Chương 11

Tô Mặc An hơi không kịp phản ứng, lần đầu tiên bị người khác gọi thân mật như vậy, dưới ánh nhìn nửa cười nửa không của Tô Mặc Ninh, nàng đứng dậy hoảng loạn rời đi.

Cố Niệm đi theo sau nàng: “Ta đã sai người mang đồ ăn đến rồi.”

Thân hình Tô Mặc An khựng lại, thay đổi hướng đi vào trong phòng.

Hai người ăn xong cơm, Cố Niệm cân nhắc mở lời.

“Ngươi quen người đêm qua sao?”

“Lần trước hắn sai người tập kích ta, không bắt được.”

Cố Niệm nghĩ đến vết thương trên bắp chân Tô Mặc An, cảm thấy đêm qua đáng lẽ nên dẫm thêm vài cái nữa.

“Ngươi thấy hắn đẹp không?”

Tô Mặc An không ngờ nàng hỏi cái này, hồi tưởng lại một chút: “Cũng coi là không tồi.”

Vậy còn ta thì sao? Cố Niệm uống một ngụm trà, nuốt ba chữ kia xuống.

“Chỉ là không tồi mà ngươi lại quay về tìm hắn sao?” Lời nói thốt ra mang theo vị chua xót mà chính nàng cũng không nhận ra.

“Ta ở trên người hắn thử thuốc, về xem hiệu quả thế nào thôi.” Giọng điệu Tô Mặc An nghe có vẻ vui vẻ: “May mắn là đã thành công, hiếm có kẻ tự dâng mình đến cửa.”

Cố Niệm có chút đáng thương cho người đó.

“Lần này đi kinh thành là để tham gia yến tiệc sao? Chúng ta có cần mua chút lễ mừng không?”

“Không cần, ta đã chuẩn bị xong.” Giọng điệu vừa rồi còn lên cao, giờ đã trầm xuống.

Cố Niệm đang định hỏi tiếp, Tô Mặc Ninh lại mở cửa bước vào.

“Cái này gọi là gì, thanh mai trúc mã ngàn dặm truy phu sao?”

Tô Mặc An có chút bất đắc dĩ: “Sư tỷ người rõ ràng biết ta đi là để hỏi tung tích sư phụ mà.”

Tô Mặc Ninh nhìn thấy thần sắc Cố Niệm bị đả kích nặng nề, trong mắt lóe lên vẻ ác thú: “Đánh cược của các ngươi chỉ còn lại một cái cuối cùng, ngươi thắng chẳng lẽ không muốn hắn ta thực hiện hôn ước sư phụ đã định sao?”

Tô Mặc An xoa xoa giữa trán: “Ta chỉ muốn biết tung tích sư phụ, hắn ta đã ra tay với người rồi, ta gϊếŧ hắn còn không kịp, sao có thể gả cho hắn.”

“Nói vậy nếu hắn không hạ độc ta, ngươi sẽ chọn thành hôn với hắn sao?”

“Ban đầu quả thật có ý định hoàn thành di nguyện của sư phụ như vậy.”

Sắc mặt Cố Niệm đã không thể dùng từ tái nhợt để hình dung, nàng nhẹ nhàng kéo kéo ống tay áo Tô Mặc An: “Ta hơi mệt, lại ngủ cùng ta một lát đi.”

Tô Mặc An thấy nàng tiều tụy như vậy, trên đôi môi như cánh hoa anh đào, dấu răng còn in hằn sâu, quan trọng nhất là, gương mặt này đối với sư tỷ sư muội có thuộc tính mê sắc đẹp mà nói, ảnh hưởng rất lớn, Tô Mặc Ninh đã hiểu ý đóng cửa lại.

Cố Niệm nắm chặt cổ tay Tô Mặc An đi thẳng về phía giường, ngửa mặt kéo nàng ngã xuống giường, Tô Mặc An vùng vẫy muốn chống người dậy, lại bị Cố Niệm kéo về, cánh tay siết chặt eo nàng mang theo sức mạnh không thể chống cự.

Tô Mặc An nghĩ đến khi tỉnh dậy cũng là như thế này, liền dần dần thả lỏng cơ thể, trong vòng tay Cố Niệm suy nghĩ điều gì khiến Cố Niệm cảm xúc thay đổi lớn đến vậy, hình như là khi nhắc đến kinh thành thì phải?

“Cố cô nương…”

“Gọi ta là Cố Niệm.”

“Cố Niệm, ngươi có phải có kẻ thù ở kinh thành không?”

“Cũng coi là vậy.” Vừa mới biết còn có một kẻ thù.

“Thù sâu như biển?” Hình như giang hồ cũng không ai nhắc đến cha mẹ Cố Niệm, kẻ có thể khiến sắc mặt nàng thay đổi lớn như vậy chắc hẳn là kẻ thù gϊếŧ cha.