Chương 9

Editor: Lọ Đường Nhỏ

Vân Hỏa phải mất ròng rã năm ngày mới xử lý xong xác Thanh Bì thú. Nhìn lên đã thấy có những con chim to thích ăn xác thối bay lượn. Cánh của những con chim đó vốn đã rất lớn, nay chúng lại bay thành đàn, gần như che kín cả bầu trời. Bọn chúng dường như rất sợ Vân Hỏa, chỉ dám lượn vòng trên không chứ không dám xuống tranh mồi. Mùi thịt thối rữa khiến người ta ghê tởm làm Triệu Vân Tiêu phải tránh xa, Vân Hỏa cũng không cho cậu đến gần bờ hồ.

Sau khi đêm xuống, Vân Hỏa, vốn đang ôm Triệu Vân Tiêu ngủ, lặng lẽ bò dậy. Nó đắp tấm da thú trên người mình lên người Triệu Vân Tiêu, rồi đi về phía bờ hồ. Dưới ánh trăng, hình dáng con thú đỏ thẫm xảy ra biến đổi quái dị. Cơ thể vốn bốn chi chạm đất của nó biến thành hình người. Đôi mắt vẫn đỏ ngầu, cái đuôi rũ trên mặt đất, bàn tay hình người có móng tay sắc nhọn. Mái tóc dài đỏ rực xõa sau lưng, đôi tai thú rung rinh, hắn chăm chú theo dõi động tĩnh sau tảng đá. Sau khi trải da Thanh Bì thú xuống đất, hắn nhanh chóng đặt xương cốt và các thứ khác của Thanh Bì thú lên trên tấm da. Khi trời gần sáng, Vân Hỏa xuống hồ rửa sạch cơ thể, sau đó biến trở lại thành hình dáng thú dữ, quay về nằm cạnh Triệu Vân Tiêu đang ngủ say.

Nó vừa nằm nghiêng ổn định, Triệu Vân Tiêu đã chui vào. Thời điểm này, nhiệt độ không khí là thấp nhất trong ngày. Triệu Vân Tiêu vì cảm thấy lạnh nên theo bản năng tìm kiếm nguồn nhiệt. Đôi mắt đỏ thẫm sáng quắc, nó ôm giống cái đang dựa vào mình vào lòng, che chắn cái lạnh buổi sáng sớm cho cậu.

Buổi sáng tỉnh dậy, Triệu Vân Tiêu chỉ cảm thấy trên người nóng đến đổ mồ hôi. Mở mắt ra nhìn, cậu biết vì sao mình nóng. Cái đầu to của Vân Hỏa đang gối lêи đỉиɦ đầu cậu, qua tiếng hô hấp có thể biết nó vẫn đang ngủ. Biết Vân Hỏa đã mệt mỏi mấy ngày nay, Triệu Vân Tiêu nhẹ nhàng kéo tấm da thú sang một bên, không có ý định đứng dậy. Theo kinh nghiệm của cậu, cậu vừa dậy thì Vân Hỏa nhất định sẽ tỉnh, cậu muốn Vân Hỏa được ngủ thêm một lát.

"Tuy mình là con người, Vân Hỏa là thú dữ, nhưng trên thực tế, người chăm sóc mình lại luôn là Vân Hỏa, những gì mình có thể làm thật sự rất hạn chế. Kỳ lạ phải không? Nhưng tình hình đúng là như vậy."

Trong những ngày sống chung, Vân Hỏa - con thú dữ này - đã chăm sóc cậu rất chu đáo, thường khiến cậu quên rằng Vân Hỏa chỉ là một con thú dữ, một con vật mà theo tư duy nhân loại thì chỉ có bản năng. Cho dù là con khủng long lớn có thể làm rung chuyển cả mặt đất kia, cậu cũng cảm thấy chỉ số thông minh của nó hoàn toàn không bằng Vân Hỏa. Vân Hỏa có lẽ là con vật thông minh nhất trong rừng rậm này.

Bụng không đói, Triệu Vân Tiêu yên tĩnh cuộn mình trong lòng Vân Hỏa, nghĩ về lúc cậu mới đến đây, nghĩ về những ngày Vân Hỏa âm thầm chăm sóc cậu, nghĩ về cuộc sống của cậu sau khi gặp Vân Hỏa. Đến lúc này, cậu chợt nhận ra mình đã nhiều ngày không ghi chép trên vách đá.

Khi Triệu Vân Tiêu kéo tấm da thú sang một bên, Vân Hỏa đã tỉnh. Nó nghĩ giống cái đói bụng, không ngờ đối phương chỉ kéo da thú xuống rồi tiếp tục yên tĩnh cuộn mình trong lòng nó. Chắc là nóng. Kỳ thật hắn không hề mệt mỏi vì thức đêm, đối với hắn, không ngủ ba bốn ngày cũng không sao. Nhưng hắn vô cùng vô cùng tận hưởng sự hạnh phúc khi giống cái dịu dàng cuộn mình trong lòng. Hạnh phúc này không biết có thể kéo dài bao lâu, nên hắn muốn giữ lại nhiều nhất có thể. Vốn dĩ luôn bị cô lập, sau khi bị bộ lạc đuổi đi, hắn càng không có cơ hội được gần gũi với người khác, chớ nói chi là một giống cái như thế này. Hắn tham lam sự mềm mại của giống cái, tham lam mùi hương ngọt ngào mê người. Hắn nghĩ, chờ đến ngày giống cái rời xa, hắn nhất định sẽ đau đớn muốn chết, những ngày sống chung với giống cái này sẽ dày vò hắn suốt quãng đời còn lại. Tuy tham lam, nhưng sau khi nằm thêm một giờ, Vân Hỏa vẫn giả vờ tỉnh dậy. Đầu nó vừa động, Triệu Vân Tiêu liền biết nó đã tỉnh. Cậu sờ Vân Hỏa, nói: "Ngủ thêm một lát đi."

Qua ngôn ngữ cơ thể của Triệu Vân Tiêu, Vân Hỏa hiểu ý cậu, nó cảm thấy mình lập tức bị vô vàn hạnh phúc quét qua. Nhưng rất nhanh, sự ảm đạm hiện lên trong mắt. Nếu giống cái biết hắn căn bản không phải thú dữ, tất cả hạnh phúc này sẽ tan biến. Vân Hỏa, quen với việc bị ruồng bỏ, nhanh chóng hồi phục khỏi sự ảm đạm. Liếʍ tay Triệu Vân Tiêu, nó vẫn đứng dậy, nó không thể để giống cái bị đói.

Vươn vai, Vân Hỏa lại liếʍ vai Triệu Vân Tiêu đang ngồi dậy, sau đó lướt qua Triệu Vân Tiêu đi về phía rừng rậm. Triệu Vân Tiêu biết nó đi tìm thức ăn. Không còn sợ Vân Hỏa sẽ bỏ mình đi mà không nói một lời, Triệu Vân Tiêu gấp gọn da thú đặt lên tảng đá bên cạnh, sau đó đi đến bờ hồ rửa mặt.

Vòng qua tảng đá, cậu nhìn thấy mấy chục con chim đen tụ tập quanh đống thịt khủng long mà Vân Hỏa đã lấy ra. Mùi thịt thối rữa rất rõ ràng. Triệu Vân Tiêu cố gắng tránh xa những con chim lớn đáng sợ đó, đến bờ hồ ở gần tảng đá nhất để rửa mặt. Những con chim nguy hiểm đó không hứng thú với Triệu Vân Tiêu, một người sống. Cùng lắm chúng chỉ nhìn cậu vài lần, dường như đang đánh giá cậu có ý định tranh mồi với chúng không. Sau khi phát hiện Triệu Vân Tiêu không có sức đe dọa, những con chim lớn cũng vui vẻ không quấy rầy cậu. Điều quan trọng hơn là một mùi hương nào đó trên người Triệu Vân Tiêu khiến chúng bất an, vì vậy chúng sẽ không gây sự với Triệu Vân Tiêu.

Triệu Vân Tiêu vừa đánh răng vừa chú ý đến hướng đống thịt. Cậu nhớ ngày hôm qua bên cạnh đống thịt còn có một đống xương cốt cơ mà, sao ngủ dậy lại không thấy đâu? Hơn nữa, da khủng long dường như cũng biến mất. Vân Hỏa rất coi trọng số xương cốt này, nếu không đã chẳng tốn công tách xương cốt ra khỏi thịt. Nghĩ vậy, Triệu Vân Tiêu vội vàng súc miệng. Chẳng lẽ số xương cốt và da đó đã bị thú dữ trong rừng trộm mất rồi sao? Không dám chạy lung tung, huống hồ gần đó còn có một đàn chim ăn thịt, Triệu Vân Tiêu chỉ có thể nôn nóng chờ Vân Hỏa quay về sau tảng đá nơi cậu ngủ. Chờ mãi chờ mãi, Vân Hỏa cuối cùng cũng đã trở lại. Triệu Vân Tiêu vội vàng chạy đến trước mặt nó, nắm lấy lông cổ nó rồi kéo nó đi về phía bờ hồ.

Vân Hỏa đặt con vật tươi sống ngậm trong miệng xuống đất, nghi hoặc đi theo Triệu Vân Tiêu: "Giống cái trông rất sốt ruột, có chuyện gì sao?" Vân Hỏa không khỏi nghĩ đến những con chim ăn xác thối kia.

"Có phải những kẻ đó đã dọa giống cái sợ hãi? Quả nhiên mình nên ném thịt Thanh Bì thú vào rừng mới đúng."

Nhưng giống cái không thích trên người nó có mùi hôi thối, Vân Hỏa lập tức suy nghĩ làm thế nào để dời đống thịt đi mà không khiến giống cái chê bai mùi cơ thể của mình.

Không hề hay biết Vân Hỏa đã hoàn toàn nghĩ sai, sau khi vòng qua tảng đá, Triệu Vân Tiêu chỉ tay về phía trước, nôn nóng nói: "Vân Hỏa, da và xương cốt đều không thấy, có phải bị trộm rồi không?"

Vân Hỏa nhanh chóng hoàn hồn, nhìn về phía Triệu Vân Tiêu chỉ. Nháy mắt hai cái, nó nhìn sang giống cái bên cạnh. Triệu Vân Tiêu tiếp tục nói: "Tao sáng nay dậy thì phát hiện đều không thấy." Giá mà Vân Hỏa có thể hiểu lời cậu nói thì tốt biết mấy. Triệu Vân Tiêu không biết phải làm sao để Vân Hỏa hiểu.

Vân Hỏa đã hiểu. Bởi vì nơi Triệu Vân Tiêu vừa chỉ chính là nơi trước đây nó chất đống xương cốt.

"Có phải giống cái phát hiện xương cốt không thấy nên lo lắng?"

Vân Hỏa liếʍ vai Triệu Vân Tiêu, sau đó cái đuôi khoanh lấy cổ tay cậu dẫn cậu đi. Triệu Vân Tiêu nhẹ nhõm thở ra. Vân Hỏa hiểu rồi! Đi được vài bước, Vân Hỏa dừng lại, nằm bò xuống đất, cái đuôi kéo Triệu Vân Tiêu lại gần mình. Triệu Vân Tiêu lo lắng sờ Vân Hỏa vừa đột ngột nằm xuống, kiểm tra vết thương đã khép lại của nó, hỏi: "Có phải vết thương lại đau không?"

Vân Hỏa cọ đầu vào Triệu Vân Tiêu, chân sau bên trái nâng lên đẩy Triệu Vân Tiêu lên lưng mình. Triệu Vân Tiêu ngẩn ra, không chắc chắn lắm mà bò lên lưng Vân Hỏa. Vân Hỏa muốn cậu trèo lên sao? Ngay sau đó, Triệu Vân Tiêu đã xác định, bởi vì Vân Hỏa đứng dậy.

"A!"

Bị Vân Hỏa đứng dậy làm giật mình, Triệu Vân Tiêu vội vàng nắm lấy lông cổ nó. Vân Hỏa quay đầu liếʍ tay cậu, bước chân vui vẻ đi về phía rừng rậm. Nằm trên lưng nó, Triệu Vân Tiêu cười, cậu điều chỉnh tư thế ngồi, thẳng người lên, tinh thần không khỏi phấn chấn. Cảm giác cưỡi ngựa có phải là như thế này không? Không, không phải, Vân Hỏa không phải ngựa, hơn nữa còn uy phong hơn ngựa nhiều. Triệu Vân Tiêu sờ cái đầu to của Vân Hỏa, cúi người ghé vào tai nó nói: "Vân Hỏa, cảm ơn mày."

Vân Hỏa... Con thú biết đây là cái tên giống cái đặt cho nó, mặc dù nó không biết phát âm thế nào, càng không biết có ý nghĩa gì. Nhưng nó rất thích, thích cái tên giống cái đặt cho mình, bất kể ý nghĩa là gì nó đều thích. Tâm trạng tốt, bước chân Vân Hỏa càng thêm nhẹ nhàng, nó duỗi hai chiếc cánh thịt ra, chạy nhanh hơn, dường như có thể bay lên bất cứ lúc nào. Triệu Vân Tiêu cố gắng vòng tay ôm cổ Vân Hỏa, cười hỏi: "Vân Hỏa, cánh của mày có thể bay không?" Ngọn lửa trên mây, nhất định phải bay lên mây - Vân Tiêu cũng có nghĩa là mây.

Bay lên mây... Triệu Vân Tiêu đột nhiên rất khát khao Vân Hỏa có thể mang cậu bay lên. Vân Hỏa dường như nghe thấy tiếng lòng của cậu, nó đổi bước, nhanh chóng chạy băng băng sang một bên, hai chiếc cánh lớn vỗ mạnh. Triệu Vân Tiêu phát ra những tiếng kinh hô. A! Vân Hỏa bay lên rồi! Không bay quá cao ngay lập tức, Vân Hỏa cõng Triệu Vân Tiêu bay qua mặt hồ, đáp xuống tảng đá, sau đó lại bay lên từ tảng đá, đáp xuống bìa rừng. Tiếng cười của Triệu Vân Tiêu cũng khiến Vân Hỏa cảm thấy vui sướиɠ chưa từng có.

"Vân Hỏa, Vân Hỏa..."

Triệu Vân Tiêu gọi tên Vân Hỏa hết lần này đến lần khác, hy vọng đối phương có thể biết đây là cái tên cậu đặt cho nó. Vân Hỏa, Vân Tiêu, giờ phút này, Triệu Vân Tiêu cảm thấy Vân Hỏa là người nhà của cậu, và cậu cũng là người nhà của Vân Hỏa.

Quên cả ăn sáng, quên cả đi tìm những thứ bị trộm, Vân Hỏa mang Triệu Vân Tiêu bay tới bay lui, mãi cho đến khi bụng Triệu Vân Tiêu phát ra tiếng kháng nghị đói khát, nó mới chịu dừng lại. Nằm trên lưng Vân Hỏa, Triệu Vân Tiêu không muốn xuống. Vân Hỏa cũng không bảo cậu xuống, nó mang Triệu Vân Tiêu vào rừng rậm. Không đi quá xa, nó lại dừng lại. Triệu Vân Tiêu đang ngồi trên lưng Vân Hỏa kinh ngạc nhìn thứ trước mặt mình... Ừm, một cái túi da lớn.

Xuống khỏi lưng Vân Hỏa, Triệu Vân Tiêu một tay bịt mũi, đi đến trước cái túi da, đưa tay sờ sờ. Vật bên trong cái túi da rõ ràng là xương cốt mà cậu tưởng bị trộm mất. Xương cốt và da khủng long đều chưa được rửa sạch, nên có mùi hôi thối đậm đặc. Không dừng lại lâu, Triệu Vân Tiêu quay lại bên Vân Hỏa. Sau khi đối phương chủ động nằm bò xuống, cậu cũng rất chủ động bò lên lưng nó.

Nhìn tứ chi cường tráng và móng vuốt sắc nhọn của Vân Hỏa, Triệu Vân Tiêu tò mò hỏi: "Vân Hỏa, mày làm thế nào mà lại buộc thắt nút được da khủng long vậy?"

Triệu Vân Tiêu nghĩ thế nào cũng không thể hình dung ra được. Đặt toàn bộ xương cốt lên da khủng long không khó, khó là làm sao dùng da bọc toàn bộ xương cốt lại rồi còn thắt được nút. Triệu Vân Tiêu cảm thấy Vân Hỏa là một con thú dữ cực kỳ tài giỏi – nó biết tự rửa mặt, rửa tay, biết hợp tác để cậu đánh răng, biết bỏ nội tạng, biết đóng gói xương cốt… Triệu Vân Tiêu sờ đầu Vân Hỏa: "Mày còn có cái gì không biết làm nữa không?"

Vân Hỏa không hiểu, nó nhanh chóng chạy về phía trước. Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất của hắn từ trước đến nay. Chạy đến nơi họ thường ngồi ăn, Vân Hỏa đặt Triệu Vân Tiêu xuống. Triệu Vân Tiêu cũng không cần Vân Hỏa trả lời, cậu nhóm lửa chuẩn bị nấu ăn. Bất kể cậu làm bao nhiêu, Vân Hỏa đều sẽ ăn hết. Vân Hỏa nằm một bên nhìn Triệu Vân Tiêu bận rộn, hệt như giống cái của nó đang tự tay nấu ăn cho nó vậy. Vân Hỏa dùng cách đó để tự lừa dối mình.

Vết thương của Vân Hỏa cơ bản đã lành, tốc độ hồi phục của nó khiến Triệu Vân Tiêu kinh ngạc. Triệu Vân Tiêu dự định bữa sáng kiêm bữa trưa này sẽ ăn thịt nướng. Nhờ có Vân Hỏa là "giáo viên" đủ tư cách, Triệu Vân Tiêu đã nắm được rất nhiều loại trái cây và thực vật có thể ăn được. Kể từ khi Vân Hỏa xuất hiện, Triệu Vân Tiêu không còn mấy khi quay về hang động của mình. Ánh trăng nơi đây tuy màu đỏ, nhưng thời tiết rất tốt, không có mưa, nếu không Triệu Vân Tiêu sẽ phải rút về cái hang nhỏ đó. Cậu cũng không đặc biệt muốn trở về. Khi ở một mình trong hang, cậu luôn lo lắng đề phòng, còn giờ có Vân Hỏa bên cạnh, dù ngủ ngoài trời cậu cũng có thể ngủ một giấc đến sáng.

Triệu Vân Tiêu thử dùng các loại thực vật ăn được làm gia vị, dù sao cậu làm thế nào Vân Hỏa cũng sẽ ăn hết. Ăn trước một quả vàng để khai vị, Triệu Vân Tiêu không đưa cho Vân Hỏa vì nó là động vật ăn thịt tuyệt đối. Cậu đã thất bại nhiều lần trong việc làm Vân Hỏa chấp nhận trái cây và rau xanh. Đã lâu cậu không thử xuống hồ tìm kiếm phương pháp về nhà. Trong lòng Triệu Vân Tiêu có sự mâu thuẫn. Nếu không cần lo lắng cho ba, cậu sẽ chọn ở lại đây. Có Vân Hỏa bầu bạn, cậu thấy cuộc sống hàng ngày không còn quá khổ sở, ngược lại còn rất nhàn nhã. Chỉ cần lo lắng việc ăn no bụng, cậu không cần bận tâm chuyện gì khác, điều quan trọng nhất là có thể tránh xa chuyện về Lâm Minh Viễn.

Nếu cậu quay về, vậy Vân Hỏa sẽ ra sao? Cậu đã chấp nhận sự chăm sóc chu đáo của Vân Hỏa, Vân Hỏa còn là ân nhân cứu mạng của cậu. Nếu cứ thế bỏ rơi Vân Hỏa mà trở về, chẳng khác nào vong ân bội nghĩa.

Triệu Vân Tiêu thực sự khó xử. Không để sự khó xử hiện ra trên mặt, nướng xong thịt, cậu đi nấu canh rau dại. Cậu vẫn quen mỗi bữa có chút rau dại để ăn. Chờ đến khi canh rau dại nấu xong, thịt cũng đã nguội bớt. Triệu Vân Tiêu xé một cái chân, phần còn lại đều là của Vân Hỏa. Còn về canh rau dại, Vân Hỏa sẽ không uống một ngụm nào.

Triệu Vân Tiêu uống trước một chén canh, sau đó ăn thịt. Cậu rất nhớ cơm, cháo, mì sợi và các món chính khác, đáng tiếc nơi đây không có. Có thịt để ăn đã là may mắn lắm rồi. Nhìn Vân Hỏa từng miếng từng miếng nhai thịt nướng, Triệu Vân Tiêu lại lần nữa cảm thán - quả nhiên là động vật ăn thịt. Một cái chân thịt đã vượt quá khả năng chịu đựng của Triệu Vân Tiêu, ăn được một phần ba, cậu không thể ăn thêm nữa. Triệu Vân Tiêu không hề có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào mà đưa phần còn lại đến trước mặt Vân Hỏa. Vân Hỏa há miệng ngậm lấy. Nó thích nhất là ăn thịt thừa mà giống cái ăn dở.