Chương 47

Cố Niệm nghĩ đến lời Tô Mặc An nói rằng vết thương đã lành, liền nhẹ nhàng rón rén trèo lên, nằm xuống bên phải nàng.

Hương thơm sau khi người bên cạnh tắm gội hòa lẫn với mùi thuốc quen thuộc cứ thế xông vào mũi Cố Niệm.

Cố Niệm không hề có ý kháng cự, nàng hít một hơi thật sâu, đặt tay ngang eo Tô Mặc An, nhẹ nhàng ôm lấy, lại tựa đầu lên, đặt vào nơi có thể nghe thấy tiếng tim đối phương đập, lúc này mới thỏa mãn nhắm mắt lại.

---

“Vị Thừa tướng này, tham tang uổng pháp, mấy hôm trước bị Hoàng thượng triệu vào cung, giờ vẫn chưa trở về. Theo ta thấy, e rằng lành ít dữ nhiều rồi.”

“Đâu chỉ Thừa tướng chứ, có người nói hôm đó còn thấy cả nhà già trẻ lớn bé của Thừa tướng đều lên xe ngựa vào cung!”

“Xem ra Hà gia lần này vận hạn không tốt rồi. Trước là hôn lễ bị hủy hoại, sau đó vị Thừa tướng đương quyền lại gặp phải chuyện này.”

“Ngươi nói có khi nào là Hoa Y gây chuyện không, từ khi nàng ấy vào ở phủ Thừa tướng, chuyện xui xẻo cứ nối tiếp nhau.”

“Cái này thì không phải. Nghe nói hôm đó lại có thích khách hành thích, toàn bộ đều bị Hoa Y gϊếŧ chết, máu chảy lênh láng cả sàn, còn có một kẻ bị đóng đinh lên tường, đáng sợ vô cùng.”

“Hoa Y này quá hung tàn.”

“Đúng vậy, nghe nói còn là một cô nương trẻ tuổi, ra tay quá nặng rồi.”

Trong khách điếm, có một người vốn đang nghe rất nhập tâm, nghe đến đây, chén trà trong tay run lên, chầm chậm nói: “Hoa Y muốn gϊếŧ người cũng là hạ độc, sao lại đóng đinh người lên tường rồi mới gϊếŧ? Cố Niệm đi cùng với nàng ấy thì kiếm thuật lại rất giỏi.”

Mọi người theo tiếng mà nhìn đến, là một công tử có khí chất cao quý bức người. Có người từng gặp Thăm hoa lang không khỏi sinh lòng nghi hoặc. Người này trông giống Tô Dịch đến sáu bảy phần, chỉ là khóe mắt có một nốt lệ chí, trông tăng thêm vẻ yêu khí, đường nét khuôn mặt cũng trông mềm mại hơn một chút.

“Hoa Y vốn đã tàn bạo, nhất định là trước hạ độc phế võ công người ta, sau đó mới động thủ, mục đích chính là tra tấn. Hơn nữa lúc đó trong phòng có một người miệng sùi bọt mép mà chết, nhất định là do Hoa Y gây ra.”

“Đúng vậy, Cố cô nương là mỹ nhân ôn nhu đến thế, sao có thể làm việc đẫm máu như vậy, huynh đài hiểu lầm rồi.”

Xung quanh vang lên một loạt tiếng phụ họa, vị công tử kia cũng không tranh cãi nữa, hắn ta xách một bầu rượu đi thẳng về phía hai người đang lặng lẽ uống trà ở góc phòng.

“Tại hạ thấy hai vị cô nương vô cùng quen mắt. Chắc hẳn đã từng có duyên gặp mặt, chi bằng chúng ta vào trong bao sương nói chuyện?”

Tô Mặc An ngẩng đầu nhìn hắn ta một cái, vốn dĩ là ra ngoài nghe ngóng tin tức, nào ngờ sau lại biến thành chuyện bàn tán về việc mình gϊếŧ người. Ông trời chứng giám, cũng chỉ có kẻ sùi bọt mép mà chết kia mới tính là do nàng gϊếŧ, những tên khác đều là do vị mỹ nhân ôn nhu kia động thủ đấy!

Nàng quay đầu đi, vừa vặn đối diện với Cố Niệm đang dùng đôi mắt sáng ngời nhìn nàng, khóe môi nàng có ý cười dịu dàng. Thôi được rồi, nếu không phải sư tỷ nói cho nàng, nàng cũng sẽ không đoán là Cố Niệm.

“Nếu đã vậy, xin mời.” Khi mọi người vẫn còn đang nghĩ vị công tử này tuy đẹp trai nhưng cách bắt chuyện quá lỗi thời, người trong cuộc đã đồng ý rồi. Thấy ba người di chuyển vào bao sương, mọi người nhìn nhau, cảm thán sớm biết thế mình đã đi rồi. Trong số đó, người bệnh yếu nhìn khá vừa mắt, còn người che mặt bằng mạng che thì vừa nhìn đã biết là mỹ nhân rồi.