Tô Mặc An mấy ngày nay tốn tâm tốn sức, đêm qua lại một đêm không ngủ, nàng giãy dụa một chút, thấy Cố Niệm không hề thả lỏng chút nào, liền cứ để nàng ta làm, đi theo nàng ta đến phòng bên cạnh, rồi bị ra lệnh phải ngủ.
Tô Mặc An rất lâu rồi không nghe thấy giọng điệu ra lệnh như thế này, có chút không vui, nhưng cũng không phản bác, cởi ngoại y liền leo lên giường.
Mệt mỏi nhiều ngày ập đến, trong mơ hồ dường như có người vượt qua nàng ngủ ở bên trong, rồi lại rơi vào vòng ôm ấm áp. Tô Mặc An theo phản xạ nhíu mày, vẫn không mở mắt, buông thả ý thức chìm vào bóng tối.
Cố Niệm nhìn Tô Mặc An, nhẹ nhàng gọi vài tiếng bên tai nàng, không nhận được hồi đáp, liền lớn mật đặt tay lên eo Tô Mặc An, kéo người vào lòng. Có lẽ là bị quấy rầy, Tô Mặc An di chuyển một chút, tự mình tìm một tư thế thoải mái, rồi không còn cử động.
Cố Niệm nhìn Tô Mặc An ngoan ngoãn như vậy, trong mắt tràn đầy sự dịu dàng mà chính nàng cũng không hay biết, nàng vùi đầu vào hõm vai Tô Mặc An, mùi thảo dược quả nhiên đã che lấp mùi hương trên giường này, nàng thỏa mãn cọ cọ, rồi cũng ngủ thϊếp đi.
Khi Tô Mặc An tỉnh dậy, chỉ cảm thấy cơ thể vô cùng nặng nề, nàng khó khăn nghiêng đầu, ngửi thấy mùi tóc của Cố Niệm, rồi nhìn xuống dưới, một cánh tay trơn nhẵn vắt ngang eo.
Nàng chưa từng gặp tình huống này, toàn thân cứng đờ, rồi nhẹ nhàng gỡ bỏ sự ràng buộc ở eo, từ từ dịch người ra khỏi vòng tay Cố Niệm. Tô Mặc An hiếm khi cảm thấy bối rối, nàng đứng bên giường hoang mang một lúc, nhớ đến Tô Mặc Ninh, liền mặc quần áo chỉnh tề ra ngoài.
Cố Niệm ở Tô Mặc An vừa dậy đã tỉnh lại, sự ấm áp đột ngột biến mất khỏi vòng tay khiến nàng có chút thất vọng, đợi đến khi Tô Mặc An ra ngoài, mới chậm rãi rời giường, rồi sai người mang đồ ăn đến, đẩy cửa phòng bên cạnh.
Tô Mặc An đang nâng mặt Tô Mặc Ninh lên tỉ mỉ ngắm nhìn, đúng lúc nàng bước vào thì lên tiếng: “Sư tỷ yên tâm, dung mạo của người không hề tổn hại.”
Cố Niệm tựa vào khung cửa, khăng khăng không thừa nhận Tô Mặc Ninh quả thật dung mạo vô song, càng đừng nói đến lúc này trên gương mặt họa thế kia còn nở nụ cười yêu kiều, khác xa với hình tượng băng sơn mỹ nhân mà khách nhân thường đồn đại.
Tô Mặc Ninh vượt qua Tô Mặc An, nhìn thấy sắc mặt Cố Niệm có chút âm trầm, nụ cười càng thêm mềm mại quyến rũ, mềm mại như không xương mà bám lên vai Tô Mặc An, khıêυ khí©h nháy mắt với Cố Niệm, rồi ghé vào tai Tô Mặc An thì thầm.
Bàn tay Tô Mặc An vốn muốn đẩy ra khựng lại: “Hắn ta thật sự đã làm vậy sao?”
“Hiện tại ngươi có đi kinh thành cũng không kịp nữa.” Tô Mặc Ninh nhìn thấy Cố Niệm đang bước nhanh tới liền rụt tay về, ngồi thẳng người dậy.
Tô Mặc An cúi đầu, thần sắc khó dò: “Dẫu cho không kịp, cũng phải gửi tặng lễ mừng mới phải.”
Tô Mặc Ninh bật cười: “Cũng phải, ta bên này còn có chút chuyện cần xử lý, ngươi đi trước, ta sẽ tìm ngươi hội hợp sau.”
Cố Niệm nghe Tô Mặc An muốn đi, vội vàng lên tiếng: “Ân nhân muốn đi kinh thành sao?”
Tô Mặc An gật đầu.
Tô Mặc Ninh nhìn Tô Mặc An: “Ân nhân? Lần này người đẹp mà ngươi cứu chất lượng không tồi, đáng khen ngợi.”
Tô Mặc An có chút ngượng ngùng vén sợi tóc: “Gọi tên ta là được.”
“Mặc An, ta vừa hay cũng muốn đi kinh thành, chi bằng đi cùng nhau?”