- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Hoạn Sủng
- Chương 42
Hoạn Sủng
Chương 42
Thẩm Hồi ngẩn ngơ nhìn theo bóng Tề Dục chạy đi xa, rồi lại quay sang nhìn huynh trưởng của mình. Trong lòng nàng đã lờ mờ đoán ra được lý do vì sao huynh ấy không thích Tề Dục. Nàng muốn giải thích đôi điều, nhưng còn chưa kịp nghĩ ra nên nói gì thì Thẩm Đình đã đứng dậy, nói rằng mình phải đi bái kiến Hoàng đế.
Vốn dĩ khi vào cung, hắn phải đến gặp Hoàng đế đầu tiên.
"Muội đi cùng huynh."
Theo thói quen, Thẩm Đình định nói rằng nàng không nên ra gió, cứ ở yên trong phòng thì hơn. Thế nhưng, khi vừa quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt và gương mặt của Thẩm Hồi, hắn mới nhận ra rằng Khấu Khấu đã thực sự trưởng thành rồi. Nghĩ vậy, hắn có chút bùi ngùi mà gật đầu đồng ý.
-
Thẩm Đình chỉ cho phép Thẩm Hồi đi cùng. Nhưng khi đến Nguyên Long Điện, hắn lại không cho nàng đi vào cùng, mà chỉ bảo nàng đợi ở thiên điện bên cạnh.
Bên trong Nguyên Long Điện, Hoàng đế đang ngồi trên long ỷ, chân phải bị thương gác cao lên một chiếc ghế đẩu. Một cung nữ đang quỳ dưới chân ông ta, nhẹ nhàng xoa bóp.
Thẩm Đình vừa bước vào chính điện, từ xa trông thấy Hoàng đế, hắn đã bất giác đưa tay lên sờ thanh trọng đao bên hông.
Nhưng rồi hắn chợt nhớ ra, vũ khí đã được tháo bỏ từ lúc vào cung.
Hắn từ từ hạ tay xuống, nheo mắt quan sát khắp điện. Ngoài các cung nữ đang hầu hạ, còn có những hoạn quan áo xanh đang cúi đầu cung kính. Trông người nào người nấy đều mang vẻ mặt khúm núm, nịnh nọt, nhưng thực chất mỗi người trong số họ đều là cao thủ hạng nhất của Đông Xưởng.
Tất cả đều là những kẻ được Tư Lễ Giám hết lòng bồi dưỡng.
Thẩm Đình bỗng nhớ lại câu nói đầy cảm thán của một huynh đệ tâm phúc trong cuộc mật đàm mấy hôm trước: "Muốn gϊếŧ Hoàng đế, trước hết phải trừ khử tên chó họ Bùi!"
"Thần năm xưa bị trọng thương, nằm liệt giường nhiều năm, nay sức khỏe đã bình phục nên mới vượt ngàn dặm xa xôi trở về kinh thành, mang một bầu nhiệt huyết trung quân ái quốc, nguyện lại được báo đáp triều đình."
Thẩm Đình hành lễ với Hoàng đế, cúi đầu, hạ mắt để che giấu đi hận thù và phẫn nộ.
Hoàng đế bật cười ha hả, vô cùng vui vẻ.
"Ái khanh đã trở về! Đại tướng quân của trẫm đã trở về rồi. Đúng là trời giúp Đại Tề! Có thần tướng trở về, chúng ta còn sợ gì bọn Tiêu Khởi, Ngô Vãng nữa! Ha ha ha!"
"Bệ hạ quá khen." Thẩm Đình nghiêm trang hành quân lễ, hai nắm tay đan vào nhau rồi từ từ siết chặt.
"Tướng quân khiêm tốn rồi! Khiêm tốn rồi! Kể từ hôm nay... ờ..." Hoàng đế định nói sẽ phục chức cho hắn, nhưng rồi lại cảm thấy chuyện này hình như nên hỏi qua ý kiến của Bùi Hồi Quang trước thì mới thỏa đáng...
Thậm chí, hắn còn chẳng rõ hiện giờ chức Thượng tướng quân đang do ai đảm nhiệm.
-
Thẩm Hồi đợi ở thiên điện, lòng dạ không yên. Nàng biết rõ huynh trưởng không phải là người hành động lỗ mãng, nhưng vẫn không thể ngăn được nỗi lo lắng.
Nàng nhìn qua cửa sổ của thiên điện, và rồi bất giác sững người.
Cửa sổ của thư phòng đối diện đang mở, Bùi Hồi Quang đang ngồi sau bàn án, chăm chú phê duyệt tấu chương. Tấu chương chất cao như núi trên chiếc bàn dài, không biết đã tồn đọng ở đó bao nhiêu ngày rồi.
Hắn chậm rãi cầm một bản tấu chương lên xem. Hắn cũng không xem quá kỹ, chỉ lướt qua một lượt, rồi cầm bút son tùy ý phê xuống vài chữ.
Ánh mắt Thẩm Hồi dừng lại trên đường nét gương mặt nhìn nghiêng của Bùi Hồi Quang.
Nàng vẫn luôn phải thừa nhận rằng, Bùi Hồi Quang có một dung mạo vô cùng xuất chúng. Trên người hắn không có lấy nửa phần vẻ hèn mọn và nịnh nọt của một hoạn quan. Nếu không nói ra, sẽ chẳng ai có thể nhận ra hắn lại là một hoạn quan thân thể khiếm khuyết, thuộc tầng lớp thấp kém nhất. Thậm chí, dùng những mỹ từ khoa trương như "tiên phong đạo cốt", "phong lưu phóng khoáng" để miêu tả hắn, thì dung mạo ấy cũng hoàn toàn xứng đáng.
Nếu không phải vậy, thì lần đầu gặp mặt, nàng đã không ngẩn ngơ đến mức nhận nhầm hắn là vị tiên nhân đến cứu mình.
Hắn ngồi ngay ngắn ở đó, thong dong lật xem những bản tấu chương được gửi về từ khắp nơi, chỉ vài nét bút là có thể định đoạt sinh tử của một con người.
Thẩm Hồi bất giác nảy sinh một ảo giác, nàng lại cảm thấy Bùi Hồi Quang ở phía xa kia, còn mang dáng dấp của một bậc đế vương hơn cả vị thiên tử đang mải mê hưởng lạc trong chính điện.
Ánh mắt Thẩm Hồi từ từ di chuyển xuống, dừng lại trên những ngón tay đang cầm bút của Bùi Hồi Quang.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Hoạn Sủng
- Chương 42