Chương 28

Hắn không bận tâm điều gì khác, vội đưa tay nắm lấy chiếc trâm mai của tỷ tỷ từ trong khăn, nâng niu đặt trước ngực, lại dùng tay kia vuốt ve ngọc bài lành lạnh, ngón tay liên tục miết theo nét khắc hình quả lê trên đó.

Giọt lệ nóng hổi rơi xuống ngọc bài, y khẽ lau đi, để lộ hình quả lê.

Mông Tân lê – gia huy nhà họ Lăng.

Người đời đều biết mẫu đơn Lạc Dương, ít ai hay rằng có một giống lê tên Mông Tân. Năm xưa đại hạn, tổ tiên ăn một quả lê Mông Tân mà giữ được mạng, nên dùng nó làm gia huy.

Ý nghĩa là: sống sót.

Còn sống là còn hy vọng.

Còn sống sao? Lăng Phượng Yến khép mắt, đau đớn khó nhịn.

Phải, còn sống... Người trong nhà vẫn luôn mong hắn và tỷ tỷ sống thật tốt.

Hai người họ là song sinh, lúc chào đời thân thể nhỏ xíu chẳng hơn mèo con là bao, yếu đuối từ nhỏ, trưởng bối sợ họ chết yểu nên đặt tên tỷ tỷ là Ngọc Quy, còn hắn thì đặt tên chữ là Bành Ngọc.

Hy vọng họ thanh cao như ngọc, trường thọ như rùa, như Bành Tổ, gửi gắm tất cả tình thương và kỳ vọng của người nhà.

Nhưng nay, nhà họ Lăng chỉ còn lại mình hắn trơ trọi nơi thế gian, ngay cả tỷ tỷ cũng đã rời đi...

Thế mà, trong cõi vô thường, hắn lại nhận được di vật của tỷ tỷ. Lăng Phượng Yến run rẩy siết lấy ngọc bài...

Từ đây, Bành Ngọc đã chết, chỉ còn Phượng Yến.

Hắn bước đi trong bóng tối, ngắn ngủi hai năm, trở thành Bỉnh Bút của Tư Lễ Giám.

Lăng Phượng Yến kéo mình ra khỏi hồi ức, nói: “Năm đó nếu không có nữ sử, chỉ sợ ta đã bị cuốn chiếu vứt ra khỏi cung. Ta biết nữ sử không thích chịu ơn, nhưng người nào từng kéo tay Phượng Yến, ta đều ghi nhớ - nữ sử chẳng lẽ cả điều này cũng muốn phủi bỏ sao?”

Mộc Vũ Mộ nhìn hắn đầy phức tạp - ai có thể ngờ được tiểu thái giám tội nghiệp, đáng thương năm nào, chuyển mình có thể thành Bỉnh Bút của Tư Lễ Giám, nếu không phải năm đó nàng mơ thấy...

Thôi vậy.

Nàng dù sắt đá cỡ nào, hôm nay tại đây nhớ lại quá khứ của hai người, cũng không khỏi sinh ra chút tình cảm tri kỷ gặp nhau giữa chốn thâm cung, thái độ dịu đi.

Đi qua con đường hắn từng quét, nàng nói: "Cùng đi thôi, nơi này không nên ở lâu, đừng để người trong Cẩm Nhạc cung phát hiện."

Lăng Phượng Yến hơi sửng sốt, hắn hiếm khi có cơ hội nhận được từ ngữ ôn nhu từ Mộc Vũ Mộ, hầu hết trường hợp, đều bị đối xử lạnh nhạt, lúc này liền đi theo, gần nàng một chút, lại gần hơn một chút.