Chương 31

“Không phải, chỉ là một vài chuyện cũ không vui, nàng hãy tính toán ngày tháng, nhớ đến chỗ ta.”

Tô Mặc Ninh trông có vẻ vội vàng, dặn dò xong liền rời đi.

Cố Niệm vẫn theo kế hoạch đến phòng Hà Kiều, sau đó mới quay về viện tìm Tô Mặc An.

“Mặc An, hiện giờ có một việc, rất thích hợp với nàng.”

“Việc gì?”

“Câu cá, ta đã rất lâu không ăn cá rồi, nàng câu vài con cho ta được không?”

“Không biết.”

“Không sao, ta thấy nàng rất hợp, rất nhiều lão nhân gia câu cá đều rất lợi hại.”

Tô Mặc An: “…”

“Đừng tự ti, nàng ngoại trừ tuổi tác nhỏ hơn một chút, những thứ khác đều không kém. Huống hồ, tâm tính của nàng còn hơn xa bọn họ.”

Tô Mặc An: “…” Một chút cũng không muốn nói lời đa tạ.

“Tô bà bà, có thể phiền bà câu cho ta một con cá được không?”

“Người trẻ tuổi lại tốt mặt sai bảo lão nhân gia sao?” Lão bà bà không chút khách khí mà dựa vào tuổi già để làm nũng.

“Đâu có người trẻ tuổi, Mặc An đây có phải hồ đồ rồi không? Chúng ta đồng tuổi, nếu tính ra cũng là cùng nhau bạc đầu rồi.”

Tô Mặc An khẽ rủ mắt, lại như vậy nữa rồi, dùng giọng điệu dịu dàng nói những lời khiến người ta rung động.

“Đi đâu câu?”

“Hà Kiều nói ngoài thành có một hồ nước trong núi, chúng ta đến đó đi.” Cố Niệm vừa nói vừa bước tới kéo nàng dậy: “Ta trước đó đã dặn dò người chuẩn bị, chắc hẳn cũng sắp xong rồi, giờ thì lên đường thôi.”

Mấy ngày nay Tô Mặc An cứ ru rú trong phòng, lần đầu bị kéo ra ngoài nàng có chút không thoải mái mà đưa tay che lại, đợi sau khi thích nghi được, nàng mới bỏ tay ra.

Khuôn mặt trắng nõn của Cố Niệm nhuộm một vầng sáng, từ góc nhìn của Tô Mặc An còn có thể thấy những sợi lông tơ nhỏ li ti, nhìn lên trên nữa, đôi mắt phượng lúc nào cũng như đang câu dẫn người khác giờ đây mang theo ý cười dịu dàng, trong đồng tử tràn ngập bóng hình của chính nàng.

Đủ rồi!

Tô Mặc An khẽ nắm chặt tay, véo lòng bàn tay, cuối cùng cũng gọi về được vài phần thần trí. Nàng dời tầm mắt, nhìn về phía cây cối phía sau Cố Niệm, gió nhẹ thổi qua, bên tai truyền đến tiếng lá cây xào xạc.

Không có định lực, mới có thế này thôi mà đã không thể bình tĩnh được rồi.

Tô Mặc An có chút ghét bỏ, không biết là đang trách cây hay trách chính mình.

Cố Niệm thấy nàng nghiêng đầu, khẽ cười một tiếng, nhận lấy chiếc nón lá từ người bên cạnh đội lên. Đợi Tô Mặc An mang theo vẻ nghi hoặc nhìn tới, nàng lại giũ giũ chiếc áo tơi.

“Mặc An luôn không muốn nhìn ta, chắc là do gương mặt này khiến nàng chán ghét rồi, ta dứt khoát che lại, đỡ cho nàng không được tự nhiên.”

Tô Mặc An: “…”

Cố Niệm khoác chiếc áo tơi lên người Tô Mặc An, lại khiến người kia nghi hoặc không thôi.

“Chẳng lẽ Mặc An ngay cả thân thể của ta cũng không muốn nhìn? Nhưng bộ quần áo này quá bí bách, ta thật sự không muốn mặc.”

Tô Mặc An mặc nàng hành động, đợi nàng mặc xong mới nhỏ giọng oán trách một câu: “Ta cũng bí bách.”

Giọng điệu uất ức khó hiểu này khiến Cố Niệm mềm lòng, nàng nới lỏng chiếc áo tơi, nhưng vẫn không để Tô Mặc An cởi ra.

“Ta trước kia khi đọc sách rất muốn đi câu cá, nhưng tự mình đi vài lần lại không thể chịu đựng nổi một canh giờ đã cảm thấy vô vị.”

Cố Niệm dịu giọng giải thích: “Ta nghĩ rồi, chắc là do người câu cá trên sách luôn mặc áo tơi đội nón lá, tuy hôm nay không mưa, nhưng ta cũng muốn thử.”