Chương 1: Trả nợ

Cô lớn lên cùng với trái tim yếu ớt và làm bạn với những cơn đau tim âm ỉ hầu như không bao giờ dứt. Nó tra tấn tinh thần và thể xác của cô, gánh nặng và áp lực kinh tế lên gia đình cô từ những hóa đơn thuốc đắc đỏ.

Đau đớn và tuyệt vọng như thế nhưng nó lại kéo dài đến năm cô 19 tuổi và chỉ 4 ngày nữa thôi cô sẽ được 20 tuổi. Nhưng cuộc đời trớ trêu chưa bao giờ cho cô sự trọn vẹn, cô vẫn không chờ được tuổi 20 của mình. Cuộc sống của cô kết thúc trên giường bệnh trong cơn đau như khoét thịt nơi lòng ngực. Nhưng chưa bao giờ cô thấy cơn đau nào thoải mái như vậy, có vẻ như đã đến lúc kết thúc rồi.

[Đây có thể xem như cô đang hồi quan phản chiếu không?] Cô thầm nghĩ.

Chầm chậm liếc nhìn gia đình mình lần cuối. Tận sâu trong sự đau khổ, lo lắng trong những đôi mắt đó cô như thấy được sự nhẹ nhõm. Cô không trách họ vô tình, cô chỉ thương họ vì đã chăm lo cho cô đến tận bây giờ. Từ khi còn nhỏ, vì cơ thể yếu ớt hơn bao đứa trẻ khác nên họ luôn yêu thương và chăm sóc cho cô từng tí một. Cuộc sống đi đi về về giữa nhà và bệnh viện như cơm bữa, những áp lực kinh tế vì phải chi trả cho hóa đơn thuốc không hề rẻ.

Theo thời gian cô lớn lên cùng với áp lực một ngày to hơn, sự yêu thương đó đã bị mài mòn chỉ còn lại là trách nhiệm mà họ phải làm. Nhiều lúc trong cơn đau cô chỉ mong như mình chết sớm hơn để không phải nhìn thấy ánh sáng và yêu thương trong mắt họ nhạt dần.

Bên trái giường bệnh là anh trai cô, anh bỏ học khi hết cấp 2 để lên thành phố Hồ Chí Minh làm việc kiếm tiền phụ gia đình. Năm nay anh 25 tuổi, nghe đâu anh có bạn gái nhưng quen nhau một thời gian nghe ngóng được hoàn cảnh gia đình anh ba mẹ cô gái ấy cấm cản không cho họ qua lại nữa. Bạn gái thương anh vì anh có trách nhiệm, chịu thương chịu khó. Dù ba mẹ cấm cản nhưng vẫn lén lút gặp anh. Cô chết rồi thì gánh nặng của gia đình cũng mất, trách nhiệm của anh chỉ còn phụng dưỡng cha mẹ. Anh giỏi giang như vậy, tích lũy tiền một thời gian là lấy vợ được rồi đúng không? Cô hϊếp mắt và mỉm cười với anh, cô mong anh được hạnh phúc.

Cô quay sang bên phải. Ba mẹ cô ngồi đó, tay họ nắm tay cô thật chặt. Ánh mắt của ba đỏ hoe, môi ông mếm chặt lại hơi run run. Còn mẹ thì đã đong đầy nước mắt, bà khẽ nói trong tiếng nghẹn ngào cố kiềm nén:

- Con ráng chịu đau thêm một chút, một chút nữa sẽ không còn đau nữa. Đợi bác sĩ tiêm thuốc xong, khỏe lại về nhà mẹ lại làm món gì ngon ngon cho con ăn.

Cô nhìn bà thật sâu với đầy sự biết ơn. Cô hít thở sâu mấy hơi như nó có thể làm dịu cơn đau nơi lòng ngực. Cô nói với bà bằng giọng yếu ớt:

- Con nghe bà Hai chị của bà ngoại con nói, đứa con thiếu nợ mình đầu thai lên sẽ làm mọi cách để trả ơn ba mẹ của nó. Còn những đứa đầu thai lên để đòi nợ thì báo này báo kia đủ thứ. Con không làm được gì cho ba mẹ cả, con chỉ biết làm cho ba mẹ và anh trai thêm vất vả. Có vẻ như con tới gia đình mình để đòi nợ nhỉ.

Cô mỉm cười tinh nghịch. Như nói quá dài cô phải dừng một chút để lấy hơi nói tiếp:

- Ba mẹ đã trả hết nợ cho con rồi nên đến lúc con phải đi thôi. Con rất biết ơn vì gia đình đã không bỏ rơi con trong suốt thời gian dài như vậy. Cuộc sống còn lại con cầu mong cho ba mẹ, anh trai được sức khỏe và thật nhiều hạnh phúc.

Buổi chiều ngày hôm đó, khi ánh mặt trời vừa khuất sau dãy nhà cao tầng của bệnh viện để lại nền trời màu cam đào ngọt ngào với những cuộn mây như kẹo bông gòn bên ngoài khung cửa kính, giống như tính cách của cô vậy vừa dịu dàng vừa ngọt ngào. Cô yên tĩnh nằm trên giường, gương mặt nhẹ nhàng, thanh thản và không còn đau đớn nữa.