- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Hoạn Sủng
- Chương 35: Bản cung có bị gì không?
Hoạn Sủng
Chương 35: Bản cung có bị gì không?
Thẩm Hồi không đáp lời, nàng cởi chiếc áo choàng dày trên người ra rồi treo lên giá áo ở cửa, sau đó chậm rãi bước về phía Bùi Hồi Quang. Thẩm Hồi vô cùng tỉnh táo biết mình chuẩn bị làm gì.
Mỗi một bước chân, ngũ quan của hắn chìm trong ánh sáng và bóng tối đan xen lại càng thêm rõ ràng một phần.
"Nương nương lúc này không phải nên đang trang điểm chuẩn bị thị tẩm sao? Sao lại đến chỗ của ta rồi?"
"Thị tẩm là hạ sách."
"Vậy cái gì là thượng sách?" Bùi Hồi Quang hỏi.
Thẩm Hồi dừng lại trước mặt Bùi Hồi Quang, cầm lấy cuốn sách trên đùi hắn, đặt lên chiếc kỷ ba chân thấp ở một bên. Sau đó, chính nàng thay thế cuốn sách đó, ngồi lên đùi hắn: "Chưởng Ấn chính là thượng sách của bản cung."
Bùi Hồi Quang cười, hắn đưa tay, đỡ lấy vòng eo thon của nàng.
Hắn chờ tiểu hoàng hậu chủ động nói điều gì đó, nhưng nàng lại cụp mắt không lên tiếng. Ánh mắt Bùi Hồi Quang quét từ trên xuống dưới, biết nàng đã tỉ mỉ trang điểm, ngay cả trên cổ tay cũng cố ý dùng ngọc đàn hương.
Ánh mắt Bùi Hồi Quang dời xuống, rơi trên gấu váy của nàng. Theo tư thế ngồi nghiêng của nàng, dưới tà váy lộ ra một đoạn bắp chân trắng như tuyết.
"Nương nương đây là luống cuống tay chân, hồn vía lên mây, đến nỗi ngay cả quần trong cũng quên mặc sao?" Bùi Hồi Quang cúi người, kéo kéo gấu váy của nàng, che đi bắp chân đang lộ ra trong không khí lạnh, sợ rằng tiểu bảo bối yếu ớt này lại bị nhiễm lạnh.
Ánh mắt Thẩm Hồi liền rơi trên bàn tay đang sửa váy cho nàng của hắn, lông mi bất giác run rẩy.
Bàn tay của Bùi Hồi Quang rất đẹp, thon dài cân đối, có vẻ tinh xảo hoàn mỹ như ngọc lạnh, lại mang theo sự ẩm nhuận mát lành của hàn ngọc. Ngón trỏ hắn đeo một chiếc nhẫn bằng xương, màu sắc trầm đậm càng làm nổi bật những ngón tay sạch sẽ, gọn gàng của hắn.
Khi Bùi Hồi Quang thu tay lại, Thẩm Hồi chủ động nắm lấy tay hắn.
Hai bàn tay áp vào nhau, sự mảnh mai nhỏ nhắn của nàng càng làm nổi bật những ngón tay thon dài của hắn.
Bùi Hồi Quang nhướng mắt nhìn nàng. Nàng vẫn cúi đầu, hàng mi dài cong vυ"t che đi một nửa sự chăm chú trong đáy mắt. Bùi Hồi Quang xưa nay không phải người nóng nảy, hắn liếc nhìn nàng, bỗng nảy sinh hứng thú, chờ xem tiểu hoàng hậu định làm thế nào, là dùng giọng ngọt ngào nài nỉ hắn, hay là tự cho mình thông minh mà đưa ra điều kiện trao đổi.
Thẩm Hồi tháo chiếc nhẫn xương trên ngón tay Bùi Hồi Quang xuống.
Bùi Hồi Quang không hiểu ý nàng, ánh mắt nhìn nàng có chút sâu hơn, mang theo vẻ dò xét.
"Vẫn chưa cảm ơn Chưởng Ấn đã tặng thuốc. Vết sẹo đã mờ hết rồi, Chưởng Ấn có muốn xem không?" Giọng nàng vẫn ngọt ngào mềm mại như thường lệ, lại pha chút trong trẻo. Không hề có vẻ hoảng loạn, cũng chẳng chút ngượng ngùng.
Bùi Hồi Quang nhíu mày.
Thế là, Thẩm Hồi nắm lấy tay Bùi Hồi Quang đưa vào dưới váy, dẫn dắt tay hắn chạm đến nơi vết sẹo đã mờ, và còn hơn cả nơi có vết sẹo đó.
"Trước khi thị tẩm đã không còn là xử nữ, Bệ hạ có xử tử bản cung không?" Thẩm Hồi nhìn hắn: "Chưởng Ấn?"
Bùi Hồi Quang sững sờ, đầu ngón tay chạm phải hơi ấm, khiến gương mặt vốn luôn ung dung của hắn lại thoáng hiện vẻ ngơ ngác, và cả bối rối.
-
Thẩm Hồi từ nhỏ làm việc gì cũng thích trì hoãn, chuyện phiền não do dự hôm nay liền kéo đến ngày mai. Đó là vì nàng biết người nhà sẽ vô hạn cưng chiều, sẽ không thực sự ép nàng, trách nàng, cho dù nàng làm không tốt, không hoàn thành cũng có người nhà đứng ra lo liệu, không có hậu quả xấu, không có trừng phạt.
Vào cung rồi, nàng không còn chỗ dựa. Mọi việc chỉ có thể dựa vào chính mình. Trong thời gian ngắn ngủi trưởng thành điên cuồng, không còn là người yếu đuối trì hoãn như trước, không thể không học cách quyết đoán dũng cảm.
Xán Châu đợi ở lầu một, xoa tay cho đỡ lạnh. Nàng ấy ngẩng đầu nhìn về phía trên lầu, trong mắt hiện lên vài phần lo lắng. Nàng hiểu Thẩm Hồi muốn làm gì, vừa kinh ngạc trước dũng khí của Thẩm Hồi, lại không mấy lạc quan về sự lỗ mãng của nàng. Trong cung này, một chút ân tình cũng đủ để cung nhân quyết một lòng bán mạng. Văn tần có ơn với nàng ấy, Văn tần để nàng ấy đến bên cạnh Hoàng hậu, ra lệnh cho nàng ấy phải dùng sự trung thành khi hầu hạ Văn tần để đối đãi với Hoàng hậu, Xán Châu ghi tạc trong lòng, tự nhiên một lòng một dạ. Tuy thời gian đến bên cạnh Hoàng hậu ngắn ngủi, nhưng ngày tháng cũng thoải mái, Xán Châu càng thật lòng mong Hoàng hậu được tốt.
"Đã hơn một canh giờ rồi, nếu không chuẩn bị đi Nguyên Long Điện, e là sẽ muộn..." Xán Châu xoa tay dưới hành lang, khẽ lẩm bẩm.
Trong thư các ở lầu sáu, Thẩm Hồi mềm mại mệt mỏi nép vào l*иg ngực Bùi Hồi Quang.
Chiếc nhẫn xương bị Thẩm Hồi tháo ra, tiện tay đặt trên chiếc kỷ ba chân thấp, va chạm rồi rơi xuống đất. Ánh mắt Bùi Hồi Quang dõi theo chiếc nhẫn xương đó, nhìn nó lăn vào bóng tối dưới gầm tủ sách, cho đến khi không nhìn thấy nữa.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Hoạn Sủng
- Chương 35: Bản cung có bị gì không?