Chương 13: Mỗi người một mưu cầu, cùng nhau tính kế

Vân Ninh Tẩm khẽ nâng mí mắt, toàn thân tản ra một luồng khí tức cảnh giác, rõ ràng có chút kiêng kỵ cái tên này. Thiên Lan thì nghiêng đầu suy nghĩ hồi lâu mới chợt hiểu ra.

"Ngươi chính là cái tên kẻ thù chung của đại lục đó hả." Giọng điệu Thiên Lan không khỏi cao lên vài phần, nhưng vẻ mặt rõ ràng là vô cùng phấn khích, đâu có chút sợ hãi nào.

Đế Lâm Uyên, đại ma đầu mà người người trên đại lục đều muốn tru diệt, lời đồn hắn gϊếŧ người nhiều đến mức có thể lập thành một đội quân, số người trên đại lục truy sát hắn cũng có thể lập thành một đội quân, tiếc rằng thực lực hắn mạnh, ngang ngược làm đủ điều ác trên đại lục.

So với danh hiệu kẻ thù chung của đại lục của Đế Lâm Uyên, điều khiến người ta biết đến hắn nhiều hơn chính là vẻ đẹp của hắn, lời đồn người từng gặp hắn không ai có thể cưỡng lại được vẻ đẹp đó.

Đế Lâm Uyên nhìn thiếu nữ đang tươi cười rạng rỡ đối diện, trong lòng có chút nghi hoặc, danh tiếng của hắn đã không còn uy hϊếp được người khác sao? Nhưng lại không đúng, nhìn nữ nhân bên cạnh kia, gần như muốn ăn tươi nuốt sống hắn rồi, hai người này thật sự là tổ hợp kỳ lạ nhất mà hắn từng thấy.

"Có thể được người đời xưng là kẻ thù chung đại lục, là vinh hạnh của ta." Đế Lâm Uyên một lúc sau mới không chút xấu hổ nói, trong lời nói còn có vài phần đắc ý.

"Cảm giác bị người ta truy sát thế nào, có phải đặc biệt sảng khoái không?" Thiên Lan trực tiếp xích lại gần Đế Lâm Uyên, đôi mắt tràn đầy vẻ tò mò.

Đối với Thiên Lan lớn lên xem phim võ thuật từ nhỏ, gặp phải truyền thuyết một người địch trăm người như thế này, sao cô có thể không phấn khích.

"Cũng được, chỉ là quá yếu, chém lên chẳng khác nào chém củ cải." Đế Lâm Uyên kéo mảnh vải không biết là thứ gì đang đắp trên người lên một chút, thân mình cũng dịch ra sau, kéo giãn khoảng cách với Thiên Lan.

Vân Ninh Tẩm khóe miệng rõ ràng giật giật mấy cái, kéo Thiên Lan còn muốn hỏi gì đó trở lại, bình tĩnh nói: "Công tử tỉnh rồi thì đi đi, tỷ muội chúng ta không tiếp đãi nổi nhân vật lớn như công tử."

Người đàn ông như vậy mà còn ở lại đây thì hoàn toàn là tự tìm đường chết, hai người bọn họ cộng lại còn không đủ cho hắn nhét kẽ răng, vạn nhất người đàn ông này nổi điên lên thì hai người chết như thế nào cũng không biết.

"Sao có thể như vậy được, hai vị cô nương đã nhìn thấy thân thể của ta, đương nhiên là phải chịu trách nhiệm." Đế Lâm Uyên vẻ mặt nghiêm túc, buồn cười, hắn bây giờ như vậy mà ra ngoài chẳng phải sẽ chết ở ngoài sao, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, hắn đành miễn cưỡng bán rẻ bản thân một chút vậy.

Chỉ thấy phụ nữ đòi đàn ông chịu trách nhiệm, chưa thấy đàn ông đòi phụ nữ chịu trách nhiệm bao giờ, Thiên Lan mặt đầy vạch đen nhìn Đế Lâm Uyên, cái người đàn ông dáng vẻ như tiên nhân mà cô thấy trước đó là giả sao, đây mới là bộ mặt thật của người đàn ông này, lưu manh lại thêm vô sỉ.

Quan trọng nhất là cô hình như quên mất cái gì đó?

Người đàn ông này hình như là kẻ thù của mình mà, sao cô có thể tươi cười với kẻ thù được chứ? Thật vô nhân tính!

Nhưng chuyện đó cũng không thể hoàn toàn trách hắn được, nếu không phải những kẻ tự xưng là chính nghĩa kia, cô cũng sẽ không bại lộ, không bại lộ thì sẽ không bị người đàn ông kia dọa, không bị dọa thì sẽ không bỏ chạy, đương nhiên sẽ không có những chuyện sau này.

Tính ra thì vẫn là lỗi của những kẻ đó?

"Mắt ta bị mù nên không thấy, công tử có thể đi chưa?" Vân Ninh Tẩm dùng vẻ mặt bình tĩnh đó nói ra những lời không hề nghiêm túc.

"Vị cô nương này nhất định đã thấy rồi." Đế Lâm Uyên không buông tha, đã hạ quyết tâm hắn chính là không đi.

Hai đôi mắt đồng thời rơi vào người Thiên Lan, Thiên Lan lập tức thu lại vẻ mặt kỳ lạ, liếc nhìn hai người, nói: "Có tiền không?"

Hai người đồng thời đen mặt, đây là vấn đề gì? Tư duy nhảy số hơi nhanh rồi đấy?

Đế Lâm Uyên phản ứng nhanh chóng, vung tay lên, mấy viên đá trong suốt như kim cương xuất hiện trên mặt đất, không gian nhỏ hẹp lập tức tràn ngập linh khí nồng đậm, Thiên Lan không cảm nhận được, Vân Ninh Tẩm lại cảm nhận sâu sắc.

"Đây là cái gì? Kim cương sao?" Thiên Lan nhìn những viên đá trong suốt kia, mắt sắp sáng quắc lên rồi, cô hoàn toàn không để ý đến một vấn đề, Đế Lâm Uyên toàn thân chỉ mặc qυầи ɭóŧ, những thứ này hắn lấy ra từ đâu vậy?

"Kim cương gì?" Đế Lâm Uyên nghi hoặc nhìn Thiên Lan, từ này hắn chưa từng nghe nói đến.

"Không phải kim cương à?" Khuôn mặt tươi rói của Thiên Lan lập tức xị xuống, giống như tiền vốn dĩ là của mình bay mất vậy.

Cho dù là kim cương, ở cái đại lục dị giới này thì có ích gì, cô cũng không thể quay về được nữa rồi, mỹ tửu giai nhân, đèn đỏ phố xanh, những thứ này chỉ có thể tồn tại trong ký ức của cô, hơn nữa còn không thể chia sẻ với người khác, vẻ mặt thất vọng của Thiên Lan khiến Đế Lâm Uyên ngơ ngác.

Vân Ninh Tẩm lại coi như chuyện thường, cái nữ nhân này thỉnh thoảng lại nổi cơn điên, cô ta đã quen rồi, cảm xúc đến nhanh đi cũng nhanh.

"Người này là cô mang về, ta không quản nữa." Vân Ninh Tẩm mặt không đổi sắc nhặt mấy viên đá nhét vào lòng, trực tiếp ngồi sang một bên nhắm mắt dưỡng thần.

Thiên Lan á một tiếng, lại nhìn Đế Lâm Uyên đang nở nụ cười vô lại đối diện, hình tượng cao lớn của hắn trong lòng Thiên Lan trong nháy mắt tan thành mây khói, đàn ông mạnh mẽ không đáng sợ, đáng sợ là đàn ông mạnh mẽ lại là một tên vô lại.

"Cô nương sau này phải chịu trách nhiệm với ta đó." Đế Lâm Uyên nhét mấy viên đá còn lại vào tay Thiên Lan, quả thực là tự bán mình, còn là bán lỗ vốn.

"Chịu trách nhiệm, được thôi." Vẻ mặt Thiên Lan như cười như không, một người đàn ông đẹp trai như vậy muốn cô chịu trách nhiệm, sao cô có thể từ chối chứ.

Thiên Lan càng nhìn những viên đá trong tay càng cảm thấy quen mắt, nhưng nghĩ mãi cũng không nhớ ra thứ này đã gặp ở đâu, nghĩ không ra Thiên Lan đành đặt nó cùng với những viên đá lấy ra từ hang động lần trước, cảm giác nặng nề trên người lập tức tăng thêm vài phần.

Đế Lâm Uyên bị vẻ mặt của Thiên Lan nhìn đến có chút lạnh lẽo, chẳng lẽ hắn đã làm sai điều gì sao?

Rất nhanh Đế Lâm Uyên đã biết mình làm sai cái gì, hơn nữa còn sai đến mức nào, quần áo trên người hắn bị Thiên Lan đốt rồi, mà ở đây lại chỉ có đồ nữ, thế là Đế Lâm Uyên được Thiên Lan rất có lòng tốt trang điểm cho một phen.

Vân Ninh Tẩm luôn cho rằng Thiên Lan chỉ là hơi nghịch ngợm, bây giờ xem ra đâu phải nghịch ngợm, rõ ràng là đáng ghét.

Nhìn khuôn mặt đen như đáy nồi của Đế Lâm Uyên, Vân Ninh Tẩm nghĩ nếu người trên đại lục nhìn thấy bộ dạng này của Đế Lâm Uyên thì sẽ là cảnh tượng gì, cô ta chỉ nghĩ thôi cũng thấy cảnh tượng đó chắc chắn đặc sắc.

Nhưng có một điều Thiên Lan và Vân Ninh Tẩm đều không thể phủ nhận, Đế Lâm Uyên dù mặc gì thì cũng có thể không chút sai sót tôn lên khuôn mặt tuấn mỹ tuyệt thế của hắn, Thiên Lan hung hăng ghen tị một phen, một người đàn ông lớn lên như vậy, bảo nữ nhân bọn họ biết sống sao đây.

"Xong rồi, Đế công tử đi thi hoa khôi chắc chắn là quán quân." Thiên Lan hài lòng nhìn kiệt tác của mình, quả nhiên là người đẹp mặc gì cũng đẹp.

Hoa khôi…

Đế Lâm Uyên đè nén cơn giận trong lòng, nữ nhân này, đợi khi hắn khôi phục linh lực nhất định phải gϊếŧ chết cô ta, đáng ghét!

Đế Lâm Uyên mặc quần áo của Vân Ninh Tẩm, nhưng vẫn còn nhỏ hơn nhiều, mặc vào người chật chội khó chịu, hơn nữa tay áo và chiều dài rõ ràng không phù hợp với chiều cao tuấn tú của hắn, bộ dạng này thì có gì đẹp chứ?

Vân Ninh Tẩm lười phản bác, nhặt bao cát trên mặt đất buộc vào chân, bắt đầu buổi huấn luyện hôm nay, Thiên Lan thấy vậy cũng lười để ý đến đôi mắt giận dữ của Đế Lâm Uyên, vội vàng đuổi theo Vân Ninh Tẩm.

Thiên Lan và Vân Ninh Tẩm vừa đi, sắc mặt Đế Lâm Uyên như trước cơn bão, âm trầm đáng sợ.

"Chủ nhân." Vài bóng đen lóe lên, quỳ một gối trong hang động, cúi thấp đầu không dám nhìn Đế Lâm Uyên, chịu đựng nhiệt độ không ngừng giảm xuống, trong lòng lạnh lẽo, xong rồi, chủ nhân tức giận, bọn họ chết chắc.

Đế Lâm Uyên cười lạnh một tiếng, "Các ngươi vậy mà dám bỏ ta ở bên ngoài, lá gan càng ngày càng lớn."

"Chủ nhân, lúc đó tình huống nguy cấp, mang theo ngài chạy trốn càng nguy hiểm hơn." Có người biện minh cho mình.

"Ồ, nói như vậy ta trong mắt các ngươi là một phiền toái?" Sắc mặt Đế Lâm Uyên càng âm trầm hơn, nếu không phải đám thuộc hạ không đáng tin cậy này, hắn sao lại đến nông nỗi thảm hại như bây giờ.

"Chủ nhân nói đùa, ngài trong mắt chúng ta sao có thể là phiền toái chứ?" Mới là lạ, đương nhiên câu này bọn họ không dám nói ra, chỉ có thể thầm oán thán trong lòng.

"Hừ, về tự lĩnh phạt, chuẩn bị cho ta mấy bộ quần áo." Đế Lâm Uyên cúi đầu liếc nhìn bộ quần áo trên người, trong đầu lập tức hiện lên khuôn mặt như cười như không của Thiên Lan, hắn hận không thể xé nát cô ngay lập tức, nữ nhân đáng chết, cứ chờ đấy.

Mấy hắc y nhân nhìn nhau, một lúc sau mới có người nói: "Chủ nhân, cô nương đó chính là người ngài muốn tìm, trực tiếp bắt về là được."

Đế Lâm Uyên liếc nhìn người đó,m: "Cứ làm theo lời ta."

Có người nhanh chóng lấy quần áo ra cho Đế Lâm Uyên thay, một bên còn có người lo lắng nói: "Nhưng mà chủ nhân, thời gian sắp đến rồi."

Đế Lâm Uyên ánh mắt lạnh đi, chỉnh lại quần áo trên người, sải bước đi ra ngoài: "Ta tự có chừng mực, dạo này các ngươi đừng xuất hiện trước mặt ta." Đám người này càng ngày càng phiền phức, Đế Lâm Uyên vừa đi vừa lấy mấy viên đan dược ra nuốt xuống, trong nháy mắt cảm thấy có dòng nước ấm chảy qua cơ thể, linh lực không ngừng quay trở lại.

Theo hơi thở của Thiên Lan, Đế Lâm Uyên rất dễ dàng tìm được cô, lúc này Thiên Lan và Vân Ninh Tẩm đang chạy trong rừng, tốc độ hai người xấp xỉ nhau, nhưng rõ ràng Vân Ninh Tẩm trông mệt mỏi hơn Thiên Lan nhiều.

Nữ nhân này đang làm cái gì vậy?

Đế Lâm Uyên đứng trên một thân cây, nhìn xuống phía dưới, đôi mắt xanh lam tràn đầy nghi hoặc.

"Thiên Lan, nam nhân đó không phải là người tốt lành gì, chúng ta vẫn nên tránh xa hắn ra thì tốt hơn." Vân Ninh Tẩm tăng nhanh bước chân, đi song song với Thiên Lan, nhíu mày nói.

"Ta biết, nhưng trên người hắn có thứ ta cần." Thiên Lan đáp lại Vân Ninh Tẩm bằng một nụ cười nhạt, cô không định giấu Vân Ninh Cẩm, Vân Ninh Tẩm có thể khuyên cô, nhưng tuyệt đối sẽ không ngăn cản cô.

Ánh mắt Vân Ninh Tẩm có chút kỳ lạ, một nam nhân mà cả đại lục đều hô hào gϊếŧ chết thì trên người sẽ có thứ Thiên Lan cần sao?

Thiên Lan ghé vào tai Vân Ninh Tẩm nói mấy chữ, Đế Lâm Uyên đứng hơi xa nên không nghe thấy, nhưng nhìn vẻ mặt khó coi của Vân Ninh Tẩm thì biết thứ Thiên Lan nói không phải là vật đơn giản.

Đế Lâm Uyên cẩn thận suy nghĩ lại trên người hắn có thứ gì có thể khiến nữ nhân này nhòm ngó, nhưng nghĩ mãi cũng không ra, thật ra là đồ tốt trên người hắn quá nhiều.

Thôi vậy, nữ nhân này đã muốn có được thứ gì đó từ hắn, chắc chắn sẽ không từ thủ đoạn, đến lúc đó tự khắc sẽ biết.

Nhưng, người có thể lấy được đồ từ chỗ hắn, cho đến bây giờ vẫn chưa có ai.