Chương 36

“Hay là muội đang chờ Tô đại phu cùng nàng ấy đón sinh thần?”

“Không có! Ta chờ nàng ấy làm gì, huống hồ nàng ấy có lẽ còn chẳng biết.”

“Không thể nào, nhờ phúc của hai vị chủ tử ngoài cửa, chuyện này ai mà không biết chứ?”

“Nàng ấy chính là cái “ai” đó. Mấy ngày nay nàng ấy toàn vất vả với dược thảo, nếu không phải muội còn đang bệnh, e là nàng ấy đã sớm đuổi theo đống dược liệu kia mà vào núi ở luôn rồi.”

Cố Niệm nghĩ đến lúc mới gặp, Tô Mặc An đã lựa chọn rất lâu giữa dược thảo và cứu nàng, nếu không phải mình ngẩng đầu lên, e là người kia đã trực tiếp vác giỏ thuốc quay về rồi.

Hà Kiều cười mà không nói, quả nhiên là đang đợi Tô Mặc An, cái giọng điệu oán giận này, lại là đang ghen với dược thảo sao?

Cố Niệm sau đó mới nhận ra ngữ khí của mình không đúng, nàng không khách khí đuổi người, rồi lại đi nghịch mấy cuốn y thư kia. Tuy nhiên, thời gian trôi qua, nàng không còn chuyên chú hứng thú như vậy nữa, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn cánh cửa phòng đóng kín.

Cố Niệm lơ đễnh dùng xong bữa tối, qua rất lâu sau, Tô Mặc An mới đẩy cửa bước vào, trên người còn mang theo hơi lạnh của núi rừng.

Cố Niệm không ngẩng đầu lên, không vui nói: “Đành lòng về rồi sao?”

Tô Mặc An không để tâm thái độ của nàng, thấy nàng ở trong phòng có chút kinh ngạc.

“Muội lại ở đây sao? Cũng tốt, đỡ cho ta phải đến Vạn Hương Lâu một chuyến.”

Cố Niệm trong lòng nổi lửa, nàng ấy nhắc đến Vạn Hương Lâu, ắt hẳn là đã biết chuyện này rồi.

“Sao vậy, Tô đại phu bận rộn đến thế, còn có rảnh rỗi tìm ta sao?”

Vừa nghe cách xưng hô này liền biết nàng đã giận rồi, Tô Mặc An không nói một lời thay y phục, sau đó kéo Cố Niệm vẫn còn đang giận dỗi ra ngoài.

Hai hạ nhân ngoài cửa đã không thấy đâu, Cố Niệm với vẻ mặt không vui đi theo, cũng không hỏi đi đâu, trong suốt quá trình đi lại không hề có chút tiếng động nào ngoài tiếng bước chân.

Đợi đến khi Tô Mặc An dừng lại, Cố Niệm phản ứng không kịp, trực tiếp đâm sầm vào nàng. Nhất thời hương thuốc thơm ngào ngạt xộc vào mũi, mặt nàng áp lên lưng Tô Mặc An, từng tia ấm áp truyền qua lớp y phục, có chút không muốn nhúc nhích.

Tô Mặc An bị đâm mà bước lên một bước, quay đầu lại vuốt ve vầng trán căng đầy, mịn màng của Cố Niệm, không biết nàng ấy bị đυ.ng vào đâu.

“Đau không?”

Cố Niệm lặng lẽ lắc đầu, cảm nhận ngón tay hơi lạnh của Tô Mặc An di chuyển, trong lòng nỗi bực tức đã tan đi quá nửa.

Tô Mặc An dời tay xuống, khẽ che lên mắt đối phương. Lông mi của Cố Niệm tựa hồ không phải đang run rẩy trên lòng bàn tay nàng, mà là trên trái tim nàng.

“Nhắm mắt lại, ta đếm đến ba mươi muội hãy mở ra.”

Tô Mặc An bế ngang Cố Niệm đang ngoan ngoãn nhắm mắt, đồng thời bắt đầu nhẹ giọng đếm.

Cố Niệm mất đi thị giác, lại bị bế lên lơ lửng, thần kinh căng thẳng, bên tai không chỉ có những con số an lòng của Tô Mặc An, mà còn có tiếng bước chân trong bụi cây. Một lát sau, thân thể nhẹ bẫng, rồi lại rơi xuống, bên tai còn có tiếng côn trùng kêu, ếch nhảy.

“Ba mươi.”

Giọng Tô Mặc An có vẻ hơi căng thẳng, nàng đặt Cố Niệm xuống, nắm nhẹ tay nàng, ra hiệu nàng mở mắt.

Cố Niệm nhìn thấy, chính là một vầng trăng khuyết treo cao trên bầu trời, giao hòa cùng ánh trăng sáng rõ phản chiếu dưới mặt nước. Những gợn sóng nhỏ nhẹ nhàng lan tỏa theo từng nhịp lắc lư của thuyền. Trên cành cây xung quanh lác đác treo vài chiếc đèn l*иg, cùng với ánh trăng, phát ra ánh sáng mờ ảo, dịu dàng.