Chương 26

Hung thủ gϊếŧ người, đã tìm được rồi

Cung Chính Tư vì thế mà hãnh diện trước mặt Cẩm Y Vệ và Tư Lễ Giám, còn nàng thì từ một nữ sử chuyên làm việc lặt vặt được đề bạt lên sao chép văn thư tài liệu.

Cũng bởi nàng từng suýt bị bán vào Giáo Phường Tư làm nhạc nữ, trong lòng có phần thương cảm với các cô gái ấy, thấy họ ngập ngừng muốn chuyển giao di vật của Lăng Ngọc Quy, nàng bèn nhận lấy, hứa sẽ tìm bằng được đệ đệ nàng ấy.

Thế nên, mới có cuộc gặp gỡ về sau với Lăng Phượng Yến.

Lúc ấy, mưa thu vừa tạnh, trên mặt đường còn đọng lại những vũng nước loang loáng ánh sáng, nàng chỉ cảm thấy vạt váy bị sũng nước, mỗi bước đi càng thêm nặng nề.

Nàng vén váy đi qua, lần theo lối đi mà An Mễ Lạc đã chỉ, phóng mắt nhìn, lại không thấy bóng dáng ai đang quét dọn.

“Người đâu rồi?”

Đi thêm vài bước, tới khúc quanh mới nghe thấy tiếng người, là âm thanh the thé chói tai khiến nàng không khỏi dừng chân, mặt trầm xuống.

“Xem tụi ta đối xử tốt với ngươi chưa, mấy chiếc lá này tụi ta tìm cả buổi mới có, là để đem đến cho ngươi đó.”

“Ta nói cho ngươi hay, quét cho sạch vào, nếu lúc ta đổi ca mà thấy còn một vết bùn, ta sẽ bắt ngươi làm lại từ đầu!”

“Ha ha ha ha!”

“Ui chao, xin lỗi nhé, đẩy mạnh tay quá, sao ngươi lại ngồi bệt xuống đất rồi?”

Nghe đến đây, Mộc Vũ Mộ nhíu chặt mày, bước nhanh đến, trước mắt là ba bốn tiểu thái giám mặc áo xanh vây quanh một thái giám ngã dưới đất mà cười ha hả.

Bên cạnh họ là đống lá khô cành mục bị cố tình rải khắp mặt đường, làm bẩn trở lại chỗ đã quét sạch.

Người ở giữa bị vây quá chặt, Mộc Vũ Mộ nhìn không rõ, nhưng nàng thấy mấy tiểu thái giám kia định ra tay đẩy thêm lần nữa!

Nàng quát lớn: “Các ngươi đang làm gì đó?!”

Tất cả lập tức ngưng tay. Dù nơi đây là đường nhỏ dẫn đến Cẩm Nhạc cung, người qua lại không nhiều, nhưng nghe giọng nàng thì đều giật mình.

Thấy nàng chỉ mặc quan phục nữ quan, lại trẻ trung xinh đẹp, mấy tiểu thái giám thở phào, ánh mắt đầy khinh nhờn.

Dù sao trong cung, thái giám nắm quyền, nữ quan chẳng đáng kể. Bọn họ chỉ là mượn oai cáo mượn hổ thôi, nên có tên dám lên tiếng: “Vị nữ sử này, không có việc gì thì đừng xen vào, tụi ta đang dạy người mới cách quét dọn thôi.”

Mộc Vũ Mộ cố ý hạ thấp giọng, khiến âm thanh trầm ổn hơn: “Cung Chính Tư quản lý hậu cung, lần đầu tiên ta nghe có người nói quản lý là xen vào chuyện không đâu."