Chương 47: Khóa Lương Viên 47

Khi Yến Khuynh tiến vào Phật đường, Lương lão phu nhân đang ngồi bệt dưới đất, Lương Khâu thì vô cảm quỳ bên cạnh bà ta.

Đỗ sư thái đứng ngồi không yên, ngơ ngác khó hiểu mà đứng ngây ra đó. Trạng thái của nàng ta giống hệt vẻ mặt tái nhợt, hoang mang của các nữ lang Lương Viên.

Mọi người xì xào bàn tán——

"Có chuyện gì vậy?"

"Sao Lương lang quân lại nói mình gϊếŧ người?"

"Mấy cô gái ở Lương Viên này, có biết chuyện của Lương lang quân không?"

"A Di Đà Phật, đều là nghiệt chướng cả."

Vi Phù ngồi trên ghế chủ tọa, không hề thẩm án mà lại lật xem hồ sơ, xem xét lại những bản án mà Tây Phong tướng quân đã thẩm vấn. Hắn ta ra đủ dáng vẻ chờ đợi người khác, mặc kệ sự khó hiểu của những người bên dưới.

Công chúa Mộ Minh Thù vốn ngồi ở góc Phật đường gần cửa đã trở lại chỗ ngồi, đăm chiêu nhìn những tội nhân này; còn Lâm Tư Niên cũng đã ngồi lại chỗ cũ, tay bưng một tách trà trong, mắt nhìn xuống thứ chất lỏng trong veo trong tay.

Lâm Tư Niên khẽ nhếch môi cười một tiếng đầy ẩn ý.

Chưa kịp uống hết tách trà, bên ngoài cánh cửa Phật đường đang mở rộng đã vang lên tiếng bước chân sột soạt.

Mọi người ngẩng đầu, Lương Khâu cũng quay lại, nhìn thấy dưới ánh trăng lưỡi liềm, Yến Khuynh đã trở về.

Vị Đại Lý Tự Thiếu Khanh này bước trên bóng nắng đan xen của hàng tùng bách, thân ảnh tựa trăng sáng, ánh mắt như sao mai. Sự xuất hiện của hắn khiến Phật đường lặng đi.

Lương Khâu đang quỳ trên đất cười khẽ: "Ta đã nói mà, làm sao có ai phá giải được thế cục này nhanh như vậy chứ. Hóa ra vẫn là Yến thiếu khanh... Ta muốn hỏi, ta đã để lộ sơ hở ở đâu, khiến Yến thiếu khanh nghi ngờ?"

Yến Khuynh không trả lời Lương Khâu.

Vi Phù đứng dậy, nhường ghế chủ tọa cho Yến Khuynh, mỉm cười: "Thiếu Khanh dù ở dưới núi vẫn canh cánh chuyện trên này, bậc tiểu nhân chúng ta không thể giúp Thiếu Khanh giải ưu, thật lấy làm hổ thẹn."

Yến Khuynh xua tay, ra hiệu hắn ta không cần ngồi xuống.

Lời hắn nói với Vi Phù cũng rất bình thản: "Chỉ là kẻ tầm thường làm nhiều việc thôi."

Nụ cười trong mắt Vi Phù khựng lại trong giây lát.

Mà Quảng Ninh Công chúa cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, gõ gõ lên mặt bàn gỗ: "Rốt cuộc là thế nào? Yến Thiếu Khanh, bây giờ có thể giải đáp khúc mắc được chưa? Lúc thì người này gϊếŧ người, lúc thì người kia gϊếŧ người, ta bị các ngươi làm cho hồ đồ rồi đây này."

Yến Khuynh gật đầu.

Hắn nhìn một vòng đại điện, dưới ánh nến leo lét, thần sắc mọi người ẩn hiện trong bóng tối, có vài phần kỳ quái.

Hắn nói: "Vậy ta sẽ kể lại câu chuyện này từ đầu."

Lại kể lại từ đầu?

Mộ Minh Thù nhíu mày, nhưng không ngắt lời.

Ánh mắt Yến Khuynh dừng trên người Đỗ sư thái, khẽ nói: "Trước đây vì chuyện Đỗ sư thái sát hại Vệ Miểu, bản quan đã phán đoán sai lệch về phẩm hạnh của ngươi. Thực tế, Đỗ sư thái đã quy ẩn không môn nhiều năm, lòng như tro tàn, sớm đã không còn vương vấn hồng trần. Chuyện Lương lão phu nhân muốn Vệ nương tử làm cháu dâu, cũng không đủ để khiến ngươi động lòng."

"Đỗ sư thái sát hại Vệ nương tử, nhưng không phải vì ghen tuông. Ngươi sát hại Vệ nương tử, là để phối hợp với Lương lang quân."

Mọi người lại được một phen xôn xao, đồng loạt nhìn về phía Đỗ sư thái nãy giờ vẫn luôn im lặng.

Đỗ sư thái ngước mắt nhìn Yến Khuynh. Ánh nến chiếu vào mắt nàng ta, khiến ánh sáng trong đó lay động bất định. Người ngoài không thể nhìn rõ được biểu cảm của nàng ta.

Ánh mắt Yến Khuynh lộ vẻ thương cảm, khẽ thở dài: "Có một mối quan hệ mà bản quan đã nhầm lẫn từ đầu đến cuối. Đó chính là mối quan hệ năm xưa giữa ba người Lương Khâu, Đỗ Như Lan và Diệp Thi."

"Tình cảm nam nữ trên thế gian, là do bản quan thiển cận, cứ ngỡ hai nữ tử ở cạnh nhau ắt sẽ nảy sinh đố kỵ. Thực tế không phải vậy. Trước khi Đỗ sư thái xuất gia, khi nàng ta còn tên là Đỗ Như Lan và sống tại Lương Viên, nàng ta và Diệp Thi hẳn phải là tỷ muội thân thiết."

"Lương lão phu nhân muốn gả Diệp Thi cho Lương Khâu, nhưng Đỗ Như Lan và Lương Khâu lại yêu nhau. Những yếu tố này không hề làm tổn hại tình cảm giữa Đỗ Như Lan và Diệp Thi. Vì vậy, khi Lương lão phu nhân nổi giận, ép buộc Diệp Thi, không cho nàng ây bỏ trốn, Đỗ sư thái và Lương Khâu đều đã ra tay giúp đỡ.

"Sau chuyện đó, Lương lão phu nhân vô cùng tức giận. Bà ta không thể trách tội đứa cháu trai duy nhất, đành trút giận lên cô gái mồ côi không nơi nương tựa, phải sống nhờ Lương viên là Đỗ Như Lan. Lúc bấy giờ, chuyện của Diệp Thi đã hạ màn, Lương viên tiêu điều, Lương Khâu suy sụp, Đỗ Như Lan lòng như tro tàn... nàng ta liền xuất gia.

"Đây chính là nguyên nhân vì sao trong bãi tha ma ở hậu sơn chùa Tích Thiện lại có mộ của Diệp Thi. Thi thể của Vệ Miểu có thể giấu trong ngôi mộ đó là vì ngôi mộ ấy vốn là mộ trống, là ngôi mộ do Đỗ sư thái xây dựng để tưởng nhớ, an ủi người bạn năm xưa của mình.

"Diệp Thi chưa từng chết ở Tích Thiện tự, chưa từng được chôn cất ở Tích Thiện tự. Năm tháng trôi qua, Đỗ sư thái chỉ muốn được ở gần người bạn cũ của mình mà thôi."