Chương 24

“Trình Tinh? Vị “Song Tinh Giáng Thế” kia ư?” Tô Mặc An có chút kích động, vị này chính là nhân vật lớn, văn tài hơn cả Trạng nguyên, võ công tuyệt đỉnh, giang hồ đồn rằng y là hai ngôi sao văn võ trên trời giáng phàm.

Cố Niệm có chút kiêu ngạo gật đầu: “Đáng tiếc sư phụ chỉ để lại một cuốn sách rồi du ngoạn bốn bể, sư huynh vẫn luôn muốn tu tập võ công, chỉ là sư phụ không cho phép, sau khi sư phụ đi, hắn liền nhắm vào bí tịch trong tay ta.”

“Vậy ra, cùng Hồ Diệu có mục đích nhất trí. Ngày đó đến đều là tử sĩ, võ công cũng không yếu, sư huynh này của nàng không hề đơn giản.”

“Ta cũng không biết tên thật của hắn, mỗi lần dịch dung hắn lại có tên mới. Nhưng lần này, e rằng hắn chính là quân sư Trình Văn theo tướng quân chinh nam phá bắc.”

“Đây là cố ý để nàng đi tìm hắn.”

“Ta biết, nhưng Hồ Diệu thực lực lại tương đương với ta, Trình Văn lại tinh thông mưu lược, ta sợ tự chui đầu vào lưới.”

“Giờ đây tướng quân phủ không biết có bao nhiêu người đang dõi theo, hãy tìm người dẫn dụ thích khách tướng phủ tới tướng quân phủ, Hoàng đế đa nghi, không có chứng cứ cũng sẽ tin vài phần.”

“Không bằng lại tìm người khen ngợi Hồ tướng quân, công cao chấn chủ, đến lúc đó không cần chứng cứ cũng có thể tạo ra chứng cứ.” Cố Niệm thuận theo ý nàng.

“Không thỏa đáng, Hồ tướng quân là người trung nghĩa, ta chỉ muốn bọn họ kiềm chế một chút.”

“Mặc An quả là thiện tâm.” Cố Niệm đột nhiên lại tựa vào người Tô Mặc An: “Ta say rượu, hành động bất tiện, cô nương lương thiện chắc chắn sẽ không nỡ để ta đi bộ đâu.”

“Cõng ra ngoài thì quá mất mặt rồi.” Tô Mặc An dứt khoát từ chối.

“Nếu Mặc An có sức, ôm ra ngoài cũng chẳng sao.” Cố Niệm kiên định không chịu đứng dậy.

Tô Mặc An thở dài, đỡ Cố Niệm đứng dậy, tay đặt vào khoeo chân nàng, một tay ôm ngang nàng lên.

Cố Niệm chỉ đùa mà thôi, không ngờ Tô Mặc An thật sự ôm nàng ra ngoài trước mặt mọi người, nàng vùi mặt chặt vào lòng người đang ôm mình, tay nắm chặt xiêm y có chút dùng sức.

“Nàng cẩn thận một chút, đừng làm ta ngã đấy.”

“Cô nương yên tâm, tại hạ ôm người vô số, chưa từng thất thủ.”

“Ồ? Chẳng hay vị nào cảm giác tốt hơn?” Cố Niệm véo eo Tô Mặc An.

“Chỉ có một mình nàng.” Tô Mặc An bất đắc dĩ nhấc nhẹ nàng lên.

“Xem ra Mặc An trí nhớ không tốt.” Cố Niệm hài lòng, bàn tay lại ngoan ngoãn thu về.

Tô Mặc An đi rất chậm, dần lộ vẻ mất sức, Hồ Diệu vẫn luôn chú ý bên này liền nhanh chóng bước tới.

“Tô tiểu thư, có cần tại hạ giúp đỡ không?”

Tô Mặc An cảm thấy người trong lòng cứng đờ, liền cố ý giảm đi một chút lực đạo, khẽ gật đầu không thể nhận ra với Hồ Diệu, tay cũng tỏ vẻ không chịu nổi muốn buông xuống.

Hồ Diệu vội vàng đưa tay ra đỡ, nhưng vừa chạm vào vạt áo của Cố Niệm, Tô Mặc An liền ôm người lùi mạnh một bước lớn, lớn tiếng nói: “Nam nữ thụ thụ bất thân, xin Hồ công tử tự trọng!”

Hồ Diệu không ngờ biến cố này, khi mọi người nhìn tới thì bàn tay hắn định đỡ người vẫn còn cứng đờ giữa không trung.

“Sớm đã nghe nói con trai Hồ tướng quân thích mỹ nhân, không ngờ còn thích nhân lúc người khác gặp nạn.”

“May mà đồng bạn của nữ tử kia đáng tin cậy, nếu không e là đã bị cướp đi rồi.”

“Người tướng quân phủ quá vô phép tắc, dám làm càn trên địa bàn của Bách Thảo Đường.”