Thẩm Hồi đau lòng nhìn mắt cá chân đã sưng đỏ của Tề Dục, cẩn thận hỏi han thái y. Mãi cho đến khi thái y nói chỉ là bong gân, tuy có hơi nặng nhưng may là không tổn thương đến xương, Thẩm Hồi mới tạm thời yên lòng đôi chút.
Tề Dục tò mò nhìn biểu cảm trên mặt Thẩm Hồi, rồi khi Thẩm Hồi nhìn lại, cậu liền lập tức quay mặt đi.
"Sao lại không cẩn thận như vậy chứ?" Thẩm Hồi hỏi.
Tề Dục níu lấy chiếc chăn nhỏ đang đắp trên người, lẩm bẩm: "Lúc chơi trên băng bị ngã một cái thôi mà."
Cậu dường như sợ Thẩm Hồi sẽ không cho mình chơi trên băng nữa, nên vội vàng nói thêm một câu: "Trước đây con chơi suốt có bị ngã đâu. Chỉ lần này không cẩn thận thôi!"
Đây thật sự chỉ là một sự cố ngoài ý muốn thôi sao?
Tại sao lại đúng vào lúc tiểu điện hạ vừa mới chào đời không lâu chứ?
Nếu không phải là tai nạn, vậy thì là ai đã ra tay?
Lan Phi?
Nhưng nếu Lan Phi ra tay vào lúc này, chẳng phải là quá lộ liễu rồi sao?
Vậy còn... Bùi Hồi Quang thì sao?
Lan Phi vốn chỉ xuất thân là một cung nữ, nếu nàng ta đưa tiểu điện hạ lên ngôi, chẳng phải sẽ dễ dàng thao túng hơn hay sao?
Hoặc cũng có thể, đây là một lời cảnh cáo chăng?
Thẩm Hồi không chắc cú ngã của Tề Dục có phải là một tai nạn hay không, và chính vì không chắc chắn, nên nàng buộc phải suy nghĩ nhiều hơn. Kể từ khi vào cung, chưa một ngày nào nàng không sống trong cảnh nơm nớp lo sợ như đi trên băng mỏng, sự cẩn trọng và đa nghi đã trở thành một thói quen.
Thẩm Hồi như bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt, kéo nàng ra khỏi niềm vui sướиɠ khi huynh trưởng trở về.
Huynh trưởng đã trở về, nàng đã vui mừng biết bao, cũng nhẹ nhõm biết bao. Hôm qua, nàng thậm chí còn nghĩ rằng có huynh trưởng ở đây, nàng đã có chỗ dựa, lại có thể vô lo vô nghĩ như thuở nhỏ, chuyện gì cũng có thể đẩy hết cho huynh trưởng. Nàng thậm chí còn thầm nghĩ, giá như huynh trưởng về sớm hơn một ngày, có lẽ nàng đã không cần phải dứt khoát đi chọc vào Bùi Hồi Quang như vậy...
Đã đến lúc phải bình tĩnh lại, thoát khỏi niềm vui sướиɠ này rồi.
Nàng không còn là một đứa trẻ nữa, sao có thể mãi mãi nấp sau lưng người nhà để tìm kiếm sự che chở được chứ?
Nàng đã trưởng thành rồi, cho dù không đủ sức bảo vệ người nhà, thì ít nhất cũng nên kề vai sát cánh chiến đấu cùng họ.
Huống chi, nàng đã trót chọc vào Bùi Hồi Quang rồi.
Tình hình lúc này, dù nàng có muốn rút lui cũng phải tốn không ít tâm tư, chứ không thể thoát ra ngay lập tức được.
“Ngài sắp khóc sao?” Tề Dục nghiêng đầu, tò mò nhìn vào đôi mắt hoe hoe đỏ của Thẩm Hồi.
Thẩm Hồi xoa đầu cậu bé, nói: “Đúng vậy. Dục Nhi bị thương, dì đau lòng lắm.”
Tề Dục chớp chớp mắt, rồi lại chớp chớp mắt.
“Vì vậy, Dục Nhi phải tự bảo vệ mình cho tốt, biết không?”
Tề Dục nghiêm túc suy nghĩ một lát, rồi lẳng lặng cúi đầu, ngón tay bé nhỏ gãi gãi lên hình đôi cá chép trên chăn.
Đêm đó, Thẩm Hồi lại một lần nữa cẩn thận đẩy giá đồ cổ ra, bước vào mật đạo. Nàng chậm rãi đi xuyên qua mật đạo tối đen như mực, bước chân vừa kiên định lại vừa vững vàng. Nàng mơ hồ nhận ra, đây không phải là lần đầu tiên nàng bước vào mật đạo, và cũng tuyệt đối không phải là lần cuối cùng.
Bước vào Thương Thanh Các, Thẩm Hồi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa trước mặt ra.
Bùi Hồi Quang đang ngồi sau chiếc bàn dài bằng ngọc thạch, một tay cầm một cuộn sách để đọc, tay kia thì tùy ý đặt lên bức tượng điêu khắc hình con trâu ở bên cạnh bàn.
Có rất nhiều người tặng quà cho Bùi Hồi Quang, nhưng số quà hắn nhận lại chẳng bao nhiêu. Tuyệt nhiên không phải vì hắn thanh liêm, mà là vì hắn xem thường những món quà đó. Sắp đến năm mới, lại đúng vào năm Sửu, nên có người đã tặng bức tượng nhỏ hình con trâu này. Chất liệu ngọc thạch đáng giá cả một tòa thành, tay nghề điêu khắc cũng vô cùng tinh xảo, nên rất hợp ý Bùi Hồi Quang.
Chất ngọc tinh tế, chạm vào vừa ấm vừa mịn.
Thẩm Hồi đi đến trước mặt Bùi Bùi Hồi Quang, chủ động lên tiếng: “Người ta phải nói lời giữ lấy lời, bản cung đến đây để thực hiện lời hứa, cởϊ áσ ấm giường cho Chưởng Ấn.”
Bùi Hồi Quang chẳng thèm để ý đến nàng, thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn một cái.
Ánh mắt Thẩm Hồi rơi trên bức tượng ngọc mà tay Bùi Hồi Quang đang đặt lên. Nàng cắn môi, nói: “Ngọc này tuy tốt, nhưng ngọc kia lại càng tinh tế mềm mại hơn, thích hợp để Chưởng Ấn đặt tay lên sưởi ấm hơn.”
Bùi Hồi Quang lúc này mới miễn cưỡng ngước mắt lên.
Thẩm Hồi vốn sợ lạnh, nhưng hôm nay lại mặc một chiếc váy có phần ngực khoét rất sâu.
Ánh mắt của Bùi Hồi Quang dừng lại một thoáng trên dải lụa màu xanh rêu nơi ngực áo của Thẩm Hồi, rồi mới từ từ ngước lên nhìn gương mặt nàng.
Bùi Hồi Quang cảm thấy, điều đáng quý nhất ở vị tiểu Hoàng hậu này chính là, một khi đã quyết định thì nàng tuyệt đối không tỏ ra e dè hay tủi hờn, mà ngược lại, nàng sẽ nở một nụ cười rạng rỡ và phóng khoáng.
Lúc này, Bùi Hồi Quang mới đưa tay lên, chỉ về phía trên lầu.