Chương 47

Thẩm Hồi đưa hai tay lên, áp lòng bàn tay lên gò má đang hơi nóng ran. Nàng có chút xấu hổ vì không ngờ vừa rồi mình lại có thể thốt ra những lời như thế. Thế nhưng, ngay cả những chuyện đáng xấu hổ hơn nàng cũng đã chủ động làm rồi, vậy thì mấy lời nói ấy có sá gì.

Nàng cúi đầu, nhìn xuống phần cổ áo trễ nải của mình. Một cơn gió nhẹ lùa qua khiến l*иg ngực nàng hơi se lạnh, nàng bèn dùng tay kéo nhẹ vạt áo lên một chút, rồi hai tay bắt chéo, nhẹ nhàng đặt lên trên. Sau đó, nàng mới bắt đầu quan sát phòng ngủ ở tầng bảy.

So với thư các rộng rãi ở tầng dưới, phòng ngủ của Bùi Hồi Quang lại có vẻ chật chội và bức bối hơn hẳn. Đồ đạc trong phòng cũng vô cùng đơn sơ.

Dưới cửa sổ là một chiếc sập gỗ dài, trên đó thậm chí còn không trải nệm lót. Sát bức tường phía đối diện là một chiếc tủ áo hai tầng, chỉ có một cánh cửa. Ở giữa phòng, cạnh chiếc bàn vuông chỉ có độc một chiếc ghế, hoàn toàn không có thêm chiếc nào khác. Nghĩ vậy, có lẽ ngoài Bùi Hồi Quang ra, chưa từng có ai bước chân vào nơi này.

Chiếc giường ở gian trong trông cũng rất đỗi bình thường, chẳng phải loại giường có mái che quý giá gì. Chiếc giường này, đến cả màn che cũng không có. Chăn nệm được gấp gọn gàng, đặt ngang sát vào vách tường phía bên trong.

Nơi này quả thực đơn sơ đến mức không giống nơi ở của một vị Chưởng Ấn thái giám Tư Lễ Giám quyền khuynh thiên hạ.

Thẩm Hồi bước tới, và chỉ đến khi ngồi xuống mép giường, nàng mới phát hiện ra điều khác thường. Nàng lật một góc nệm lên, và nhận ra chiếc giường trông có vẻ bình thường này hóa ra lại là một chiếc giường bằng ngọc.

Đầu ngón tay nàng lướt nhẹ trên mặt ngọc, không khỏi ngẩn người, rồi lại tự cười nhạo bản thân chỉ một khắc trước còn cho rằng nơi này thật giản dị. Chưa kể đến chiếc gối ngọc trên giường cũng được làm từ loại ngọc thượng phẩm. Bộ chăn nệm màu trơn trông có vẻ không thêu kim tuyến hay chỉ bạc kia, nhưng khi chạm vào lại mềm mại và ấm áp vô cùng. Hẳn nhiên, chúng đều được làm từ những loại gấm vóc thượng hạng nhất trong số đồ tiến cống.

Thẩm Hồi nghiêng người ngồi trên mép giường, đợi một lúc lâu mà vẫn không nghe thấy tiếng bước chân đi lên lầu. Nàng khẽ do dự một lát, rồi đưa tay kéo tấm chăn đang được gấp gọn ra.

Đây là lần đầu tiên trong đời Thẩm Hồi tự mình trải giường. Nàng quả thực phải loay hoay một lúc mới có thể trải phẳng được tấm chăn, rồi lại cẩn thận vuốt lại các góc chăn cho thật ngay ngắn, thẳng thớm.

Thẩm Hồi lại liếc nhìn về phía cửa, nhưng vẫn không nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào từ cầu thang.

Tạm thời chưa thể cởϊ áσ, vậy thì đành phải làm ấm giường trước vậy.

Thẩm Hồi cởi hài, rồi từ từ dịch chuyển vào trong chăn, cả người cứng đờ không thoải mái mà nằm xuống. Tấm chăn đắp trên người phảng phất mùi hương của Bùi Hồi Quang.

Đó không phải là mùi ngọc đàn hương.

Mà là một mùi hương khác rất thanh, rất nhẹ trên người hắn, một mùi hương đặc biệt mà Thẩm Hồi chưa từng ngửi thấy ở bất cứ nơi đâu.

Thẩm Hồi cứ thế nằm im không nhúc nhích trên giường, đôi mắt ngẩn ngơ nhìn lên trần nhà. Trong đầu nàng lúc thì ngổn ngang trăm mối, lúc lại hoàn toàn trống rỗng.

Một lúc lâu sau, khi nàng vừa mới thả lỏng được đôi chút, thì chợt nghe thấy tiếng bước chân, và cả người lại căng cứng trở lại ngay lập tức.

Bùi Hồi Quang đẩy cửa bước vào, ánh mắt khẽ lướt qua người đang nằm trên giường.

Thẩm Hồi quay đầu lại, dõi theo bóng Bùi Hồi Quang đang dần tiến lại gần.

Mình phải làm gì bây giờ?

Khi Bùi Hồi Quang bước đến trước giường, Thẩm Hồi liền vén chăn ngồi dậy. Nàng cố gắng nhớ lại xem ngày thường Trầm Nguyệt và Thập Tinh đã hầu hạ mình như thế nào. Thế nhưng, khi nàng ngẩng mặt lên nhìn Bùi Hồi Quang, lại thấy hắn đã thay một bộ trung y mỏng màu trắng tuyết, rõ ràng là đã tắm gội xong, không cần nàng giúp cởϊ áσ nữa.

"Ấm rồi sao?" Bùi Hồi Quang dùng đốt ngón trỏ đang hơi cong lại, gõ nhẹ lêи đỉиɦ đầu nàng.

Thẩm Hồi gật đầu, rồi như bừng tỉnh, vội vàng dịch người vào phía trong giường. Nàng co người vào một góc giường, nhìn Bùi Hồi Quang thản nhiên bước lên.

Rõ ràng là chuyện kia đã làm qua rồi, vậy mà không hiểu sao khi nghĩ đến việc chung giường với hắn, Thẩm Hồi lại căng thẳng đến tột độ. Chính nàng cũng không hiểu tại sao lại như vậy.

Nàng thầm bực bội trong lòng, tự trách mình thật vô dụng.

Rồi lại tự trách mình không có cái thiên phú hồ ly để dùng mỹ nhân kế, chỉ có thể giả vờ được nhất thời, chứ không thể giả vờ được cả đời.

Bùi Hồi Quang không để tâm đến Thẩm Hồi nữa.

Chính xác hơn là, ngay từ lúc nằm xuống, hắn đã nghĩ xem nên tìm cớ gì để đuổi vị tiểu Hoàng hậu này ra ngoài. Một người như hắn, đương nhiên không thể nào quen với việc có người sống bên cạnh khi ngủ được.

Hắn đang định mở lời, bảo vị tiểu Hoàng hậu này đã làm ấm giường xong thì có thể đi được rồi, thì bỗng nghe thấy tiếng sột soạt từ bên cạnh.

Thẩm Hồi rướn nửa người qua, một tay chống trên giường, rồi cẩn thận vươn tay lật lại góc chăn bị cong lên ở phía bên kia của Bùi Hồi Quang. Dù nàng đã hết sức cẩn thận, nhưng dải lụa màu xanh sẫm trước ngực vẫn rủ xuống, nhẹ nhàng rơi trên mặt Bùi Hồi Quang.

Bùi Hồi Quang vẫn im lặng.

Thế nhưng Thẩm Hồi lại hoàn toàn không hay biết. Nàng thực sự quá căng thẳng rồi, căng thẳng đến mức muốn tìm việc gì đó để làm, bèn lúng túng tiếp tục sửa sang lại chăn nệm. Theo từng cử động của nàng, dải lụa mềm mại vương trên mặt Bùi Hồi Quang cũng khẽ lay động.

Thế là, Bùi Hồi Quang liền há miệng cắn lấy dải lụa mềm mại ấy, rồi giật nhẹ một cái.

Nút thắt bung ra, và chiếc váy cũng theo đó mà tuột xuống.