Con khế ước thú chẳng phân biệt chủ nô này rốt cuộc đang muốn làm gì? Thiên Lan thò tay vào tay áo, nắm chặt lấy thân hình nhỏ bé của Phạn Diệt, không ngừng dùng sức.
"Bà đây mấy ngày không dạy dỗ mi, mi liền bắt đầu trèo lên mái nhà dỡ ngói đúng không? Bà đây không phải máy in tiền, lấy đâu ra nhiều tiền như vậy để mua một con thú hình người hả." Giọng nói của Thiên Lan mang theo một tia âm hàn khiến trái tim nhỏ bé của Phạn Diệt run rẩy.
Nhưng mà máy in tiền là cái gì?
"Nữ nhân xấu xí, cô mau thả ta ra." Phạn Diệt giãy giụa vài cái trong tay Thiên Lan, nhưng thân thể nó thực sự quá nhỏ, Thiên Lan nắm chặt lấy nó căn bản không động đậy được.
"Mau nói, mua con thú hình người kia để làm gì?" Thiên Lan chỉ nới lỏng lực đạo một chút, không vui hỏi.
Phạn Diệt trong lòng phẫn hận, lúc trước tại sao nó lại nhận một chủ nhân vô nhân tính như vậy, sợ Thiên Lan lại bóp mình, Phạn Diệt vội vàng mở miện: "Tinh hạch của tiên thú đối với ta có tác dụng rất lớn, ăn nó vào lực lượng của ta có thể khôi phục thêm một chút."
Ăn nó...
Thiên Lan chỉ cảm thấy như bị sét đánh ngang tai, bỏ ra một cái giá trên trời chỉ để ăn thịt nó? Đùa cái gì vậy, Vân Thiên Lan cô là loại người gϊếŧ người vô tội sao? Tuy là thú nhưng cũng là một mạng người.
"Không muốn." Thiên Lan quả quyết từ chối, loại chuyện trái với lương tâm này làm nhiều sẽ gặp báo ứng.
"Nữ nhân xấu xí, cô không có thực lực còn không cho tiểu gia khôi phục thực lực, cô muốn chết đúng không?" Tiếng gầm giận dữ của Phạn Diệt khiến Thiên Lan nhíu mày, quả quyết cắt đứt cuộc trò chuyện với Phạn Diệt, tiện tay chặn luôn nó.
Phạn Diệt trong tay Thiên Lan nhảy dựng lên, nữ nhân chết tiệt này, lúc trước không nên dạy cô ta cách chặn truyền âm, a a a, tức chết ta rồi!
Thiên Lan ấn chặt thân thể Phạn Diệt, trọng điểm của câu nói vừa rồi nằm ở phía trước, giá trên trời! Loại người như cô làm sao có thể tiêu những tiền oan uổng như vậy.
"Thiên Lan tiểu thư muốn con thú hình người kia sao?" Đế Lâm Uyên hơi khom lưng, đôi mắt xanh lam nhìn vào Thiên Lan đang bực bội.
Thiên Lan thấy ánh mắt Đế Lâm Uyên chuyển động, trên mặt lập tức nở nụ cười rạng rỡ, hai tay thuận thế khoác lên cánh tay Đế Lâm Uyên, thân thể Đế Lâm Uyên cứng đờ trong giây lát, nhưng cũng không đẩy Thiên Lan ra.
"A, Thiên Lan, nam nữ thụ thụ bất thân, cô mau buông hắn ra!" Viêm Ngự ở một bên giậm chân hô lớn, do ngại khí tràng cường đại của Đế Lâm Uyên nên hắn không dám tiến lên, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy vẻ đau lòng.
Mặc Quân Lăng ở ngay bên cạnh Viêm Ngự, ánh mắt trầm xuống, đưa tay ấn đầu Viêm Ngự, kéo hắn về phía mình một chút, vẻ mặt của Viêm Ngự lập tức từ đau lòng chuyển sang ủy khuất.
Khi Thiên Lan quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy Viêm Ngự bị Mặc Quân Lăng ấn đầu, vẻ mặt ủy khuất của hắn, khóe miệng Thiên Lan giật giật, vội vàng quay đầu lại, khóe miệng cong lên một nụ cười.
"Đế công tử, lần trước Thiên Lan đã cứu ngài một mạng…"
"Nếu Thiên Lan tiểu thư muốn ta lấy thân báo đáp ân cứu mạng của cô, ta làm không được." Lời Thiên Lan còn chưa dứt đã bị Đế Lâm Uyên trực tiếp cắt ngang.
Thiên Lan thầm mắng một tiếng, cô kém cỏi đến vậy sao? Lại khiến ngươi ghét bỏ như thế!
"Đâu có, Thiên Lan không phải loại tiểu nhân đó, sao có thể dùng chuyện này để uy hϊếp Đế công tử." Thiên Lan tươi cười nhìn Đế Lâm Uyên, đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm.
Đúng vậy, cô không phải loại tiểu nhân đó, cô là loại tiểu nữ nhân!
Khóe mắt Đế Lâm Uyên thoáng hiện vẻ lạnh lẽo, nếu nữ nhân này thực sự giống như những gì đang thể hiện, hắn cũng không cần tốn nhiều công sức như vậy.
"Vậy Thiên Lan tiểu thư muốn ta làm gì?" Đế Lâm Uyên nhớ lại câu hỏi vừa rồi của mình, trong lòng mơ hồ có một dự cảm không tốt.
Bàn tay nhỏ bé của Thiên Lan vỗ nhẹ lên ngực Đế Lâm Uyên, cười híp mắt nói: "Giúp ta đấu giá con tiên thú kia đi."
Quả nhiên là như vậy, ánh mắt Đế Lâm Uyên trầm xuống, lát sau nhớ ra điều gì đó: "Đây chỉ là những lời bàn tán của người phía dưới, Thiên Lan tiểu thư sao lại chắc chắn lát nữa đấu giá nhất định là tiên thú?"
Vừa rồi hắn thấy Thiên Lan quay đầu đi, một hồi lâu không cũng nói gì, điều này hoàn toàn không phù hợp với tính cách của cô, con thú nhỏ lần trước hắn gặp... hắn cũng không nhìn ra đó là loại linh thú gì, nhưng tuyệt đối không phải là thú cưng bình thường.
"Đế công tử chẳng phải cũng chắc chắn như vậy sao?" Thiên Lan đáp lại Đế Lâm Uyên bằng một nụ cười lạnh, mỗi người đều có con bài tẩy của riêng mình.
Đế Lâm Uyên rút tay ra, dựa vào cửa sổ, nói: "Thứ Thiên Lan tiểu thư muốn, Lâm Uyên tự khắc sẽ đưa đến trước mặt Thiên Lan tiểu thư."
Nếu lời này không phải từ miệng Đế Lâm Uyên nói ra, Thiên Lan có lẽ sẽ cảm động đến rơi nước mắt, ngươi có thể tưởng tượng một người đàn ông dùng giọng điệu chế giễu nói ra những lời tương tự như lời tình tứ không?
Khung cảnh quá đẹp, Thiên Lan lặng lẽ dời mắt đi.
Tin tức về tiên thú vừa được tung ra, các thế lực liền xôn xao, lại có không ít người tràn xuống phía dưới, dù không đấu giá được, cũng phải tận mắt nhìn thấy dung mạo của tiên thú.
Nhìn những chỗ ngồi phía dưới vốn dĩ không đầy, lúc này đã chật kín người, những người này có thiệp mời nhưng trước đó lại không đến, có lẽ là biết mình đến cũng không tranh được, bây giờ nghe được tin tức về thú hình người, những người này liền không ngồi yên được nữa.
Người của đấu giá hành đưa thức ăn lên, Thiên Lan cũng chỉ ăn vài miếng, kéo một chiếc ghế đến trước cửa sổ, cửa sổ này trực tiếp thông với mặt đất, tương tự như cửa sổ sát đất ở kiếp trước, cho nên không cần lo lắng ngồi xuống sẽ không nhìn thấy.
Đế Lâm Uyên nghiêng người dựa vào bên cạnh, ánh mắt như có như không rơi trên người cô, ba người còn lại thì tỏ vẻ không hứng thú với tiên thú.
"Các vị…" Đại Yêu một mình từ hậu trường đi ra, cô ta đã thay một bộ y phục bó sát người hơn, đây là sợ lát nữa phải đánh nhau sao?
Khung cảnh ồn ào lập tức im lặng, mọi người yên lặng chờ đợi Đại Yêu lên tiếng.
"Hôm nay đấu giá hành đột nhiên có thêm một món đấu giá mới, đấu giá hành xin lỗi mọi người, hẳn là có người đã nhận được tin tức rồi, lần đấu giá này chính là Tiên thú hình người."
"Thật sự là Tiên thú hình người."
"Lão tử cuối cùng cũng có thể thấy Tiên thú hình người rốt cuộc trông như thế nào."
Tin đồn cuối cùng vẫn chỉ là tin đồn, Đại Yêu xác nhận tin tức này, đám người phía dưới lại sôi trào.
"Do khách hàng yêu cầu, con thú hình người này sẽ không đấu giá bằng tiền vàng." Đại Yêu lớn tiếng hơn, át đi tiếng bàn tán của mọi người.
Không đấu giá bằng tiền vàng?
Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, tiền tệ lưu thông trên đại lục này chính là tiền vàng, tuy rằng trên tiền vàng còn có tiền tơ vàng và tiền tử kim, nhưng hai loại đó đều lấy tiền vàng làm đơn vị quy đổi.
Nụ cười trên mặt Đại Yêu không hề giảm bớt: "Lần đấu giá này dùng vật đổi vật, ai đưa ra vật phẩm lọt vào mắt vị khách kia, con thú hình người này sẽ là của người đó, người đâu, mang thú hình người lên đây."
Lập tức có mấy gã lực lưỡng khiêng một cái l*иg đi ra từ hậu trường, trong l*иg cuộn tròn một cô bé, trên người tùy ý khoác một chiếc áo bào rộng thùng thình, mái tóc đen nhánh xõa tung trong l*иg, cúi đầu không thấy rõ mặt.
Nhìn bề ngoài đây chỉ là một cô bé yếu đuối, đâu giống Tiên thú cường đại.
Đám người dưới đài lập tức phát cuồng, là con cái!
Không biết có phải nghe thấy những lời khó nghe phía dưới hay không, cô bé trong l*иg đột nhiên ngẩng đầu, một đôi mắt vàng kim đột ngột xuất hiện trong tầm mắt mọi người, trong đôi mắt vàng óng ánh tràn đầy phẫn nộ, khuôn mặt kia trông còn rất non nớt, nhưng cũng lộ vẻ yêu dị.
Khuôn mặt đó và Đế Lâm Uyên không khác nhau là bao, Đế Lâm Uyên nghiêng về vẻ đẹp tuyệt mỹ của nam giới, còn cô bé kia lại nghiêng về vẻ quyến rũ và yêu mị của nữ giới.
"Cô ta…" Thiên Lan chỉ vào cô bé trong l*иg, đôi mắt vàng kim này?
"Mị Yêu tộc thượng cổ, Thiên Lan tiểu thư, vận may của cô thật không tệ." Đế Lâm Uyên tiếp lời, lần này không có vẻ châm biếm.
Thiên Lan không cảm thấy vận may của mình tốt, cô bé này có lẽ sẽ bị Phạn Diệt ăn thịt, một cô bé xinh đẹp như vậy, cô có nên đấu giá cô bé này không?
"Mị Yêu tộc đã sớm diệt vong rồi, Đế công tử, ngài chắc chắn chứ?" Vân Ninh Tẩm từ bên cạnh đi đến bên cạnh Thiên Lan, nhìn xuống.
Cô bé kia vẫn cuộn tròn, sự phẫn nộ trong mắt nếu có thể gϊếŧ người, có lẽ lúc này những người kia đã bị cô ta xé xác thành trăm mảnh rồi.
Đế Lâm Uyên nhướng mày, dường như không nghe thấy lời của Vân Ninh Tẩm, Thiên Lan cũng phát hiện ra vấn đề này, Đế Lâm Uyên đối với câu hỏi của người khác, rất nhiều lúc sẽ chọn cách phớt lờ, chỉ có cô, bất kể cô nói gì, Đế Lâm Uyên có thể xen vào được sẽ xen vào, không xen vào được cũng phải cố gắng xen vào.
"Mị Yêu tộc là cái gì?" Thứ này cô chưa từng nghe nói đến.
Dường như để xác minh những gì Thiên Lan nghĩ trong lòng, Đế Lâm Uyên lập tức tiếp lời: "Mị Yêu tộc là yêu tộc thượng cổ, bọn họ sở hữu thần lực thượng cổ, kỹ năng thiên phú là có thể biến hóa thành hình dạng bất kỳ sự vật nào, kỹ năng phụ trợ là mị thuật, cho nên mới có tên là Mị Yêu."
Kỹ năng thiên phú không phải là biến hóa sao! Dù đặt tên cũng nên gọi là Huyễn Yêu chứ! Sao lại bỏ qua kỹ năng thiên phú mà lấy kỹ năng phụ trợ đặt tên vậy?
Đối với cái thiết lập ngày càng cẩu huyết này, Thiên Lan chỉ có thể âm thầm giơ ngón giữa trong lòng.
"Những chủng tộc thượng cổ còn sót lại đến thời kỳ này không còn nhiều nữa, Mị Yêu tộc đã sớm truyền rằng diệt tộc từ vạn năm trước rồi, không ngờ lại còn người chưa chết." Không biết có phải ảo giác của Thiên Lan hay không, khi Đế Lâm Uyên nói câu cuối cùng này lại có chút tiếc nuối.
Là tiếc nuối Mị Yêu tộc không bị diệt vong sao?
Biếи ŧɦái!
Mị Yêu tộc không có nguyên hình, bọn họ muốn mình trông như thế nào thì sẽ là như thế đó, Mị Yêu tộc giống như con cưng của trời, bọn họ không có kẻ thù tự nhiên, tuổi thọ dài dằng dặc, kỹ năng lại nghịch thiên.
Cho nên trên người Mị Yêu tộc đều có một khí chất cao quý, thần thú bình thường nhìn thấy Mị Yêu tộc đều phải nhường nhịn ba phần, chỉ có những thần thú có huyết mạch cao quý mới không kiêng kỵ bọn họ.
Ánh mắt Thiên Lan nhìn về phía bình chướng linh lực bên cạnh, thú cưng của Hư Nguyên kia chẳng lẽ cũng là người của Mị Yêu tộc sao?
Nghĩ đến cảnh tượng kỳ dị trước đó, Thiên Lan lại lập tức phủ nhận, thứ đó đâu có chút khí chất tôn quý nào? Hoàn toàn giống như... một thứ có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.
"Nếu thật sự là Mị Yêu tộc, Thiên Lan, đây sẽ là một trợ lực lớn cho cô." Vân Ninh Tẩm cũng không để ý đến thái độ của Đế Lâm Uyên, trực tiếp nói với Thiên Lan, Mị Yêu tộc gần như không bị ràng buộc bởi quy tắc thiên địa, khế ước với người thực lực cũng không nên bị áp chế.
Người bình thường trước lợi ích luôn nghĩ cho bản thân mình trước tiên, Vân Ninh Tẩm lại nghĩ cho Thiên Lan đầu tiên, trong lòng Thiên Lan dâng lên từng đợt sóng, ai tốt với cô, cô sẽ báo đáp gấp mười lần.
"Cũng không biết người mang cô ta ra đấu giá rốt cuộc muốn đổi lấy cái gì?"