Một luồng khí mạnh mẽ từ bốn phương tám hướng dồn về vị trí trung tâm, không khí dường như bị hút hết, Thiên Lan chỉ cảm thấy hô hấp khó khăn, nắm chặt tay Đế Lâm Uyên càng thêm siết chặt.
Trong luồng khí như vậy, Thiên Lan cảm thấy mình nhỏ bé như hạt bụi, không có chút sức phản kháng nào, chỉ có thể bám chặt vào cọng rơm cứu mạng Đế Lâm Uyên.
Đế Lâm Uyên khẽ cười vỗ vỗ tay Thiên Lan, phân ra một luồng linh lực rót vào cơ thể Thiên Lan, Thiên Lan lập tức cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, giọng nói trêu chọc của Đế Lâm Uyên cũng vang lên: "Thiên Lan tiểu thư, lần này ta lại cứu nàng một mạng, có phải nên lấy thân báo đáp không?"
Trong lòng Thiên Lan giật thót, cái gì mà cứu, nguồn gốc của chuyện này vốn là hắn có được không.
Không đợi Thiên Lan trả lời, người bên kia đã xông lên, ánh sáng mạnh mẽ bao trùm về phía hai người, Đế Lâm Uyên ôm Thiên Lan không nhúc nhích, mắt thấy những ánh sáng kia sắp đánh tới trước mắt.
Thiên Lan biết người đàn ông này rất lợi hại, nhưng cũng không cần phải đứng đây chờ chết như vậy chứ?
"Đế Lâm Uyên, ngươi điên rồi, còn không mau tránh đi." Thiên Lan nắm chặt vạt áo Đế Lâm Uyên, vẻ mặt đầy lo lắng.
Đế Lâm Uyên rũ mắt, trên mặt đột nhiên nở một nụ cười như xuân về hoa nở, vẻ phong hoa tuyệt đại trong khoảnh khắc ấy, dù tìm khắp trời đất cũng không ra người thứ hai.
"Thiên Lan tiểu thư đây là quan tâm ta sao? Còn nói trong lòng nàng không có ta, biểu hiện của nàng đâu phải như vậy." Vẻ nhàn nhã của Đế Lâm Uyên và sự nguy hiểm ngay trước mắt lúc này tạo thành một sự tương phản rõ rệt.
Nếu không phải tình cảnh không đúng, Thiên Lan hận không thể vả bay cái tên tự luyến này, không thấy bên kia nhiều người hô đánh hô gϊếŧ như vậy, tên này còn có tâm trạng đứng đó không làm gì sao?
Mà người Hư Hải bị Đế Lâm Uyên xem thường như vậy, trong lòng càng thêm tức giận, đây là khinh miệt, khinh miệt trắng trợn.
Nếu có người hỏi, Đế Lâm Uyên chắc chắn sẽ rất bình tĩnh trả lời, hắn chính là khinh miệt.
"Ái da, đồ nhi ngoan, con không chạy nữa là chết đấy." Quy Nhai không biết từ lúc nào đã lui ra ngoài vòng chiến, một chiếc ghế dựa bỗng dưng lơ lửng trên không trung, hắn đang nhàn nhã nằm trên đó.
Mọi người nghe rõ ràng nhưng không hiểu Quy Nhai đang gọi ai.
Nhưng ánh mắt đều đặt trên người Thiên Lan và Đế Lâm Uyên, nơi đó chỉ có hai người này, rất có thể là bọn họ.
Mà Vân Thiên Lan chính là học viên của Học viện Đế quốc, chẳng lẽ là cô ta?
Thiên Lan khi nghe thấy giọng nói kia, cả người đã bị ánh sáng bao trùm, vô số linh lực hội tụ vào quả cầu ánh sáng, không ngừng lớn mạnh.
Bị tấn công như vậy, chắc không sống nổi đâu nhỉ?
Lão giả kia dẫn đầu dừng bước, ánh mắt chăm chú nhìn vào quả cầu ánh sáng ngũ sắc, trong lòng có chút mừng thầm, chết rồi sao?
Nhất định là chết rồi, dưới sự tấn công như vậy ai còn có thể sống sót?
"Ầm!" Quả cầu ánh sáng đột nhiên nổ tung, trong chốc lát đã biến mất không thấy, lộ ra người đàn ông tuyệt thế phong hoa bên trong.
Tóc đen tung bay, trên mặt hắn nở một nụ cười khó hiểu, Thiên Lan trong ngực hắn được bảo vệ rất tốt, không hề bị tổn thương chút nào.
Nhưng trái tim nhỏ bé của Thiên Lan bị dọa cho không nhẹ, mẹ nó cô cứ tưởng mình sắp chết ở đây rồi.
Đế Lâm Uyên cúi đầu nhìn vai mình có chút ướŧ áŧ, sức lực của người phụ nữ này thật lớn, đã thấy máu rồi.
"Thiên Lan tiểu thư, ta bị thương rồi, nàng phải chịu trách nhiệm đó."
"Chịu trách nhiệm? Bà đây sắp bị dọa chết rồi, chịu trách nhiệm cái đầu nhà ngươi!" Thiên Lan tức giận muốn đẩy Đế Lâm Uyên ra, nhưng Đế Lâm Uyên căn bản sẽ không cho cô cơ hội này, cánh tay càng thêm mạnh mẽ ôm chặt lấy cô.
Hai người dưới sự vây xem của nhiều cường giả như vậy, lại thản nhiên trêu ghẹo nhau, Quy Nhai cũng nhìn đến ngây người.
Vẻ u ám sâu thẳm trong đáy mắt hắn dường như muốn nhấn chìm người khác, hắn không hy vọng Thiên Lan và Đế Lâm Uyên đi quá gần, người này có thể vượt qua phong ấn, đến được Thương Loan đại lục, thân phận chắc chắn không thấp, thực lực càng không cần phải nói.