Chương 40

Vào lúc chạng vạng, Thẩm Hồi đặt quyển sách trong tay xuống. Khi nghe cung nữ bẩm báo, nàng có chút sững sờ.

Giang Nguyệt Liên chết rồi.

Rốt cuộc, nàng ta vẫn không chịu nổi sự sỉ nhục đó, đã dùng một dải lụa trắng để tự kết liễu đời mình.

Sắp đến Tết, trong cung nơi nơi đều giăng đèn kết hoa, lại đúng vào dịp tiểu điện hạ vừa chào đời, nên Hoàng đế chỉ cho là xui xẻo. Vì vậy, ngay cả việc an táng cũng được làm qua loa cho xong chuyện, chỉ hận không thể cuốn chiếu vứt đi. Ông ta còn không cho phép bất kỳ ai trong cung nhắc đến cái chết của Tĩnh Quý phi.

Thậm chí, cả Giang gia cũng bị liên lụy, bị Hoàng đế phạt bổng lộc.

Trong lòng Thẩm Hồi vừa không nỡ, lại vừa có chút xót xa.

Thế nhưng, Thẩm Hồi biết rằng, giữa thời loạn lạc này có biết bao người phụ nữ giống như Giang Nguyệt Liên. Cứu từng người một, sẽ không bao giờ cứu hết được. Chỉ có cách diệt trừ mầm họa từ tận gốc rễ, thì thiên hạ mới có thể thật sự thái bình.

Thẩm Hồi đang chìm trong dòng cảm xúc, thì lại có một cung nhân vội vã bước vào điện bẩm báo.

— Huynh trưởngcủa Hoàng hậu, vào cung cầu kiến.

-

“Nương nương, người không thể chạy nhanh như vậy được đâu ạ!” Thập Tinh lo lắng gọi với theo.

Trầm Nguyệt và Thập Tinh dẫn theo các cung nhân vội vã đuổi theo sau lưng Thẩm Hồi.

Trầm Nguyệt phải lùi lại vài bước, nhặt lấy dải lụa khoác mà Thẩm Hồi đánh rơi, ôm vào lòng, rồi mới tiếp tục cau mày đuổi theo.

Thẩm Hồi xách váy chạy như bay, vạt váy màu vàng ngỗng bay phần phật về phía sau.

Trăm bậc thềm đá hiện ra ngay trước mắt, nhưng bước chân nàng không hề ngơi nghỉ, cứ thế lao xuống. Nàng lỡ chân ngã nhào, khiến Thập Tinh ở phía sau kinh hãi kêu lên. Thế nhưng, nàng chẳng hề dừng lại, cũng không đợi cung nhân đến đỡ, mà tự mình lập tức đứng dậy, tiếp tục lao về phía bóng người ở đằng xa.

Mãi cho đến khi bóng dáng của huynh trưởng ngày một gần hơn, mãi cho đến khi nàng chạy đến ngay trước mặt huynh ấy. Vứt bỏ hết mọi lo toan và quy củ, Thẩm Hồi giang rộng vòng tay như thuở nhỏ, lao thẳng vào lòng trưởng huynh.

“Ca ca...”

Phùng Tiêu Đình được xây trên một nơi rất cao.

Bùi Hồi Quang đứng trong đình, khom người, hai tay khoác lên lan can sơn đỏ. Hắn nheo mắt nhìn Thẩm Hồi ở phía xa. Nhìn nàng chạy một mạch, chạy đến mức tóc mai rối bời, đánh rơi cả dải lụa, rồi như một đứa trẻ lao vào lòng huynh trưởng của mình.

Bùi Hồi Quang thong thả xoay tròn hộp kẹo bằng gỗ đàn hương hình bát giác trên tay. Hộp kẹo thỉnh thoảng lại va vào lan can, phát ra những tiếng lách cách. Hắn đẩy nắp hộp ra, lấy một viên kẹo bên trong cho vào miệng.

Không phải loại kẹo giòn, mà là loại ăn vào thấy dính dính dẻo dẻo.

Vị sơn trà.

“Chậc.” Bùi Hồi Quang vừa ăn kẹo vừa lẩm bẩm một mình: “Ôm nhầm người rồi thì phải?”

Hắn nhai hết viên kẹo trong miệng, rồi thản nhiên chỉ tay, ra lệnh: “Đi, đốt Vĩnh Phượng Cung cho ta.”

-

Từ sáng sớm sau khi đi chợ về, Thẩm Đình đã bắt đầu thấy âm ỉ đau đầu. Những mảnh ký ức mơ hồ, hỗn loạn cứ thế tràn vào đầu hắn. Chúng không hề rõ ràng, cũng chẳng liền mạch, cứ lộn xộn xộc thẳng lên, khiến đầu hắn càng thêm đau nhức.

Hắn chỉ cho rằng do đột nhiên gặp lại người nhà nên mới thế, chứ không hề nghi ngờ gì khác.

Hắn đứng dưới bậc thềm đá, dõi mắt nhìn Thẩm Hồi dần xuất hiện ở trên cao. Nàng nhìn thấy hắn, đôi mắt sáng rỡ, vội chạy về phía hắn.

Khoảnh khắc ấy, Thẩm Đình hoàn toàn ngẩn ngơ.

Trong ký ức của Thẩm Hồi, ca ca ngoài việc có thêm vài phần phong sương của năm tháng, thì vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu – cao ráo, vĩ ngạn, vững chãi như tùng như núi.

Thế nhưng, trong ký ức của Thẩm Đình, tiểu muội của hắn lại hoàn toàn không phải dáng vẻ này.

Tiểu muội trong ký ức của Thẩm Đình vẫn là một cô bé ốm yếu bệnh tật. Nàng từ nhỏ đã gầy gò hơn rất nhiều so với bạn bè cùng trang lứa, người nhỏ xíu, mặt lúc nào cũng trắng bệch, quấn trong những lớp áo bông dày cộm. Nàng không được ra gió, không được để lạnh, không được ăn đồ lạnh, không được mệt mỏi, không được thế này, không được thế kia… cứ như bị giam cầm trong một không gian nhỏ hẹp. Cả ngày nàng chỉ ngoan ngoãn ôm gối ngồi trên giường, nhưng khi nhìn người khác lại cong mắt cười.

Nàng kéo vạt áo hắn, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên cười với hắn, nhẹ nhàng nói: "Ca ca, Khấu Khấu không đau nữa."