Chương 38: Nhận người thân

Ngô Vãng hứng chịu gió tuyết nửa ngày trời, đứng trước cổng lớn của một phủ đệ xa lạ. Trên gương mặt lạnh lùng cương nghị của hắn hiếm khi hiện lên vài phần do dự, và cả sự hoang mang.

Ngô Vãng, là cái tên hắn tự đặt cho mình.

Ngô Vãng, Ngô Vãng,

Không có quá vãng.

Bảy năm trước, hắn mình đầy thương tích bò ra từ trong đống người chết, không biết tên mình, không biết mình từ đâu tới, trở thành một người không có quá khứ.

Hắn đã vượt qua những thương tích đó, lại nhờ cơ duyên xảo hợp mà được người giúp đỡ. Dần dần, mới có được ngày hôm nay. Hắn đã tận mắt chứng kiến dân chúng sống những ngày tháng như thế nào. Đế vương bạo hành bất nhân, trừ gian diệt bạo, kẻ thất phu cũng có trách nhiệm. Hắn chẳng có gì trong tay, một người một đao, chỉ dựa vào một bầu nhiệt huyết, cùng với võ nghệ và tài trí bày binh bố trận không biết từ đâu mà có, dần dần tập hợp lực lượng, cuối cùng đã gây dựng nên đội quân của riêng mình.

Bảy năm sau, hắn đã uy danh lừng lẫy. Trở thành Ngô Vãng trong câu nói “Tây Tiêu Khởi, Đông Ngô Vãng” khiến cả triều đình cũng phải kiêng dè.

Lần này vào kinh, tự nhiên là vì đại sự.

Thế nhưng mấy ngày trước, đột nhiên có người nói với hắn rằng—

Hắn tên là Thẩm Đình.

Cha mẹ vẫn còn, cũng đã có vợ con.

Thẩm Đình? Hắn biết cái tên này. Cả Đại Tề này, ai mà không biết một Thẩm Đình dũng mãnh thiện chiến, dùng binh như thần? Thẩm Đình, cũng là một vị tướng phụng sự cho triều đình mà hắn căm ghét nhất.

Thẩm Đình đã chết vào bảy năm trước.

Bảy năm sao? Ngô Vãng thầm tính toán. Thời điểm Thẩm Đình tử trận, dường như cũng là lúc hắn tỉnh lại.

Hắn định hỏi thêm, nhưng người báo tin đã sớm biến mất không còn tăm hơi.

Tâm phúc khuyên can: “Đại sự đã gần kề, e rằng có kẻ giăng bẫy. Sợ rằng đây là âm mưu! Tướng quân phải hết sức cẩn trọng mới được!”

Hắn cũng có chút lo ngại.

Nhưng hắn vẫn nhớ bảy năm trước khi tỉnh lại, áo quần đã bị máu tươi nhuộm thấm, đến màu sắc vốn có cũng không nhận ra được. Nhưng hắn đã nhìn thấy trên vạt áo trong rách nát, có thêu hai chữ “Bình An”.

Hẳn là, do một người con gái thêu nên.

Hắn tự hỏi, có lẽ mình đã từng cưới vợ? Cho dù chưa thành hôn, cũng hẳn là đôi bên tình cảm mặn nồng, thì mới có người con gái vì hắn mà thêu nên hai chữ ấy. Hẳn là hắn cũng đã vô cùng yêu thương người con gái đó, nên mới mặc chiếc áo ấy trên người.

Mấy năm gần đây, binh lính dưới trướng hắn ngày một nhiều, quyền thế cũng ngày một lớn. Cũng không phải chưa từng gặp những gia đình muốn kết thân, cũng có những mỹ nhân chủ động tìm đến ngả vào lòng.

Thậm chí có cả những tên thổ phỉ trên núi lấy việc kết thân làm giao ước, mời hắn làm con rể rồi mới yên tâm giao binh tương trợ.

Mỗi khi dao động, Ngô Vãng lại luôn nhớ đến hai chữ “Bình An” trên vạt áo. Mấy năm đã qua, chinh chiến sa trường, chiếc áo rách nát ấy đã sớm thất lạc, nhưng hắn vĩnh viễn nhớ hai chữ “Bình An” đó.

Nét chữ thanh tú, đường kim mũi chỉ tỉ mỉ.

Người con gái thêu nên hai chữ này, hẳn là một người dịu dàng mà tươi sáng, phải không?

Mất đi ký ức quá khứ, hắn quyết không dám tùy tiện chạm vào người con gái khác. Hắn sợ có người đang ở nơi xa chờ hắn về nhà. Cho dù là vô tình, cũng không thể mang tâm lý may rủi mà trở thành kẻ phụ bạc.

Huống chi, tuy không còn nhớ rõ, hắn vẫn mơ hồ biết rằng người con gái không tên, không nhớ dáng hình, không biết còn sống hay đã chết ấy, vẫn luôn ở trong tim hắn.

Hắn thật sự là Thẩm Đình sao?

Cha mẹ vẫn còn? Cũng đã có vợ con?

Hắn không phải là người trốn tránh.

Hắn đội giá rét, vượt gió tuyết mà đến, vào thời khắc năm mới sắp sang, gõ lên cánh cổng sân đang đóng chặt.

Cánh cửa gỗ “két” một tiếng được kéo ra, gã sai vặt mở cửa vừa ngáp vừa lẩm bẩm: “Ai mà tối thế này còn đến gõ cửa vậy.”

Hắn còn chưa kịp lên tiếng. Gã sai vặt kia nhìn rõ mặt hắn, đột nhiên sợ đến ngã ngồi xuống đất.

Ngô Vãng sững người, bước lên một bước định đỡ người, nhưng gã sai vặt kia như gặp phải ma, tự mình bò dậy rồi quay người chạy vào trong.

Ngô Vãng nhíu mày, trong lòng đã tin đến hơn nửa lời của người báo tin.

Hắn cúi đầu, khoanh tay dựa vào cạnh cửa, trầm tư. Dù là một vị tướng quân đã kinh qua sa trường, đối mặt với sinh tử cũng không hề e ngại, nhưng lúc này trong lòng cũng không tránh khỏi thấp thỏm bất an.

Không lâu sau, hắn lại nghe thấy tiếng bước chân. Tiếng bước chân vội vã mà yếu ớt, dường như của một nữ tử.

Hắn ngẩng đầu, tuyết trắng xóa phản chiếu ánh trăng trong trẻo, soi rọi ngũ quan của hắn.

Chỉ cách vài bước chân, bước chân của Lạc thị lại cứng đờ tại chỗ, không thể nhấc nổi dù chỉ nửa bước. Nàng ấy sợ hãi, nàng ấy sợ đây lại là một giấc mộng cứ lặp đi lặp lại, nàng ấy sợ rằng nếu cứ như trong mộng, bước thêm về phía trước để lại gần hắn, thì giấc mộng ấy sẽ tan biến.

Dù đã mơ về cuộc trùng phùng này hàng ngàn hàng trăm lần, nhưng khi nhìn vào ngũ quan của hắn, đôi mắt Lạc thị vẫn nhanh chóng ngấn đầy lệ.

Ngô Vãng nhìn về phía Lạc thị, khi thấy rõ những giọt nước mắt trong mắt nàng ấy, trái tim hắn bất giác như bị thứ gì đó đâm vào.

Giây tiếp theo, hắn bất giác gọi tên nàng: “Uyển Uyển?”

Lời vừa thốt ra, chính Ngô Vãng cũng giật mình.

Lạc thị dùng đôi tay run rẩy che miệng, nước mắt đã không thể kìm nén mà lã chã rơi xuống.

Nhìn người con gái trước mặt đang khóc như mưa, cảm giác đau nhói trong lòng Ngô Vãng nhanh chóng cuộn trào. Hắn bước lên một bước, nhưng Lạc thị lại hoảng hốt lùi lại một bước.

Trời tuyết đường trơn, bước chân Lạc thị loạng choạng, dường như mỗi bước lùi lại đều sắp ngã.