“Vậy có liên quan gì đến ta?”
“Chúng ta đã cùng đi, mỗi người một cái là đủ rồi.”
Tô Mặc An mím môi, đạo lý ta đều hiểu, nhưng tại sao lại là ta mặc áo tơi?
Cố Niệm dường như biết được sự bất mãn của nàng, khẽ vén nón lá lên, muốn đổi cho nàng. Thế là như một món bảo vật được hé lộ, đầu tiên là chiếc cằm tinh xảo hiện ra, rồi đến đôi môi đỏ mọng có hình dáng đẹp đẽ…
Tô Mặc An có thể cảm nhận được ánh mắt của đám hạ nhân đang tụ lại, nàng ngăn Cố Niệm lại: “Nàng nói có lý.”
Cố Niệm gật đầu, lại ấn nón lá xuống: “Vậy chúng ta đi thôi.”
Tô Mặc An đi theo, cũng không còn nghĩ đến trang phục kỳ lạ của họ lúc này nữa, Cố Niệm còn chẳng bận tâm, nàng còn vướng bận gì chứ?
Tô Mặc An nhận ra lời Cố Niệm nói không hề hư ảo, chỉ chưa đầy nửa canh giờ, Cố Niệm đã cảm thấy vô vị, liền từ vị trí của mình xích lại gần nàng, đặt cần câu trước mặt nàng, rồi tựa vào cánh tay nàng.
“Mặc An, ta đã nói nàng rất hợp mà, nàng xem, lâu như vậy rồi, ngoại trừ lúc thu cần ra thì ta chưa từng thấy nàng đổi tư thế.” Cố Niệm có chút tự đắc.
“Đã câu được hai con rồi, hẳn là đủ cho nàng ăn, chúng ta về thôi.”
“Hiếm khi ra ngoài chơi, về sớm làm gì?” Cố Niệm ngáp một cái: “Đã ở bờ hồ rồi, nàng cho ta mượn vai gối đầu đi.”
Cố Niệm nhìn mặt nước không chút động tĩnh, thu cần câu lại tìm một gốc cây để Tô Mặc An tựa vào, rồi đặt cần câu vào tay nàng, còn mình thì gối đầu lên đôi chân duỗi thẳng của Tô Mặc An, úp mặt vào bụng dưới của nàng, mãn nguyện nhắm mắt lại.
Ngồi tĩnh lặng một lúc, cần câu bắt đầu bị kéo động, Cố Niệm nhíu mày, vùi sâu hơn vào lòng người.
Tô Mặc An nhìn cần câu đang rung chuyển, rồi lại nhìn mỹ nhân đang ngủ say, nàng quả quyết buông cần câu ra, mặc kệ con cá kéo cần câu chìm xuống, nhẫn nhịn sự khó chịu mà bắt đầu ngẩn người.
Cố Niệm tỉnh dậy đúng lúc nhìn thấy Tô Mặc An đang trầm tư nhìn về một hướng, nàng thuận theo ánh mắt mà nhìn tới, đó là một cặp lão phụ nhân, cũng đang câu cá.
Nàng cảm nhận được sự cứng đờ của Tô Mặc An, vội vàng bò dậy xoa bóp chân cho nàng. Sau đó nhìn thấy dưới đất chỉ còn lại cần câu của mình, trong lòng chợt động, liền biết được nguyên do.
Cố Niệm lại nhìn về phía hai lão phụ nhân kia, đưa cần câu duy nhất còn lại cho Tô Mặc An: “Nàng câu được một con rồi hãy gọi ta, ta đi nói chuyện với các bà ấy.”
Tô Mặc An bất lực xoa bóp đôi chân vẫn còn nhức mỏi, nhìn cần câu trong tay, tự hỏi mình có phải đã quá tốt với nàng ta rồi không?
Bên kia, Cố Niệm tò mò quan sát hai người, thấy tuy họ không nói gì nhưng cử chỉ lại thân mật, toát ra sự ăn ý khó tả, cứ như một đôi phu thê vậy.
Cố Niệm chợt nghĩ đến lời nói đùa trước đó, nếu thay thế bằng nàng và Tô Mặc An, chẳng phải chính là cùng nhau bạc đầu sao? Vừa ngẩng đầu lên đúng lúc nhìn thấy một trong hai lão phụ nhân vẫy tay về phía nàng.
Tô Mặc An như đã hẹn, câu được một con cá xong, xách giỏ cá đi tìm Cố Niệm đang trò chuyện rất vui vẻ với lão phụ nhân kia. Bà lão thấy nàng tới, nói gì đó với Cố Niệm, thế là người đã hành nàng cả buổi chiều quay lại, thần sắc khó hiểu nhìn nàng.
Tô Mặc An cảm thấy phụ nữ đẹp thật khó chiều, nàng không muốn nhìn thấy cá nữa, chỉ muốn lập tức trở về ngủ một giấc thật ngon. Đáng ghét thay, kẻ đầu sỏ lại còn trưng ra vẻ mặt khó dò đối diện với nàng, Tô Mặc An có chút mất kiên nhẫn.