Hắn đột nhiên buông Thẩm Hồi ra, đưa những ngón tay đang cong lại của mình lên trước môi và mũi, rồi nhìn sâu vào mắt nàng đầy ẩn ý, khẽ ngửi.
Thẩm Hồi sững sờ nhìn hành động của hắn, cả người cứng đờ tại chỗ. Hồi lâu sau, nàng hoảng hốt lùi lại một bước, giọng nói khô khốc: "Đêm đã khuya, sương xuống nặng hạt, Chưởng Ấn hãy nghỉ ngơi sớm đi ạ."
Dứt lời, nàng liền xoay người bỏ đi, bước chân vội vã, trông như đang hoảng hốt chạy trốn. Sau khi xuống được hai tầng lầu, bước chân của nàng càng lúc càng nhanh, thậm chí đã chuyển thành chạy vội.
"Chạy rồi sao?" Bùi Hồi Quang có chút bất ngờ, nghiêng tai lắng nghe tiếng bước chân ngày một xa dần của nàng. "Huynh trưởng về nhà rồi, nên cánh cũng cứng rồi ư? Hờ."
Bùi Hồi Quang xoay người, trở lại phía sau chiếc bàn dài bằng ngọc, cầm bút lên rồi dồn sức viết nốt nét cuối cùng.
Vì dùng sức quá mạnh, một giọt mực đen còn đọng trên đầu bút liền văng ra bên cạnh con chữ, rồi từ từ loang ra trên mặt giấy Tuyên trắng như tuyết.
Trên trang giấy trắng, một chữ "Khấu" to lớn hiện ra.
-
Sáng hôm sau, Thẩm Hồi ngồi bên cửa sổ, tay cầm kim chỉ, tự mình may một đôi miếng lót gối cho huynh trưởng. Khi còn rất nhỏ, nàng thường thấy hai vị tỷ tỷ theo mẫu thân tự tay may vá quần áo cho phụ thân và huynh trưởng, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ. Nàng cũng muốn tự tay làm gì đó cho họ, chỉ tiếc là lúc đó sức khỏe nàng quá yếu, chỉ có thể đứng một bên ao ước nhìn theo.
Bây giờ huynh trưởng đã về, sức khỏe nàng cũng tốt hơn nhiều, cuối cùng cũng có thể tự tay may vá cho hắn rồi.
Việc Thẩm Đình trở về khiến khoé môi nàng luôn khẽ cong lên, niềm vui sướиɠ hiện rõ trên gương mặt.
Nàng chuyên tâm may vá suốt nửa buổi sáng, đến khi cung tỳ mang điểm tâm và trà nóng đến, nàng mới tạm dừng tay, nhận lấy chén trà hoa ấm nóng để uống.
"Dục nhi vẫn chưa qua đây sao?" Nàng hỏi.
Thường ngày vào giờ này, Tề Dục đều sẽ chạy qua đây để luyện chữ.
"Dạ, không thấy Dục điện hạ đâu ạ." Trầm Nguyệt vừa bẩm báo, vừa liếc nhìn đôi miếng lót gối mà Thẩm Hồi đang làm.
Vốn dĩ trong cung chỉ có một mình Tề Dục là hoàng tử, lại còn nhỏ tuổi, nên mọi người trong cung đều gọi cậu là Tiểu điện hạ. Nhưng bây giờ, Lan quý nhân cũng đã hạ sinh một hoàng tử. À không, Lan quý nhân giờ đã là Lan phi rồi. Vị hoàng tử mà Lan phi vừa hạ sinh chưa được đặt tên, nên đã được gọi là tiểu điện hạ. Còn Tề Dục thì được gọi là Đại điện hạ hoặc Dục điện hạ.
Thẩm Hồi khẽ xoay chén trà hoa trong tay, lòng có chút phiền muộn.
Nàng nhận ra huynh trưởng không thích Tề Dục, mà Tề Dục lại là một đứa trẻ nhạy cảm và thông minh sớm. Nàng vốn định toàn tâm toàn ý phò tá Dục nhi lên ngôi, thậm chí còn nghĩ rằng khi huynh trưởng trở về nắm giữ binh quyền, sẽ là một sự trợ giúp to lớn cho Dục nhi.
Nhưng mà, huynh trưởng lại không thích Tề Dục...
Hôm qua khi gặp lại, Thẩm Hồi không hỏi nhiều về bảy năm đã qua của huynh trưởng, nhưng khi nhìn dáng người cao thẳng của hắn, nàng mơ hồ nhận ra trong những năm qua, huynh trưởng có lẽ chưa từng buông đao xuống.
Nàng chưa bao giờ nghi ngờ năng lực của huynh trưởng.
Thiên hạ ngày nay nghĩa sĩ khắp nơi, vậy còn huynh trưởng thì sao? Liệu hắn có muốn tự mình xưng đế không?
Thẩm Hồi đang miên man suy nghĩ thì Thập Tinh vội vã chạy vào.
"Nương nương, Tiểu... à không, Đại điện hạ bị ngã đau chân rồi ạ!"
Tay Thẩm Hồi run lên, chén trà hoa đang cầm trên tay cũng rơi xuống, nước trà văng ra làm ướt cả vạt váy.
-
Lúc này, Bùi Hồi Quang đang ở trong Phùng Tiêu Đình, tay vừa lấy bức thư từ chân bồ câu đưa thư ra đọc.
Vương Lai vội vã chạy đến bẩm báo: "Chưởng Ấn, Đại hoàng tử bị ngã đau chân ạ."
Bùi Hồi Quang đã đọc xong thư, đầu ngón tay khẽ vê một cái, mảnh giấy liền từ từ hóa thành tro bụi giữa những ngón tay của hắn. Hắn hỏi với giọng thản nhiên: "Ngã thế nào?"
"Vẫn đang điều tra ạ..."
Bùi Hồi Quang liếc Vương Lai một cái.
Vương Lai lập tức cúi cái đầu vốn đã thấp của mình xuống thấp hơn nữa, lòng nơm nớp lo sợ bị trách phạt. Y đang thấp thỏm trong lòng thì bỗng nghe Bùi Hồi Quang cười khẽ một tiếng, y không khỏi lén lút quan sát sắc mặt của hắn.
Bùi Hồi Quang đặt tay lên lan can sơn đỏ, thong thả gõ nhẹ, đoạn phóng tầm mắt ra xa, buột miệng nói: "Lại có kẻ muốn úp cái chậu phân này lên đầu bản tọa đây mà."
Vương Lai cẩn thận quan sát sắc mặt của hắn, lại phát hiện ra Bùi Hồi Quang không những không tức giận, mà tâm trạng dường như còn khá tốt.
Bùi Hồi Quang đã không đoán sai.