Chương 4.2: Phiên chợ đổi hàng và lần đầu gặp mặt

Gia đình Thu dự tính sẽ đi đến sạp hàng của bà Tư để ăn sáng trước rồi sẽ đi dạo chợ sau.

Sạp hàng của bà đơn sơ với mái lá, quầy chế biến ở bên trái sạp còn bên phải có ba bộ bàn ghế. Bộ bàn ghế một bằng tre được đóng thủ công nhưng trông rất chắc chắn.

Phía trước còn bày hai bộ bàn ván gỗ dài liền ghế, ngồi được sáu người một bàn. Một năm trở lại đây việc mua bán và trao đổi phần nào được nới rộng, cuộc sống của người dân cũng thoải mái hơn lúc trước, không cần phải lo trong tay có tiền nhưng bụng lại không được ăn no. Mặc dù không đông đúc tới mức phải xếp hàng như bên nhà ăn của cửa hàng mậu dịch nhưng trong cũng khá nhộn nhịp, sạp hàng của bà Tư khá đông, hầu như không còn bàn trống. Lúc mọi người tới cũng may có người ngồi bàn dài phía trước vừa rời đi, thằng Đông nhanh chân chạy lên trước để giành bàn. Lúc Đông ngồi xuống vừa lúc đối diện cũng có một cậu thanh niên ngồi vào, cả hai sững người rồi nhìn chầm chầm vào nhau chẳng ai chịu thua ai, thì bỗng bà Xuân lên tiếng cắt ngang cuộc đọ mắt của hai người:

- Là Hữu Thi à. Trùng hợp vậy, sáng nay thím sang nhà nhưng thấy cổng nhà con khóa thì ra là con đã lên chợ, con cũng đến ăn sáng hả.

Nhìn thấy bà Xuân và ông Khải cậu đứng dậy rồi khoanh tay chào hai người:

- Dạ con chào chú, con chào thím ạ. Con cần mua một ít đồ nên lên chợ sớm, thấy sạp hàng ở đây đông người nên ghé vào ăn thử.

Đã qua cái tuổi bể giọng, giọng cậu trầm trầm nhưng lại vang lạ thường. Đang mãi mê nhìn ngó xung quanh với nhiều sự mới mẻ cùng Hạ, Thu lại bị thu hút bởi giọng nói của Hữu Thi. Bất giác cô quay sang nhìn cậu, trước mắt cô là một cậu trai đặc biệt cao. Đa số người miền Nam đều có dáng người trung bình thấp bé hơn người miền Bắc, nhưng trông cậu lại cao ráo và to con hơn người ở đây nhiều, đứng trông đám đông càng làm cậu thêm nổi bậc. Cậu có đôi mắt một mí hơi sếch lên trông rất sắc bén thậm chí có phần hung dữ, chiếc mũi cao ấn tượng cùng khung xương hàm rõ nét nhưng lại không thô kệch. Nếu tiêu chuẩn cái đẹp bây giờ là những chàng trai tri thức, mang kính gọng vàng, dáng người mãnh khảnh và trắng trẻo thì cậu lại có làn da hơi ngâm và vạm vỡ hơn nhiều. Nếu đặt cậu ở kiếp trước của cô thì có thể so sánh cậu với diễn viên hành động của Hàn Quốc cũng không ngoa, một nét đẹp nam tính đúng mẫu con trai cô thích vì vậy càng nhìn cô càng thấy cậu thuận mắt.

Dường như cảm nhân được có ánh mắt đang nhìn mình, cậu liếc đôi mắt sếch nhìn về phía cô. Khi ánh mắt chạm nhau, cô cong cong mắt hoa đào rồi mỉm cười như chào hỏi cậu. Hữu Thi chỉ nhìn cô một cái mà chẳng phản ứng gì thêm rồi quay sang nói tiếp câu chuyện với vợ chồng bà Xuân.

- Gia đình mình cứ ngồi đây đi ạ, con sang bàn khác ngồi cũng được.

Cậu nói rồi quay người chuẩn bị bước vào bàn vừa trống bên sạp hàng. Bà Xuân thấy thế thì vội vành kéo tay cậu lại.

- Ôi thằng bé này. Tới đây rồi thì ngồi chung với gia đình thím đi chứ, hàng xóm với nhau không à, có chi đâu mà khách sáo.

Thấy cậu có vẻ ngại ngùng, ông Khải cũng vội nói thêm vào.

- Gặp nhau ở đây cũng là có duyên, cháu ngồi chung với chú thím cho vui. Để hôm nay chú mời cháu nhá, cảm ơn hộp trà hôm qua cháu mang sang nhà biếu.

Nghe thế cậu cũng không đi nữa mà lễ phép gật đầu với ông Khải.

- Dạ. Vậy con xin phép ạ.

Mọi người cùng ngồi vào bàn với hàng bên ngoài là Hữu Thi, bà Xuân ngồi ở giữa và ngoài cùng là thằng Đông. Nó luôn dùng ánh mắt tò mò liếc nhìn về phía chàng trai ở đầu bàn bên kia. Phía dãy ghế bên trong là ông Khải ngồi đối diện với Thi, kế bên ông là Thu rồi tới Hạ ngồi ở ngoài đối diện với Đông. Hạ dùng chân đá nhẹ vào chân Đông dưới gầm bàn rồi nháy mắt ra hiệu cho thằng Đông yên tĩnh. Hai đứa nghĩ rằng hành động của mình rất bí mật nhưng lại không biết rằng những người còn lại trên bàn đều thấy tất cả, Thu thấy hai em của mình quá đổi dễ thương rồi che miệng cười khúc khích. Bà Xuân không nở thấy hai con mình mất mặt bèn lên tiếng giới thiệu cho mấy đứa nhỏ làm quen.

- Đây là Hữu Thi con trai của chú Hảo hàng xóm nhà mình. Thằng bé hiện chỉ sống một mình, các con rảnh thì qua chơi cùng với anh.

Bà nói với cặp song sinh rồi quay sang giới thiệu với Thi:

- Đây là hai đứa con nhỏ của thím, con gái tên Hoài Hạ còn con trai thì thằng bé là Hoài Đông. Thấy hai đứa khác nhau vậy đấy nhưng là cặp song sinh, khá là nghịch ngợm.

Nói tới đây bà lại mỉm cười hơi xấu hổ nhưng ánh mắt lại toát lên nét cưng chiều. Bà hướng tay về Thu rồi lên tiếng tiếp.

- Còn đây là con gái lớn của thím, con bé tên Hoài Thu. Hai đứa con bằng tuổi nhau, tuần sau tựu trường con có gì không biết thì cứ hỏi con bé.

Theo hướng tay bà Xuân chỉ, cậu hướng mắt nhìn về phía Thu. Cô gái nhỏ với đôi mắt linh động, trên môi lúc nào cũng nở nụ cười. Cô trông sạch sẻ trắng nõn và xinh đẹp như bông hoa được nuôi nấng cẩn thận trong nhà kính. Khi được bà Xuân giới thiệu cô vô thức mỉm cười rồi giơ tay lên vẫy vẫy chào về phía cậu, thấy hành động vô ý của con gái ông Khải ngồi kế bên tằng hắn giọng rồi nhẹ liếc nhìn cô. Thấy bố nhìn mình, cô rụt rè rút tay trở về rồi quay sang nở nụ cười nịnh nọt với ông Khải. Bà Xuân cũng đành bất lực với các con của mình, chẳng đứa nào nên thân cả, bà nhẹ thở dài trong lòng. Lại nhìn nét chững chạc và hiểu chuyện của Hữu Thi bà lại yêu quý thêm đôi phần với cậu trai trẻ này. Bà ân cần hỏi hang.

- Con có ăn kiêng gì không? Để thằng Đông nó đi kêu món.

- Dạ con không ăn kiêng. Thím cứ tùy tiện gọi cho con là được.

Bà Xuân nghe xong thì quay sang dặn dò thằng Đông đi kêu điểm tâm sáng. Tất cả đều gọi món bánh tằm xíu mại nổi tiếng của bà Tư, riêng phần của ông Khải thì dặn rõ không để nước cốt dừa. Mặc dù ra ngoài Nam từ sớm và đặc biệt là sống ở miền Tây rất nhiều năm nhưng có những món ăn ông không thể nào ăn được. Ông có thể ăn cơm với xoài với chuối với dưa hấu nhưng không tài nào ăn được cốt dừa trộn với nước mắm chua ngọt như món bánh tằm xíu mại này. Nhiều lần bà Xuân còn trêu chọc ông không biết thưởng thức tinh túy của món ăn này, những lúc ấy ông cũng chỉ biết căn mặt mím môi ngồi đó cho bà trêu đùa.

Thằng Đông chạy vô sạp kêu món, Thu và Hạ lại tiếp tục ngồi nghe bố mẹ và Hữu Thi trò chuyện vừa nhỏ giọng bàn bạc xem tí nữa sẽ mua thêm đồ ăn vặt nào, cho đến khi thằng Đông quay lại với chiếc mâm đồ ăn trên tay, thấy vậy Thi nhanh chân đến quầy bưng phụ thằng Đông một mâm đồ ăn khác về bàn và mọi người bắt đầu bữa ăn sáng. Tụi nhỏ lên tiếng mời người lớn ăn trước, rồi Thu quay sang nói với Thi.

- Cậu cũng ăn ngon miệng nhé.

Nghe cô bắt đầu nói chuyện với Hữu Thi, thằng Đông với cái tính choi choi làm sao có thể chịu ngồi yên. Nó nghiêng đầu lên trước rồi nhìn sang Hữu Thi nói:

- Đúng vậy đó anh Thi. Món này bà Tư làm siêu đỉnh luôn nhưng không có cơ hội ăn lần tiếp theo đâu.

Như nhận ra ánh mắt thắc mắc của cậu, Hạ tiếp lời Đông giải thích.

- Bà Tư chỉ bán hết hôm nay thôi, sau này không bán nữa vì con gái bà đón bà về Chợ Mới để chăm sóc.

Thi ăn miếng xíu mại rồi gật gù lên tiếng với Đông và Hạ:

- Đúng là ăn rất ngon, tiếc là nghỉ bán rồi. Ở Long Xuyên anh cũng có ăn bánh tằm xíu mại nhưng không ngon bằng ở đây.

Bà Xuân cũng cảm thán:

- Đúng là rất tiếc, vì sau này không được ăn món ngon như này nữa.

Ngồi nghe mọi người nói chuyện, bỗng Thu cười hì hì ra vẻ thần bí rồi giơ quyển sổ nhỏ trên tay mình lắc lắc trước mặt mọi người.

- Mọi người không cần tiếc đâu vì con đã có công thức gia truyền của bà Tư. Khi nào muốn ăn con sẽ làm cho mọi người ăn.

Thằng Đông trố mắt nhìn cô, cái Hạ cũng bất ngờ không kém nhưng rồi như nghĩ ra điều gì đó con bé trở lại nét bình thản thường ngày. Ông Khải liếc nhìn cô trong ánh mắt ông cũng không giấu được nét kinh ngạc còn bà Xuân thì vừa bật cười khanh khách vừa nói với cô.

- Con bé này, đâu mà nhanh tay vậy. Biết bao người nhòm ngó công thức của bà Tư mà có ai cậy được tí gió nào đâu.

Thằng Đông nhỏm người dậy giật lấy cuốn sổ con từ tay cô, nhìn thấy nội dung công thức thực sự thì quay sang hỏi cô.

- Chị hỏi từ lúc nào thế? Em thấy chị luôn đi cùng mọi người mà."

Nghe Đông hỏi, Thu nháy mắt tinh nghịch với cậu:

- Chị không nói cho em biết đâu."

Không trách mọi người lại bất ngờ, sáng giờ cô chưa tỉnh ngủ nên cứ lơ thơ lửng thửng đi theo mọi người. Bây giờ đùng một cái lại hốt được công thức gia truyền nhà người ta, đặc biệt lại là công thức của người nổi tiếng kín miệng nhất trong thôn.

Hữu Thi nghe chị em cô nói chuyện ánh mắt cậu vô thức nhìn cô chân mày cậu hơi nhướng lên như có điều suy nghĩ rồi lại cuối đầu tiếp tục phần ăn của mình.

Ăn xong ông Khải đi trả tiền, tổng cộng hết 3 đồng 6, mỗi phần bánh như vậy giá 6 hào tính ra cũng khá rẻ.

---------------------------------------

Chú thích: Sau Hội nghị Hiệp thương chính trị thống nhất hai miền tháng 11/1975, Chính phủ ra quyết định thống nhất tiền tệ. Ngày 25/04/1978, Ngân hàng nhà nước phát hành bộ tiền "Ngân hàng nhà nước Việt Nam" mới để thay thế 2 loại tiền song song đang lưu hành là bộ tiền 1959-1978 ở miền Bắc và bộ tiền "Ngân hàng Việt Nam" ở miền Nam.

Bộ tiền 1978-1985 bao gồm:

- Tiền giấy: 5 hào, 1 đồng, 2 đồng, 5 đồng, 10 đồng, 20 đồng, 30 đồng, 50 đồng và 100 đồng.

- Tiền xu: Năm 1976 Ngân hàng nhà nước Việt Nam phát hành bộ tiền xu có mệnh giá 1 hào, 2 hào, 5 hào và 1 đồng.

- 10 hào = 1 đồng.