Nằm trên giường một lúc cô cảm thấy khỏe hơn, đang chuẩn bị ngồi dậy thì cô nghe thấy tiếng xe máy ngoài cổng. Không bao lâu sau cửa phòng được mở ra. Xuất hiện trước mắt cô là người phụ nữa tầm hơn 30 tuổi, gương mặt trứng ngỗng xinh đẹp đầy dịu dàng với đôi mắt hoa đào như biết cười, nhưng hiện tại lại đầy sự lo lắng. Giọng bà trong trẻo nhỏ nhẹ vang lên bên tai cô:
- Con thấy trong người sao rồi. Có muốn mẹ chở lên mợ ba để khám không?
Không đợi cô trả lời bà lại nói với giọng trách móc.
- Tự nhiên lại dầm mưa làm gì cho đổ bệnh như này. Con với cái không đứa nào làm bố mẹ bớt lo.
Vẫn chưa quen được hoàn cảnh hiện tại. Cô chậm chập mấy giây mới trả lời câu hỏi trước đó của bà.
- Con không sao đâu, uống viên thuốc hạ sốt là được rồi. Mẹ đừng la con nữa mà.
Như bản năng của cơ thể này, cô bắt giác làm nũng với bà. Vừa dứt lời cô cũng khựng người lại và len lén liếc nhìn bà. Thấy thái độ bà bình thường cô cũng thở phào nhẹ nhõm. Lúc trước cô luôn là gánh nặng của gia đình vì để bớt áp lực cho họ cô luôn tỏ ra ngoan ngoãn nghe lời và chưa bao giờ dám lên tiếng đòi hỏi điều gì. Bây giờ ở trong cơ thể này, cô vô thức làm nũng với mẹ cảm giác này vừa mới lạ vừa kí©h thí©ɧ. Nó như mở ra một cánh cửa nằm ẩn khuất sâu trong tâm hồn cô, sự khao khát mãnh liệt mà cô luôn muốn thể hiện ra. Nghe giọng nói nũng nịu của con gái, bà Xuân mỉm cười bất lực rồi dí ngón tay vào trán cô với giọng đầy sự cưng chiều.
- Con đó. Nói động tới con một chút thôi cũng không được. Con nằm yên đó cho mẹ, mẹ đã nhắn bố ghé qua bệnh viện của mợ ba để lấy thuốc cho con rồi.
Bà nói xong thì đứng dậy rót cho cô ly nước ấm rồi đi xuống bếp. Nhìn theo bóng lưng của bà cô nâng tay xoa trán rồi bật cười, đôi mất hoa đào cong cong giống bà như đúc. Bỏ ngoài tai lời dặn nghỉ ngơi của bà, cô ngồi dậy lửng thửng theo xuống bếp. Đang bận rộn vo gạo nấu cháo thì thấy có chiếc đuôi nhỏ lẻo đẻo sau lưng mình. Bà Xuân nhíu mày nghiêm mặt nhìn cô:
- Sao không nằm trên giường mà lại xuống đây.
Cô đáp lời bà:
- Con nhớ mẹ mà, con muốn ở đây với mẹ.
Bà mím môi vẻ mặt bất lực. Bà quay mặt lại tiếp tục công việc trên tay, nếu không để ý sẽ khó phát hiện nụ cười trên môi của bà. Bà vừa làm vừa lầm bầm chê trách nhưng giọng điệu lại đắc ý biết bao:
- Sao hôm nay dính người thế không biết.
Ăn xong tô cháo hành thịt bằm mẹ nấu, cô cảm thấy người mình nhẹ hẳn. Nhìn thấy cô ăn xong bát cháo, bà Xuân cũng quay về phòng chuẩn bị giáo án, sắp hết hè rồi năm học mới cũng sẽ bắt đầu. Ngồi không cũng nhàm chán, Thu đi dạo quanh trong sân. Phía trước nhà là hàng dừa cao vυ"t, tán lá rộng che mát cả một mảnh sân, trên hàng rào bò đầy hoa hồng leo mà bố trồng cho mẹ. Bên trái nhà cô là một bức tường cao phủ rêu xanh, trên đầu tường cô thấy thấp thoáng ngọn xoài non xanh mơn mởn, có vẻ như đây là vườn xoài của nhà ai đó. Còn bên phải là hàng rào lưới sắt thưa tầm nắm tay của cô. Điều đáng chú ý không phải là sự kiên cố của hàng rào đó mà là những trái cây màu xanh xanh tím tím mộc đầy trên những dây leo uốn quanh bám trên hàng rào. Không thể nào lầm được, đây chính là món ăn vặt khoái khẩu của cô, trái chanh dây. Trái chanh dây chín tới, cắt một phần tư trái ra rồi rắc một ít muối ớt vào khuấy đều. Húp một miếng vào, vị chua thanh tươi mới kèm với vị mặn mặn cay cay của muối ớt và hậu vị ngọt nhẹ thơm mát đặc trưng của chanh dây. Nghĩ đến đây thôi mà nước miếng đã tươm ra rồi. Nếu không phải trái chưa chín thật sự cô không thể cưỡng lại được cơn thèm ăn của mình. Cô đành luyến tiếc liếc nhìn một cái rồi quay trở lại nhà. Khi cô nhìn giàn chanh dây lại không phát hiện ra vẫn luôn có một ánh mắt dõi theo từng cử chỉ của cô.
Vừa bước lên thềm nhà, cô bỗng nghe thấy tiếng ồn ào của trẻ con và tiếng quát nhẹ của người đàn ông từ xa vọng lại. Cổng rào được đẩy vào từ bên ngoài, xuất hiện đầu tiên trong tầm mắt cô là một thiếu niên tầm mười hai tuổi cao ráo với đôi mắt hoa đào biết cười đặc trưng của gia đình này. Trái ngược với da dẻ trắng trẻo sạch sẽ thì tay chân và quần áo của cậu lại lắm lem bùn đất. Nụ cười mở rộng thấy hết cả răng càng làm cho cậu thêm phần nghịch ngợm của lứa tuổi này. Khi cậu nhìn thấy cô, ánh mắt như phát sáng lấp lánh, cùng với nụ cười tươi rói. Cậu thiếu niên cứ như ánh mặt trời sắp sáng mù mắt của cô. Sao một người lại có nhiều năng lượng đến như vậy, chói mắt đến như vậy. Nhưng chẳng biết tại sao khi nhìn cậu lòng cô lại ấm áp đến lạ thường.
[Đây là tình thân sao.]
Hoài Đông chạy đến trước mặt cô và khoe chiến lợi phẩm của mình.
- Hôm nay ruộng trên hợp tác xã xả nước, em tác được rất nhiều cá. Chị coi nè.
Nhìn thằng nhóc như cún con đang vẫy đuôi đợi được khen, cô cũng không thể keo kiệt với cậu được:
- Đông của chúng ta giỏi lắm. Nhưng chị không nghĩ mẹ sẽ muốn nhìn thấy bộ dạng này của em đâu.
Nụ cười như tắt nắng sau câu nói của cô. Mắt cậu liếc chiếc xe máy trong sân rồi cụp đuôi rón rén vòng qua vườn rau đi vào bếp. Cô nhìn vào hướng nhà bếp rồi nhẹ mỉm cười, thấy cậu cũng tội mà thôi cũng kệ, nghịch một tí thì dễ thương nhưng nghịch quá lại không tốt. Cậu cần được dạy dỗ lại một chút, cô quả là một người chị xứng chức.
Đang lúc nghe tiếng mẹ mắng từ bếp vọng lại cô cũng thấy bóng dáng một người đàn ông cao ráo đang đạp xe đạp vào cổng. Phía sau ba ga của ông là một cô bé tết tóc hai bên, mắt hoa đào to tròn nhưng lại dịu dàng và điềm đạm đến lạ thường. Mặc dù sinh đôi nhưng nhìn chung hai đứa lại chẳng giống nhau điểm nào cả. Nếu cô và Đông có nét mảnh mai và hơi tinh nghịch của mẹ thì Hạ lại có nét đầy đặn, điềm đạm và nghiêm nghị của bố, nét đẹp đúng chuẩn con gái miền Bắc là đây chứ đâu. Nhỏ nhất trong ba chị em nhưng Hạ lại có tính cách trưởng thành hơn anh chị của mình rất nhiều. Hạ ngồi sau lưng bố thò đầu ra nhìn cô mỉm cười, gương mặt còn vươn nét non nớt của tuổi thiếu niên, hành động nhỏ này lại trông cô trẻ con hơn với nét bà cụ non hàng ngày.
Bố cô gạc chống dựng xe kế bên xe máy của mẹ. Ông xải từng bước dài tới trước mặt cô, từ khi vào cổng ánh mắt ông luôn nhìn vào cô. Ông nói rất ít, cũng không hay cười đùa và khá nghiêm khắc có thể vì là cán bộ nên trông ông có uy cảm giác hơi khó gần, nhưng cô không sợ ông chút nào cả. Đôi mắt xâu ánh lên sự lo lắng, ông áp tay lên thái dương cô như thử nhiệt độ cũng như thể muốn xoa đầu của cô. Chất giọng chuẩn gốc Hà Nội trầm ấm vang lên bên tai cô.
- Vào nhà bố lấy thuốc cho con. Bảo mẹ lấy nước cỏ tranh cho con uống, như này sẽ không bị đắng. Mợ ba cũng bảo là uống cùng thuốc được.
Nhìn người đàn ông nội tâm tình cảm nhưng vẻ ngoài lại cứng rắn đó cô bỗng muốn khóc. Cô nhớ gia đình trước kia của mình, trong phần lớn ký ức của cô luôn có những ánh mắt yêu thương quan tâm đó hướng về phía mình. Cô thật may mắn khi có được những người thân đáng quý trọng này.
Nắm tay Hạ cô theo bố đi vào nhà. Tiếng nước ào ào chảy trong phòng tắm cùng với tiếng răn dạy của mẹ làm căn nhà trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Ngó ra cửa sổ bếp, cô thấy bố đang rửa cá mà thằng Đông bắt được ở sàn nước sau nhà. Còn mẹ thì đang lau vết nước bùn mà Đông để lại trên sàn. Hà đẩy cô đi tới bàn cơm.
- Chị ngồi đây nghỉ ngơi đi, em đi phụ bố nướng cá.
Con bé nói xong thì lửng thửng chạy ra sau hè với bố. Một mình cô ngồi đó rơi vào tĩnh lặng. Cô nhìn ly nước cỏ tranh còn bóc hơi ấm trên bàn, kế bên là những viên thuốc đã được chia sẵn trong khay để thuốc. Nhìn một phác là biết bố để sẵn cho cô.
Cô không biết vì sao mình lại ở đây và nhận được sự yêu thương từ gia đình này. Có thể cô là người ích kỷ nên cô cũng chẳng buồn tìm hiểu nguyên nhân. Cô luôn thích ứng tốt với mọi hoàn cảnh và luôn hướng về phía trước. Cô sẽ sống thật tốt khi cô ở đây và đáp lại yêu thương mà cô nhận được. Kiếp trước không có tương lai nên cô không dám hứa hẹn hay mong đợi điều gì. Nhưng bây giờ lại khác, tương lai có như thế nào với cô thì đó luôn là những mong đợi đầy thú vị.