Chương 29

Tô Mặc An cười một nụ cười trẻ con: “Nghe lời sư tỷ.”

Rồi nàng thật sự như một đứa bé ngoan ngoãn nằm xuống, kéo chăn đến cằm đắp kín người, nhẹ nhàng nói một câu chúc ngủ ngon, rồi nhắm mắt lại.

Tô Mặc Ninh trong lòng khẽ thở dài, bao nhiêu năm rồi, tiểu sư muội vẫn chưa quên được. Vừa nãy Tô Mặc An đối xử với Tô Dịch như vậy thật sự dọa nàng giật mình, không phải vì thủ đoạn, mà là biểu cảm của Tô Mặc An, mang theo sự khoái ý và khí tức ngược đãi. Nếu có thể tìm được lão yêu phụ kia, để tiểu sư muội tự tay báo thù, có lẽ sẽ hóa giải được tâm ma này.

Ngày hôm sau, khi Tô Mặc Ninh tỉnh dậy, Tô Mặc An đã bày biện bữa sáng trên bàn rồi. Nhìn những tơ máu không che giấu được trong mắt nàng, liền biết người này căn bản không hề được hóa giải, lại một đêm không ngủ.

“Sư muội, muội còn mang theo sáo không?”

“Không có, ta có thể đi mua.” Tô Mặc An không hiểu vì sao sư tỷ đột nhiên nhắc đến chuyện này.

“Ta nghĩ rồi, hiếm khi chúng ta được đoàn tụ, chi bằng học nốt nửa khúc nhạc còn lại, lần sau muội đến tìm ta cũng không cần người khác tấu nữa.”

“Vậy được, mỗi ngày ta sẽ đến vào buổi chiều, cổ trùng của Hà Kiều còn chưa giải được, ta vẫn không thể rời khỏi phủ Thừa tướng.”

“Tốt, ta cũng nhân tiện đi xem chừng Tô Dịch, ta cảm thấy hắn ta còn có đồng bọn.”

“Sư tỷ, rửa mặt đi rồi lại đây dùng bữa đi, ta đã gọi món bánh bao nhỏ mà tỷ yêu thích nhất.”

“Vẫn là sư muội tri kỷ, sau này nếu không gả đi được sư tỷ sẽ nuôi muội.”

Tô Mặc An: “…”

“Đa tạ.”

“Không có gì.” Tô Mặc Ninh tinh nghịch véo má Tô Mặc An, rồi đi rửa mặt.

“Sư tỷ, đợi tìm được sư phụ rồi chúng ta hãy về Thần Y Môn đi.”

“Sao vậy, không muốn chơi nữa à?”

“Ra ngoài quá lâu rồi, muốn trở về.”

“Thần Y Môn khó tìm lắm đó, nếu trở về mà có người tìm không thấy muội thì sao?”

“Tỷ không muốn gặp trưởng lão thì cứ nói thẳng.”

“Làm sao có thể, chỉ là trong lầu của ta còn nhiều cô nương như vậy, ta đi rồi các nàng biết làm sao?”

“Lão tú bà đã nói với ta rồi, ngày thường tỷ không quản chuyện gì, còn bảo ta đến khuyên tỷ ít nhất cũng nên xem sổ sách đi.”

“Sư muội à, chi bằng muội đến chỗ ta đi, ta đặc biệt mời một tiên sinh kể chuyện, mỗi ngày để hắn ta thay đổi đủ loại mà kể. Muội về đó suốt ngày đối mặt với hoa cỏ thì chán biết bao.”

“Đây chính là lý do tỷ vứt hết dược thảo cho ta chăm sóc sao?”

“Đương nhiên không phải rồi! Về thì về.”

“Sư tỷ quả nhiên là muốn trở về, may mà ta hỏi thêm vài câu, nếu không thì đã bỏ lỡ rồi.”

Tô Mặc Ninh: “…”

“Sư tỷ có phải cảm thấy ta tri kỷ hơn rồi không?”

Tô Mặc Ninh: “…” Hừ, đồ hẹp hòi.

Tô Mặc An và Cố Niệm ngầm hiểu mà quên đi cuộc đối thoại ngày hôm đó, hai người gần như trở về với cách thức chung sống tại căn nhà nhỏ dưới núi thuở ban đầu.

Khi Cố Niệm an ủi Hà Kiều trở về, nàng kinh ngạc phát hiện Tô Mặc An, người lẽ ra phải đi học sáo vào mỗi buổi chiều, vẫn ở trong phòng loay hoay với các phương thuốc.

“Có tiến triển mới sao?”

“Vẫn chưa, chỉ là sư tỷ mệt rồi.” Nói chính xác hơn, là tai nàng mệt rồi.

Cố Niệm không nghi ngờ gì, nàng cũng không rõ cổ trùng của Hà Kiều rốt cuộc khó giải hay không, nói khó thì Tô Mặc An vẫn có thời gian mỗi ngày đi học sáo, nói không khó thì tất cả thời gian rảnh của Tô Mặc An đều dành để nghiên cứu, sách y và phương thuốc đã chất đầy phòng rồi.