Chương 32

Búi tóc cao của bà được bọc bởi lưới tóc làm từ chỉ vàng, cài thêm các loại trâm cài tóc đính đá quý, vừa quý phái vừa kiêu kỳ.

Dù đang chơi mạt chược, sắc mặt nàng vẫn nghiêm túc, không chút vui vẻ, trông người có vẻ cứng nhắc trầm mặc, như chiếc áo bào tay đàn tỳ màu nâu sẫm đang mặc vậy. Đây là nữ quan giữ chức vụ cao nhất của Cung Chính Tư, Ngũ Phẩm Cung Chính - Đinh Cung Chính.

Đinh Cung Chính liếc mắt nhìn Mộc Vũ Mộ, Mộc Vũ Mộ vội cầm kịch bản che mặt và đọc câu đầu tiên, "Thừa Long năm hai mươi mốt tháng chín, Giáo Phường Tư tăng thêm một nữ nhạc đẹp như tiên, tên là Lăng Ngọc Quy..."

Hiền Phi nương nương vuốt ve những quân bài, đánh ra tám văn tiền, Đinh Cung Chính theo sát sau đó, Hiền Phi nương nương nghe kịch bản do Mộc Vũ Mộ đọc, hỏi ra: "Đinh Cung Chính còn nhớ vụ án này không?"

Đinh Cung Chính đánh ra một quân bài lớn ba vạn quan, khiến Hiền Phi nương nương tức giận không thôi, rồi mới chậm rãi mở miệng: "Làm sao có thể không nhớ, Cung Chính Tư khi ấy phối hợp với Tư Lễ Giám, Cẩm Y Vệ cùng điều tra vụ án, từ khi ta vào cung đến giờ cũng chỉ có một lần như vậy."

Dứt lời, bà liếc nhìn Mộc Vũ Mộ đầy ẩn ý, rồi như có chút oán trách mà nói với Hiền phi:

“Nương nương đúng là mắt tinh như đuốc, người mà ta giấu kỹ bao lâu nay cũng bị người lôi ra.”

Hiền phi nghe vậy thì vui vẻ cười thành tiếng.

Mộc Vũ Mộ có tài, lại mang cốt cách ngạo mạn. Từ sau vụ án Lăng Ngọc Quy, Đinh cung chính đã để mắt đến nàng, cố tình gây áp lực để mài mòn khí chất ấy. Thế nhưng, khi còn chưa mài được thì đã bị Hiền phi nhanh tay chiếm lấy.

Hiền phi đánh ra một quân Cửu Tác, Nguyệt Oánh và tiểu thái giám nhanh chóng dâng bài cho nàng. Nàng đánh thành công và nói lớn:

"Hoa chi, ta thắng rồi!"

Thắng một ván, Hiền Phi nương nương chống cằm, đợi Nguyệt Oánh và tiểu thái giám tuấn tú xáo bài, lúc này Mộc Vũ Mộ đã đọc đến đoạn Lăng Phượng Yến xông vào cung để cứu tỷ tỷ, Hiền Phi lên tiếng: "Lăng Phượng Yến này..."

Nàng kéo dài giọng, Mộc Vũ Mộ nghe đến ba chữ "Lăng Phượng Yến", hơi ngưng lại, rồi nhanh chóng đọc tiếp, nhưng tai đã dựng lên.

Hiền Phi nương nương như cố ý câu người ta tò mò, cầm chén sứ trắng uống một ngụm trà, rồi mới nói: "Khá là thảm."

"Bị Thánh Thượng sắp xếp việc điều tra triệt để Thượng Thiện Giám, đám văn thần thì cứ bám riết không buông, bắt hắn phải điều tra đến cùng. Nghe đâu hắn bị họ chặn lại nhiều lần rồi.”

"Lời lẽ mỗi lần một gay gắt, muốn dùng đại nghĩa quốc gia đè chết hắn."