Chương 3

Nàng ta nhớ rõ Tô Mặc An lúc đầu định thấy chết không cứu, vết thương cũng vì khuôn mặt này, mà được cứu cũng vì khuôn mặt này. Cố Niệm khẽ nhếch môi, nở một nụ cười châm biếm.

Thế nhân chỉ đồn thổi về dung mạo của nàng ta, nhưng lại chẳng mảy may để ý đến võ công của nàng ta.

Những năm tháng khổ luyện này, đều không bằng một cái liếc mắt kinh diễm khi ngẫu nhiên ra phố mà nổi danh. Bởi vậy, dù Tô Mặc An có ơn với nàng ta, nàng ta lại chán ghét hành động phàm tục như thế của đối phương.

Qua một khắc, Tô Mặc An bưng thuốc trở về. Lần này, nàng không cố chấp đút cho, đợi Cố Niệm nhận lấy, nàng liền bắt đầu cởi y phục. Đến khi Cố Niệm đưa bát trả lại, Tô Mặc An đã chỉ còn mặc độc áo đơn, đặt bát xuống liền đưa mắt ra hiệu cho Cố Niệm, bảo nàng ta ngủ vào bên trong.

Cố Niệm nội tâm giằng xé một hồi. Thấy Tô Mặc An mệt mỏi không che giấu được, nàng ta mới từ từ dịch người, để lộ nửa giường, đoan đoan chính chính quay mặt vào trong.

Tô Mặc An thấy Cố Niệm nhường giường, không nghĩ nhiều liền kéo chăn đắp kín, nhắm mắt lại, hơi thở dần ổn định.

Mùi dược thảo mà Cố Niệm vẫn ngửi thấy từ lúc người bên cạnh nằm xuống càng trở nên rõ ràng và dễ chịu hơn, khiến nàng ta không khỏi tĩnh tâm lại, lắng nghe hơi thở đều đặn của người bên cạnh mà cũng ngủ thϊếp đi.

Suốt một tháng điều dưỡng, hai người chung sống đã vô cùng tự nhiên. Tô Mặc An trừ khi cần thiết, bình thường không nói chuyện, ban ngày cũng ra ngoài hái thuốc, buổi tối thường tự mình sắc thuốc. Còn Cố Niệm thì nghỉ ngơi trên giường, thầm vận công khôi phục.

Hai người ít giao thiệp, hơn nữa Tô Mặc An ngoài ánh mắt đánh giá vô lễ ngày đầu tiên, trong suốt một tháng tiếp theo cũng không có bất kỳ hành động vượt giới hạn nào, ánh mắt cũng rất đạm bạc. Cố Niệm thầm nghĩ, có lẽ là đã nhìn chán rồi.

Quả nhiên, vào ngày đầu tiên Cố Niệm có thể xuống đất, Tô Mặc An liền muốn chia tay nàng ta: "Ta có việc gấp phải đi, vết thương của ngươi cũng đã gần lành rồi. Khi rời đi hãy khóa kỹ cửa, vậy thì từ biệt."

Đây là câu Tô Mặc An nói nhiều nhất từ trước đến nay. Cố Niệm gật đầu: "Ơn cứu mạng, không biết lấy gì báo đáp. Không biết Tô đại phu muốn đi đâu, nội lực của ta về cơ bản đã khôi phục, có thể hộ tống ân nhân."

“Tô Châu.” Tô Mặc An đầu cũng không ngẩng mà thu dọn hành lý.

Cố Niệm đã quan sát qua, Tô Mặc An có chút võ công, nhưng không quá cao, tính tình cũng rất lạnh nhạt, rất khó để liên hệ với "Hoa Y Vô Thường" hung danh lừng lẫy trên giang hồ.