Trước khi nhắm mắt khung cảnh là bầu trời ấm áp và tuyệt đẹp nhưng khi mở mắt ra lần nữa lại là khung cảnh tối om. Những tia sáng len lỏi vào từ bên ngoài, cô có thể thấy mình đang nằm trong một căn phòng mái ngói đỏ với vách ngăn căn phòng bằng gỗ hơi cũ kỷ. Trong không khí còn thoang thoãng mùi ẩm ướt và hơi đất sau cơn mưa giữa hè.
Cơ thể cô nóng bừng cổ họng khô rác, đầu nặng nề cùng với cơn choáng khó chịu. Nhưng điều làm cô ngạc nhiên là không có cơn đau khoét thịt nào từ lòng ngực cả, đợi cơn choáng đầu qua đi những ký ức rời rạc hiển hiện trong tâm trí cô.
Cô bất ngờ khi biết mình đang trong một cơ thể khác và hiện tại là những năm của thập niên 80. Nơi này giống thế giới trước kia của cô nhưng lại có đôi chút khác biệt, có thể kiến thức lịch sử của cô hạn hẹp nhưng cô nghĩ hiện tại là một thế giới song song với cuộc đời trước của mình.
Cô gái này cũng có tên giống cô là Trần Hoài Thu. Không biết vì nguyên nhân nào đó hiện tại cô lại ở trong cơ thể này, chắc là khi một người nào đó chết rồi thì sẽ được đầu thai vào một thế giới mới với một cuộc sống mới. [Mới chết lần đầu tiên nên cô không có kinh nghiệm lắm.]
Nghĩ đến đây cô lại bật cười, cô nhắm mắt định thần lại để thoát khỏi suy nghĩ bân quơ kia để tập trung vào phần ký ức của cơ thể này.
Hoài Thu sinh năm 1966, hiện tại là năm 1983 như vậy năm nay cô ấy mới 17 tuổi. Mẹ cô tên Hồ Thị Hoài Xuân là con gái của một gia đình nho giáo cũ. Phía trên bà còn có hai người anh trai, anh hai Hồ Văn Hoài là liệt sĩ đã hi sinh trong chiến tranh khi ông còn rất trẻ, anh ba Hồ Hoài Xương là anh trai song sinh với bà, hiện ông đang trong quân đội nghe đâu cũng là một người có chức vị. Hiện mẹ cô là giáo viên dạy ngữ văn của trường trung học phổ thông trên thị trấn, trong ký ức của nguyên chủ bà lúc nào cũng nở nụ cười dịu dàng khi nói chuyện với cô ấy.
Còn bố cô tên là Trần Văn Khải, ông làm cán bộ hợp tác xã ở thôn. Là người công bằng và đôn hậu nên ông rất có uy tín và được sự kính trọng từ người dân trong thôn. Ông là con mồ côi trong chiến tranh quê gốc ở Hà Nội, không có thân thích nào cả nên khi được lệnh vận động vào Nam ông đã nhận lệnh vào đây. Ông gặp mẹ cô lúc ấy đang làm trong đoàn văn công, ông yêu bà ngay cái nhìn đầu tiên, sau thời gian yêu đương tìm hiểu họ nhanh chóng đi đến hôn nhân. Sau năm 1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng ông lại theo bà về quê sống. Mặc dù có lệnh triệu tập về Hà Nội nhưng ông đã từ chối và chọn định cư ở đây cho tới bây giờ, ông bảo ông thích cuộc sống ở đây.
Ngoài đứa con gái là cô ra họ còn có với nhau 1 cặp song sinh long phượng, đó là em gái và em trai của cô Hoài Hạ và Hoài Đông. Chúng 12 tuổi và hiện tại đang chuẩn bị vào lớp 7. Cả 2 đều là những đứa trẻ hoạt bát và đáng yêu. Mợ ba vợ cậu Hoài Xương là bác sĩ, bà nói sinh đôi một là may mắn và thứ hai là di truyền. Chỉ cần trong gia phả thế hệ trước có sinh đôi thì đời sao tỉ lệ sinh đôi sẽ khá cao. Cô nghĩ thầm.
[Không biết tương lai mình có sinh đôi không nhỉ?]
Chuyện tương lai không biết trước được nhưng cô khá mong đợi. Cô thích trẻ con nên mong muốn tương lai sẽ có đông con một tí nhưng cô lại sợ đau nên nếu đau một lần lại có hai đứa con thì quá thuận tiện. Suy nghĩ một chút cô lại thấy mắc cười.
[Có quá sớm không vậy, cô chỉ mới 17 tuổi. Chồng tương lai còn không biết đang ở cái xó xỉnh nào.]
Cô không biết rằng cái xó xỉnh đó cách nhà cô 1 cái hàng rào và anh luôn nhìn thấy mỗi khi cô ăn vụn chanh dây mộc đầy trên hàng rào nhà anh.