Chương 5.1: Chuyện cũ của Hữu Thi

Sau khi chia tay với gia đình ông Khải, Hữu Thi không vội đi ngay mà đứng nhìn bóng lưng họ rời đi. Bỗng nhiên cô con gái lớn của họ quay đầu lại nhìn cậu rồi vẫy vẫy tay như chào tạm biệt. Cậu sống ở Long Xuyên nhiều năm, nhiều lần lên Sài Gòn nên cậu có tự tin bản thân mình không phải người có kiến thức hạn hẹp nhưng cậu chưa bao giờ thấy cô gái nào lạ lùng như vậy. Vừa bạo gan chẳng sợ người lạ hay ngại ngùng với người khác giới như bao cô gái khác, lúc cô cười gương mặt mềm mại ngọt ngào, nhìn nó làm cậu nhớ lại viên kẹo bà nội cho ăn lúc nhỏ.

Đây không phải lần đầu cậu gặp cô, là hành xóm từ nhỏ hai nhà đã có qua lại. Nhưng cuộc sống lúc nhỏ quá nhiều biến cố làm cậu chẳng còn mấy ấn tượng về khoản thời gian đó. Khi bác hai đón hai bà cháu về Long Xuyên thì cuộc sống của cậu và bà cũng chẳng tốt hơn là bao.

Nghĩ đến cái gia đình đó lại làm cậu nhớ những ký ức không mấy vui vẻ. Bà nội đã cực khổ cả đời chỉ có 2 đứa con trai, ba cậu là con trai út tên Nguyễn Hữu Hảo, ông là người ngay thẳng thật thà và hiếu thảo nhưng lại không may mất sớm vì bệnh tật. Còn con trai lớn của bà tức bác hai của cậu, ông ấy tên Nguyễn Hữu Châu. Bà khổ cực tần tảo nuôi ông ăn học đến đại học nhưng chẳng ngờ rằng bản thân lại nuôi ra một con sói mắt trắng.

Bác hai của cậu trèo cao cưới được con gái của hiệu trưởng trường học ông ấy đang theo học, được ba vợ đề bạc ông vào làm trong bộ giáo dục. Từ lúc vững gót chân trên cái đất Sài Gòn đó ông cũng biệt tích, chẳng quan tâm hay hỏi hang gì về gia đình của mình. Kể cả khi ba của cậu mất cũng chẳng thấy ông ló mặt về, ấy vậy mà không ít lâu sao ông lại xuất hiện ở nhà cậu với bộ vét sang trọng được ủi phẳng phiêu, có vẻ như trong bao năm biệt tích cuộc sống của ông trải qua rất tốt. Ánh mắt ông hòa ái nhưng không giấu nổi sự ghét bỏ, ông thông báo rằng sẽ đón cậu và bà nội về Long Xuyên để nuôi dưỡng.

Lúc nghe tin đó bà của cậu mừng lắm, bà đã khóc rồi khấn vái tổ tiên vì có đứa con thành đạt, hiếu thảo. Chỉ đôi lời hỏi hang khách sáo của vợ chồng ông, bà như quên hết những cực khổ về sự biệt tích của ông hơn chục năm đó. Nhưng hiện thực đã vả cho bà một cú đau đớn.

Hôm vợ chồng ông đến đón hai bà cháu, ông lái chiếc Volga của Liên Xô. Loại xe ấy thời bấy giờ chỉ có cấp cán bộ bộ trưởng mới có thể ngồi, mấy khi mới có một chiếc xe ô tô vào thôn bọn trẻ con cùng người dân bu lại hỏi hang tới tấp, cậu nghe được bác hai gái khoe khoang với họ rằng đó là xe mà ba của cô cho vợ chồng cô khi cô theo chồng về Long Xuyên công tác. Dầu gì cũng về đó làm hiệu trưởng của trường Cao Đẳng Sư Phạm trực thuộc hệ thống giáo dục của ĐHCĐ quốc gia thì phải ra dáng một chút.

Hai vợ chồng kể lại bản thân cực khổ học tập và công tác ra sao mới được đề bạc lên chức vụ như hôm nay. Thành công rồi thì làm sao dám quên mẹ già còn đang ở quê nhà cực khổ, nên về đón bà về hưởng phúc, nào là về ở biệt thự, nào là khám bệnh ở bệnh viện tốt, nào là có bảo mẫu chăm sóc sinh hoạt hàng ngày. Làm cho thanh niên trong thôn trầm trò về sự thành đạt của ông, mấy thím thì không thôi ca ngợi ông là đứa con hiếu thảo, còn mấy cụ già thì ánh mắt không nén được sự hâm mộ và ghen tị. Nếu cậu không biết được hôm nay vợ chồng bác hai đến để đón cậu và bà nội thì cậu còn tưởng rằng họ đang diễn thuyết để bầu cử đại biểu.

Đến lúc bà và cậu lên xe ngồi trong sự vây quanh của người dân trong thôn, trong lòng cậu vẫn cảm thấy có gì đó khác thường, có vẻ như bác hai của cậu khá rêu rau và phô trương như sợ rằng không ai biết ông về đón bà nội đi hưởng phúc.

Xe chạy ra khỏi thôn một đoạn thì yên tĩnh hẳn, bà cụ lần đầu tiên được ngồi trên chiếc xe sang trọng thì không khỏi gò bó. Mắt bà tò mò nhìn đông rồi ngó tây nhưng lại sợ nên không dám đυ.ng chạm lung tung. Vợ ông Châu mặc chiếc áo dài lụa mắc tiền, trên tay cầm một chiếc gương nhỏ đang thoa lại son môi bên ghế phụ. Vừa thoa cô vừa liếc mắt lên kính chiếu hậu. Thấy hành động của bà cụ, cô không khỏi mỉm cười rồi nói với giọng mang chút khinh thường.

- Chắc cả cuộc đời của má, lần đầu tiên má mới được ngồi trên chiếc xe sang trọng như thế này phải không.

Nghe thái độ của vợ mình nói chuyện với bà cụ, ông Châu chỉ liếc mắt nhìn bà một cái nhưng cũng không nói gì thêm lại tiếp tục lái xe trên đường. Còn bà cụ thì thật thà nên không nghe ra được sự mỉa mai trong giọng nói của con dâu lớn, bà vẫn còn choáng ngợp và lơ lững trong lời khen và hâm mộ của mấy bà cụ trong thôn nên bà vẫn vui vẻ trả lời.

- Đúng vậy, cả đời này của má đi xa nhất cũng chỉ lên được thị trấn. Làm sao dám nghĩ đến ngày được ngồi trong xe ô tô như này.

Bà dừng một chút rồi lại nói tiếp với ông Châu.

- Khánh Minh cũng theo các con về đây đúng không? Về đây thì học hành làm sao tốt bằng ở thành phố. Không biết thằng bé trông ra làm sao? Má chưa được thấy mặt thằng bé lần nào cả.

Dường như giọng nói quê mùa của bà cụ khiến ông Châu thấy khó chịu, ông khẽ cau mày rồi trả lời bà bằng giọng điệu mất kiên nhẵn.

- Thằng bé cũng theo tôi về đây. Lúc về đây có mang theo cả gia sư về cùng nên cũng chẳng lo gì việc học hành. Về tới nhà rồi má sẽ thấy thằng bé thôi.

Bà cụ hỏi thăm thêm vài câu về chuyện nhà của ông và nhà vợ, nhưng thấy ông qua loa bà cũng không còn hứng thú hỏi nữa, ánh mắt bà tĩnh lặng nhìn bề phía xa sâm. Hữu Thi ngồi cạnh bà cụ, từ lúc lên xe cậu vẫn giữ im lặng mắt nhìn ra cảnh vật đang trôi qua ngoài ô cửa kính, càng nghe người lớn nói chuyện chân mày cậu càng nhíu chặt. Không như những đứa bé khác cậu trưởng thành rất sớm, cậu đã trải qua nhiều ấm lạnh lòng người từ khi bố đi bộ đội, mẹ đi làm ở Tín Nghĩa Ngân Hàng và sau này là bố mất rồi mẹ tái hôn xuất ngoại. Cậu biết việc đón cậu và bà nội về Long Xuyên là có mục đích gì đó nhưng cậu không thể nói với bà vì cậu không muốn đập tan đi niềm hy vọng cuối cùng của bà đối với đứa con mình đứt ruột đẻ ra, điều đó quá tàn nhẵn sau những giày vò mà bà đã chịu đựng từ ngày bố cậu mất. Rồi cậu nhìn về phía người phụ nữ ngồi ở ghế phụ, có vẻ như mệt mỏi vì cả chặn đường dài đi đi về về mà cô đã chợp mắt ngủ từ lúc nào. Mặc dù nhắm mắt yên tĩnh ở đó nhưng gương mặt cô vẫn không bớt đi được sự kiêu ngạo và hóng hách, cậu nhìn ra được ai mới là kẻ đang làm chủ trong cái gia đình này. Cậu cụp mắt thở dài trong lòng, cậu lo lắng cho cuộc sống sắp tới của hai bà cháu.