi...
Đêm dần khuya.
Thẩm Hồi từ đầu đến cuối vẫn không hề nhúc nhích, thân thể cứng đờ.
Giường chiếu xa lạ, bên cạnh lại là người mà mình sợ hãi, làm sao có thể ngủ yên được.
Thời gian trôi qua một cách nặng nề.
Thẩm Hồi mãi mà không có chút buồn ngủ nào. Bùi Hồi Quang đương nhiên có thể cảm nhận được điều đó. Mà bên cạnh có người sống nằm đó, hắn cũng không tài nào ngủ được. Thế là, hắn chống nửa người trên dậy, nắm lấy vai Thẩm Hồi, xoay người nàng đang quay lưng về phía mình lại.
Ngay khoảnh khắc hắn vừa cử động, Thẩm Hồi đã cảm nhận được. Nàng bị xoay lại trong tư thế nằm ngửa, đờ đẫn nhìn Bùi Hồi Quang đang ở ngay trước mắt. Tim nàng đập thình thịch, không biết hắn định làm gì.
Giây tiếp theo, lòng bàn tay của Bùi Hồi Quang đã che lên đôi mắt đang mở to của nàng. Ngón tay cái của hắn tựa như vô tình ấn nhẹ lên ấn đường của Thẩm Hồi.
Thẩm Hồi rất chậm rãi chớp mắt một cái. Hàng mi dài cong vυ"t nhẹ nhàng lướt qua lòng bàn tay Bùi Hồi Quang.
Sau đó, nàng từ từ nhắm mắt lại, rồi thϊếp đi.
-
Lúc Thẩm Hồi tỉnh lại, nàng vẫn còn rất mơ màng.
Nàng ngây người nhìn lên trần nhà một lúc lâu mới thực sự tỉnh táo. Nàng đột ngột quay đầu, thấy bên cạnh không một bóng người, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Ánh sáng từ ngoài cửa sổ xuyên qua lớp giấy dán, Thẩm Hồi lúc này mới nhận ra đã không còn sớm nữa. Nàng vội vàng ngồi dậy, y phục trong chăn đã xộc xệch cả lên. Nàng liếc nhìn phần giường trống bên cạnh một lần nữa, rồi mới vội vàng chỉnh lại quần áo, chạy vội xuống lầu. Xuống đến nơi cũng không thấy bóng dáng Bùi Hồi Quang đâu, chỉ có Xán Châu đang đi đi lại lại dưới hiên nhà chờ đợi.
Thẩm Hồi nhìn mặt trời đã lên cao, càng bước nhanh hơn để trở về Chiêu Nguyệt cung. Tối qua nàng đến đây cũng là do ý muốn nhất thời, ngoài Xán Châu ra thì không nói cho ai biết.
Trầm Nguyệt và Thập Tinh đã sắp phát điên vì lo lắng rồi.
Thập Tinh sốt ruột đến mức định cho người đi tìm, may mà Trầm Nguyệt thấy Xán Châu cũng biến mất theo, mới giữ Thập Tinh lại được, đành phải cố gắng chờ thêm một chút.
Khi thấy Thẩm Hồi từ trong phòng bước ra, Trầm Nguyệt và Thập Tinh tức thì thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rồi Thập Tinh lại khẽ hừ một tiếng, cố tình quay mặt đi, lẩm bẩm: "Nương nương bây giờ có Xán Châu rồi còn đâu..."
Đây là đang giận dỗi rồi.
Trầm Nguyệt lườm muội muội một cái, vội vàng bẩm báo với Thẩm Hồi: "Sáng sớm Đại điện hạ đã tới đây rồi ạ. Nếu không phải Thập Tinh lanh trí ngăn người lại, thì Dục điện hạ đã xông vào tận phòng ngủ rồi."
"Sao nó lại đến sớm như vậy? Chân vẫn còn bị thương cơ mà?" Thẩm Hồi vội hỏi.
"Là do ma ma bế đến ạ."
Thẩm Hồi liền hiểu ra, nếu không ngăn người kịp thời, không chỉ Tề Dục sẽ phát hiện ra nàng không có trong phòng ngủ, mà cả đám cung nhân đi theo bên cạnh Tề Dục cũng sẽ trông thấy.
Thẩm Hồi bỗng dưng thở dài một hơi.
Thập Tinh cũng không dám dỗi nữa, vội nói: "Bữa sáng hôm nay toàn là món nương nương thích ăn thôi ạ!"
Thẩm Hồi day day trán, xoay người đi rửa mặt thay đồ, dùng xong bữa sáng rồi mới đi tìm Tề Dục. Chân bị thương mà thằng bé cũng cố đến, không biết là có chuyện gì không. Dù không có chuyện gì, để cậu bé ấy đi một chuyến công cốc, nàng cũng phải qua dỗ dành đứa trẻ một chút.
Phượng liễn còn chưa đến nơi ở của Tề Dục thì đã gặp phải hai hàng tú nữ mới tiến cung đi tới từ phía đối diện.
Các tú nữ dừng bước, đứng nép bên đường hành lễ.
Thẩm Hồi thầm tiếc cho những cô nương đã rơi vào chốn cung cấm này. Ánh mắt nàng lướt qua từng người một, lại phát hiện ngũ quan của tú nữ dẫn đầu trông rất quen thuộc.
Phượng liễn tiếp tục đi về phía trước, Thẩm Hồi mới chợt nhớ ra dung mạo của tú nữ ban nãy rất giống Giang Nguyệt Liên! Nàng bèn hỏi tiểu thái giám bên cạnh.
"Vị đó là tiểu thư của Hữu thừa tướng, cũng là muội muội của Tĩnh Quý phi. Là do Bệ hạ tự mình điểm tên, vị này vừa vào cung đã có phong hiệu. Hiện giờ là Tĩnh tài nhân."
Tĩnh?
Lại có thể dùng chung một phong hiệu với Giang Nguyệt Liên!
Trong lòng Thẩm Hồi bỗng cảm thấy khó chịu vô cùng.