Chương 21

“Tham kiến nương nương, nương nương kim an.”

“Bình thân đi.”

Hiền Phi Quyền Thi Phùng sờ trâm xanh sau đầu, nghiêng người tựa vào mỹ nhân tháp, ai mà ngờ được, cây trâm xanh luôn được nàng cất trong hộp trang điểm, lâu ngày không đeo, thực chất lại là món yêu thích nhất của nàng.

Không dám chạm, không dám đeo, thậm chí làm ra vẻ quên mất cây trâm xanh, chỉ để bảo vệ nó, không ngờ lại gây họa cho nó.

Tên trộm tưởng nàng đánh mất một cây trâm xanh cũng không để tâm, nhưng đó lại là vật quý giá nhất của nàng, làm sao có thể bỏ qua.

Đáng tiếc, kẻ trộm kia đã chết, nếu không, nàng tất phải lột da róc xương hắn mới hả giận!

Tiếc rằng, tên trộm đã chết, nếu không nàng nhất định phải lột da róc xương mới hả giận!

"Nghe Nguyệt Oánh nói, là ngươi giúp Bổn cung tìm được trâm xanh?"

Không biết có phải trong phòng quá nóng không mà trán Mộc Vũ Mộ đã đọng một lớp mồ hôi mỏng, nghe vậy nói: "Đều là công lao của mọi người cùng tra án, thần chỉ tìm ra kẻ trộm, trâm xanh sớm đã được lục soát ra từ sớm."

Sau bình phong vang lên tiếng cười của Hiền Phi, như đang cười nàng, lúc này rồi, vẫn nói sự thật.

Nàng dùng ngón tay ngọc cầm bản ghi án trên mỹ nhân tháp, ra hiệu Nguyệt Oánh mang đến cho Mộc Vũ Mộ, rồi mới nói: "Ngươi vì họ mà suy nghĩ, nhưng họ đâu để ý đến ngươi, bản ghi dâng lên cho Bổn cung, không có tên ngươi."

Mộc Vũ Mộ nhận bản ghi nhanh chóng quét mắt qua, thấy Cố Điển Chính đã vơ hết công lao về mình, hoàn toàn không bất ngờ, nhưng trong lòng vẫn thấy không thoải mái, lúc này cũng không biết nên nói gì cho phải, chỉ đành mím chặt môi.

Hiền Phi sau bình phong, nhìn chằm chằm vào nàng, nửa như đe dọa, nửa như thúc ép: "Cung Chính Tư không phải một nơi trong sạch, Bổn cung tra ra, ngươi vừa vào cung đã nổi bật, phá vụ án một nữ nhạc của Giáo Phường Tư chết oan."

"Sau đó các vụ án lớn đều có bóng dáng ngươi, phàm là cung tỳ do ngươi thẩm lý phán phạt đều không có ai không phục, vậy mà đến giờ vẫn chỉ là nữ sử vô phẩm, đầu năm nay, Cố Điển Chính không bằng ngươi còn dẫm lên ngươi trở thành Điển Chính."

Nói đến đây, nàng khẽ vẫy tay, bình phong thu lại, lại vẫy tay, Nguyệt Oánh chủ động rời phòng khép cửa lại.

Mộc Vũ Mộ cúi đầu, gần như chạm cằm vào ngực, tay cầm quyển sổ cũng bị nàng siết đến nhàu nát.

Chiếc váy mã diện thêu hoa điểu, viền lụa hồng nhạt trên nền trắng sữa xuất hiện trước mắt nàng.