Chương 17

Cố Niệm nuốt ngược máu đang dồn lên cổ họng, khó khăn đi về phía cửa. Đón chờ nàng là mũi tiễn tàng trong ống tay áo từ ban đầu.

Cố Niệm né tránh không kịp, lực xung kích của mũi tiễn cắm vào da thịt cuối cùng khiến nàng tựa kiếm quỳ xuống đất. Nàng cắn mạnh đầu lưỡi, muốn đứng dậy tiếp tục.

"Mỗi lần ta nhìn thấy ngươi, đều là tư thế này." Giọng nói trong trẻo lạnh lùng mang theo ý trêu ghẹo, nhưng phía sau lại là một loạt tiếng rên đau đớn bị nghẹn lại.

Có người hạ xuống trước mặt nàng, nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên. Một luồng khí mát lạnh trượt vào cổ họng, khiến toàn thân thoải mái hơn nhiều.

Cố Niệm nhìn người đang chật vật phản chiếu trong đồng tử Tô Mặc An, cảm thấy nàng ấy đặt tay lên bàn tay mình đang cầm kiếm, mùi dược liệu làm át đi mùi máu tanh ở đầu mũi.

"Sư muội, ta nhớ sư phụ từng nói, trừ phi nguy hiểm đến tính mạng, nếu không không được phép gϊếŧ người." Giọng nói sáng sủa truyền đến, Tô Dịch nhìn đống hỗn độn trong viện, nhíu mày, đứng trên mái nhà.

"Ta cũng nhớ." Tô Mặc An vừa đáp lời vừa tiếp tục cho Cố Niệm uống mấy vị thuốc, lại phong bế mấy chỗ vết thương của nàng, tạm thời cầm máu.

"Trong viện này chết phải đến hai mươi người rồi, quả không hổ danh Hoa Y Vô Thường."

"Năm đó hơn năm mươi người kia là ai gϊếŧ, ngươi và ta đều rõ trong lòng."

Ánh mắt Cố Niệm cuối cùng cũng khôi phục sự tỉnh táo, đập vào mắt là cảnh tượng hơn chục người áo đen bị bóp nghẹt cổ họng, ngã xuống đất máu chảy đầm đìa mà chết thảm. Còn Tô Mặc An bên cạnh, bạch y hơn tuyết, không nhiễm chút bụi trần, trong viện đầy xác chết này, nàng hệt như một vị trích tiên.

"Ta đương nhiên biết không phải sư muội gϊếŧ, nếu không cũng sẽ không để ngươi sống đến tận bây giờ. Nhưng hôm nay sư muội quả thật đã phá sát giới, ta thân là đại sư huynh, lý nên thanh lý môn hộ." Tô Dịch mày kiếm mắt sao, ngũ quan sâu sắc, dáng người cao ngất, mặc hỷ phục đỏ rực, đúng là Thăm hoa lang danh xứng với thực.

"Ta phá giới khi nào? Nếu người này chết, ta cũng sẽ theo nàng ấy xuống mồ. Vậy thì giờ khắc này nàng ấy đang nguy hiểm đến tính mạng, ta ra tay phản kích, không cẩn thận gϊếŧ người, có gì không đúng?" Tô Mặc An nghiêm túc nói, không chú ý thấy người trong lời nói của nàng càng nghe mắt càng sáng.

"Theo ta được biết thì các ngươi hình như quen biết chưa lâu, lấy đâu ra tình bạn sinh tử. Sư muội biện bạch như vậy, linh hồn sư phụ trên trời có thể sẽ đau lòng lắm đó."

Tô Mặc An nghe hắn ta nhắc đến sư phụ, trong mắt hận thù càng sâu, hai nắm đấm siết chặt.

"Chuyện tình cảm đâu thể dùng thời gian dài ngắn để đong đếm được. Chúng ta đã sinh đồng chăn, cũng sẽ tử đồng huyệt." Cố Niệm vẫn luôn yên lặng đột nhiên lên tiếng.

Tô Mặc An nghiêng đầu nhìn nàng, trong chớp mắt cảm xúc lại hoàn toàn thu liễm, bình tĩnh tiếp tục đối mặt với Tô Dịch.

"Nực cười, các ngươi cho rằng là vợ chồng sao?" Tô Dịch chỉ cảm thấy vô cùng hoang đường.

"Nếu không thì Mặc An lẽ nào phải ở bên ngươi sao?" Cố Niệm chống cửa đứng dậy, vươn người qua nắm lấy bàn tay đang rũ bên cạnh của người bên cạnh, bất chấp sự né tránh của người kia, nắm chặt không buông.

"Nếu như ngươi có thể mãi mãi giữ dung mạo này, may ra còn có thể tranh đoạt với ta một phen."

"Tranh nàng ấy sao? Ta chính là..." Lời còn chưa dứt, thay vào đó là một tiếng kêu thảm thiết. Tô Dịch ôm mũi đang chảy máu, độc địa nhìn Cố Niệm đang treo cả người trên Tô Mặc An.