Chương 43

Thẩm Hồi sững người, lờ mờ nhớ lại cảm giác đau đớn khó nói thành lời. Nàng vội vàng thu ánh mắt lại, có chút không dám nhìn vào tay của Bùi Hồi Quang. Nàng nhìn xuống khoảng không gian nhỏ bé trước chân mình, mông lung tự hỏi, giả như huynh trưởng trở về sớm hơn một ngày, liệu nàng có…

Và ngay khoảnh khắc Thẩm Hồi dời mắt đi, Bùi Hồi Quang đã quay đầu nhìn sang. Hắn thong thả đặt bút xuống, rồi khẽ bật cười một tiếng.

Nghe thấy tiếng bước chân của Thẩm Đình, Thẩm Hồi vội vàng giấu đi cảm xúc, bước lên đón.

"Huynh trưởng?" Nàng cẩn thận quan sát sắc mặt của Thẩm Đình, cố gắng dò đoán.

Khi ánh mắt Thẩm Đình dừng lại trên người Thẩm Hồi, vẻ mặt hắn lập tức trở nên dịu dàng, thậm chí còn thoáng nét cười. Hắn nói: "Tuy bây giờ sức khỏe đã tốt hơn nhiều, nhưng muội vẫn phải tự chăm sóc mình cho tốt. Huynh còn có việc, không về Vĩnh Phượng cung ngồi với muội thêm được."

"Vâng ạ." Thẩm Hồi nhìn hắn, ngoan ngoãn đáp lời.

Bảy năm, một khoảng thời gian có thể xảy ra rất nhiều chuyện, cũng đủ để thay đổi một con người. Thẩm Hồi ý thức được rằng, huynh trưởng vẫn là huynh trưởng của nàng, nhưng dường như cũng không còn hoàn toàn là người như xưa nữa.

Lối ra khỏi hoàng cung và Vĩnh Phượng cung vốn nằm ở hai hướng trái ngược nhau. Chính vì vậy, Thẩm Đình thậm chí còn không cùng Thẩm Hồi rời khỏi Nguyên Long điện, mà đã vội vã đi trước một bước để xuất cung.

Khi đến cổng cung, vị tiểu thái giám lúc trước đã thu giữ thanh đao của hắn liền kính cẩn hô một tiếng "Tướng quân", rồi hai tay dâng trả lại bảo đao cho chủ.

Thẩm Đình nhận lấy đao, dứt khoát tung mình lên ngựa rồi phóng đi thẳng, chẳng hề ngoảnh đầu lại.

Gió lạnh buốt thổi tạt vào gương mặt lạnh lùng cương nghị của hắn. Thẩm Đình mím chặt đôi môi, thúc ngựa phi nước đại một hồi lâu, mãi đến khi lên tới một con dốc cao mới dừng lại. Hắn ghì chặt dây cương, quay người nhìn về phía hoàng cung nguy nga tráng lệ ở phía xa.

Bảy năm trước, hắn bị vây khốn trong một tòa tử thành, quyết tâm tử thủ đến cùng.

Ngay vào lúc lương cạn đạn hết, viện binh cũng đã rút lui, thì thân vệ của hắn đến bẩm báo rằng, vị đế vương mà hắn một lòng trung thành, chỉ vì để lấy lòng đám giặc Hồ man rợ, vậy mà lại định dâng cả Hoàng hậu cho chúng. Hoàng hậu không thuận theo, cuối cùng đã gieo mình từ trên tường thành cao xuống.

Đó là lần đầu tiên, hắn, một người đang mắc kẹt trong tuyệt cảnh, nếm trải mùi vị đau đến xé lòng.

Bảy năm sau, hắn mới biết Tiêu đệ, Bồ muội đều không còn nữa, tất cả đều chết thảm dưới tay vị hoàng đế này! Thậm chí ngay cả Khấu Khấu cũng bị giam cầm trong chiếc l*иg son hoa lệ kia!

Tiên đế tuy tàn bạo, nhưng ít ra cũng xứng với hai chữ "kiêu hùng". Thế nhưng, vị vua hiện tại này là cái thá gì chứ? Lại dám làm nhục cả ba người muội muội của hắn!

Bàn tay đang nắm chặt chuôi đao của Thẩm Đình khẽ run lên.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, thanh trọng đao rời khỏi vỏ, đâm mạnh vào vách đá phủ băng, cắm ngập đến tận chuôi, thân đao rung lên bần bật, phát ra tiếng ong ong không ngớt.

-

Thẩm Hồi đang trên đường trở về Vĩnh Phượng cung thì từ xa đã trông thấy khói đặc bốc lên ngùn ngụt.

"Nương nương! Vĩnh Phượng cung xảy ra hỏa hoạn rồi!" Một cung nhân hớt hải chạy tới bẩm báo. "Hôm nay trời lại có gió nên lửa cháy ngày một lớn hơn. Để tránh bị ám khói, xin nương nương đừng đến quá gần ạ!"

Thẩm Hồi vội vàng hỏi: "Có ai bị thương không?"

"Xin nương nương yên tâm, ngọn lửa bắt nguồn từ một nhà kho không có người nên không ai bị thương cả ạ."

Nghe vậy, Thẩm Hồi mới thở phào nhẹ nhõm, rồi dặn dò những người đang dập lửa phải hết sức cẩn thận.

Thế nhưng, nàng vẫn không khỏi hoài nghi, tại sao Vĩnh Phượng cung lại có thể bốc cháy được chứ? Lẽ ra, mọi việc trong cung đều phải hết sức cẩn trọng, hơn nữa lại đang là dịp cuối năm, những người hầu cận ở các nơi càng phải tỉ mỉ, cẩn thận hơn mới phải.

Thẩm Hồi đứng bên đường, lặng lẽ nhìn làn khói đặc ở phía xa, đôi mày thanh tú dần chau lại.

Thẩm Hồi không phải đứng đợi bên đường quá lâu, vì ngay sau đó đã có một quản sự thái giám vội vàng chạy đến bẩm báo.

"Ngọn lửa ở Vĩnh Phượng cung tạm thời chưa thể dập tắt ngay được. Mà cho dù có dập tắt được rồi thì vẫn còn những hiểm họa tiềm tàng, không thể để nương nương mạo hiểm được ạ. Vậy nên, xin mời nương nương tạm thời chuyển đến Chiêu Nguyệt cung."

Người trong cung làm việc vô cùng hiệu quả. Chẳng mấy chốc, khi ánh trăng đã treo trên ngọn cây, Thẩm Hồi đã tắm gội xong xuôi và đang nghỉ ngơi trong tẩm điện của Chiêu Nguyệt cung.

Thế nhưng, Thẩm Hồi vẫn luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Nàng đưa mắt đánh giá khắp tẩm điện.

Nàng bước đến trước chiếc kệ Bác Cổ đặt bên cạnh giường bạt bộ, rồi đưa tay đẩy nhẹ.

Bất ngờ, một cánh cửa thấp liền hiện ra ngay trước mắt.

Trong lòng Thẩm Hồi chợt nảy ra một suy đoán.

Nàng do dự một thoáng, rồi quyết định dẫn theo Xán Châu bước vào mật đạo phía sau cánh cửa. Đi được một lúc lâu, nàng dần ngửi thấy mùi hương của gỗ Ngọc Đàn.

Mùi hương Ngọc Đàn ngày một nồng đậm hơn.

Mà trong khắp hoàng cung này, nơi cho trồng cả một rừng Ngọc Đàn... thì chỉ có duy nhất một nơi.