Chương 8

Editor: Lọ Đường Nhỏ

Triệu Vân Tiêu đứng ngây người bên hồ một lúc lâu để bình tĩnh lại, lúc này cậu mới cầm phần thịt đã rửa sạch quay về. Dùng lá cây to bọc thịt lại, cậu tìm một chỗ sau tảng đá gần đó để cất. Cậu không nghỉ ngơi mà đi lấy nước, đun sôi, lau mình và thay thuốc cho con thú. Vết máu trên ria mép con thú là do vừa ăn dính vào.

Thay thuốc xong cho con thú, Triệu Vân Tiêu quỳ trước mặt nó nghiêm túc nói: "Chào mày, tao là Triệu Vân Tiêu, rất vui được làm quen với mày."

Con thú không hiểu cậu đang nói gì, nhưng nó rất vui vì đối phương không sợ nó, còn sẵn lòng nói chuyện với nó. Giọng của giống cái thật dễ nghe.

Triệu Vân Tiêu nói tiếp: "Tao gọi mày là Vân Hỏa nhé?"

Con thú liếʍ tay Triệu Vân Tiêu, thực ra nó muốn liếʍ vai, liếʍ mặt cậu hơn. Biết con thú không hiểu lời mình, Triệu Vân Tiêu xòe lòng bàn tay ra cho đối phương liếʍ, nói: "Mày không phản đối tức là đồng ý. Vậy sau này tao sẽ gọi mày là Vân Hỏa."

"Vân Tiêu, Vân Hỏa... Nếu mình thật sự không về được, con thú chính là người thân duy nhất của mình trên thế giới này. Mình hy vọng con thú có thể trở thành người thân của mình." Cậu chủ động chui vào lòng con thú, vuốt ve chiếc cổ có lớp lông dài của nó. Lớp lông này rất giống bờm sư tử đực, nhưng khuôn mặt con thú nhìn hung dữ hơn cả sư tử và hổ, hàm răng kiếm dài ở hàm trên giống như hổ răng kiếm thời viễn cổ mà cậu từng thấy trong sách. Hai chiếc cánh thịt trên lưng đang thu lại, Triệu Vân Tiêu nhớ rõ khi hai chiếc cánh này giương ra thì vô cùng đồ sộ. Một con thú dữ biết bay. Triệu Vân Tiêu lẩm bẩm: "Vân Hỏa... Tao là Vân Tiêu... Triệu Vân Tiêu…"

Ô... Con thú kêu khẽ một tiếng, cuối cùng vẫn thè lưỡi liếʍ lên bờ vai trần của Triệu Vân Tiêu. Hắn khao khát có được giống cái này biết bao.

Triệu Vân Tiêu mặc kệ con thú liếʍ tay, liếʍ vai, liếʍ cổ mình. Cảm giác được mong muốn, được che chở này khiến cậu gần như quên đi nỗi tổn thương Lâm Minh Viễn gây ra. Buổi chiều cậu đã ngủ rất lâu nên giờ Triệu Vân Tiêu không hề buồn ngủ. Bên tai vang lên tiếng côn trùng và hơi thở của con thú, Triệu Vân Tiêu để đầu óc trống rỗng, ngón tay vô thức vuốt ve chiếc móng vuốt đang đặt trên người mình. Không biết cậu thẫn thờ bao lâu, Triệu Vân Tiêu lại ngủ thϊếp đi, một giấc ngủ bình yên.

Vân Hỏa dưỡng thương bên hồ ba ngày. Điều khiến Triệu Vân Tiêu mừng rỡ là vết thương của Vân Hỏa hồi phục rất nhanh. Ngày thứ tư, sau khi ăn sáng, Vân Hỏa đi thu dọn xác con khủng long đã chết nhiều ngày. Xác khủng long đã bắt đầu phân hủy, Vân Hỏa dẫn Triệu Vân Tiêu đến trốn sau một tảng đá lớn ở xa, không cho cậu xem cảnh tượng ghê tởm tiếp theo. Triệu Vân Tiêu rất nghe lời mà nấp vào.

Cuộn mình sau tảng đá lớn, cậu lấy máy tính bảng ra xem những cuốn sách được lưu trữ trong đó. Mấy ngày nay chăm sóc Vân Hỏa, cậu không xuống hồ. Về cuộc sống tương lai, cậu lại có chút mê mang, khe khẽ: "Vân Hỏa lành thương, nó sẽ ở cùng mình chứ? Nếu ở cùng nhau, lỡ mình có thể trở về thì sao?"

Mấy ngày nay, không có con vật nào khác đến tìm Vân Hỏa, Triệu Vân Tiêu đoán Vân Hỏa có lẽ cũng không có người thân. Người ta nói động vật sau khi trưởng thành sẽ rời xa cha mẹ, vậy Vân Hỏa hẳn là đã trưởng thành rồi.

Triệu Vân Tiêu trốn ở đó cho đến chạng vạng tối. Buổi trưa cậu tự ăn một quả bánh mì khô. Vân Hỏa không đến tìm cậu, Triệu Vân Tiêu cũng không đi tìm Vân Hỏa. Nếu Vân Hỏa phải rời đi, cậu cũng không ngăn được, ngược lại chỉ thêm thương cảm, chi bằng cứ ở đây chờ xem.

Trời tối sầm, Triệu Vân Tiêu cất máy tính bảng vào ba lô, vươn vai. Bốn phía rất yên tĩnh, Vân Hỏa dường như đã rời đi. Triệu Vân Tiêu cố nén sự mất mát và thương cảm trong lòng, bước ra khỏi tảng đá. Sau khi do dự một lúc lâu, cậu vẫn cất bước đi về phía bờ hồ. Vừa lướt qua tảng đá lớn, Triệu Vân Tiêu thoáng nhìn về phía bờ hồ, lập tức quay người lại trốn về sau tảng đá, nhưng vẻ mặt mất mát đã thay bằng nụ cười nhẹ nhõm.

Bên hồ, Vân Hỏa đang vùi đầu xử lý xác khủng long. Da đã bị lột được một nửa, xương cốt cũng đã tách ra rất nhiều. Con khủng long quá lớn, công việc này ít nhất cũng phải mất ba bốn ngày mới hoàn thành. Thanh Bì thú là bá chủ tuyệt đối của thế giới này, nhưng may mắn là số lượng không nhiều. Thịt Thanh Bì thú dai và khó ăn, không thể ăn được nên có hỏng cũng không tiếc. Nhưng da, răng, móng vuốt, xương cốt... của Thanh Bì thú đều là bảo bối, cần phải tách riêng ra và mang đi hết. Ngẩng đầu nhìn sắc trời, Vân Hỏa tạm thời dừng lại. Nó đến bên hồ dùng móng vuốt gạt nước rửa mặt một chút, rồi rửa móng vuốt, sau đó đi tìm giống cái. Vết thương trên người chưa lành hẳn, nó từ bỏ ý định nhảy xuống hồ tắm rửa.

"Ô ô" Vân Hỏa kêu hai tiếng.

Lập tức, một cái đầu người ló ra sau tảng đá, Vân Hỏa nhanh chóng chạy qua. Triệu Vân Tiêu bước ra khỏi tảng đá, cười hỏi: "Xong việc rồi sao?"

Vân Hỏa không hiểu ngôn ngữ của giống cái, nhưng nó rất thích giống cái nói chuyện với mình. Giọng của giống cái thật dễ nghe. Nó nhẹ nhàng cắn cổ tay giống cái, rồi quay người, ý bảo giống cái đi theo. Triệu Vân Tiêu đi theo nó, không dám nhìn lướt qua xác chết bên hồ đã được xử lý thành hình dạng gì. Vừa rồi lỡ nhìn một cái đã khiến cậu sởn gai ốc.

Cái đuôi Vân Hỏa vẫy vẫy, nó quay đầu nhìn Triệu Vân Tiêu thêm lần nữa. Sau khi lấy hết dũng khí, cái đuôi Vân Hỏa quấn lấy cổ tay Triệu Vân Tiêu. Lớp lông trên người nó dựng thẳng lên vì hưng phấn khi không bị giống cái hất ra. Triệu Vân Tiêu nhìn cái đuôi quấn vài vòng trên cổ tay mình, không khỏi cảm thán cái đuôi của Vân Hỏa thật linh hoạt. Một hình ảnh chợt lóe trong đầu, cậu đưa tay nắm lấy đuôi Vân Hỏa rồi phì cười: "Cứ như đang dắt chó đi dạo vậy."

Cậu nắm chặt lấy đuôi nó. Vân Hỏa đột nhiên dừng lại, lớp lông trên người nó bắt đầu phập phồng hình sóng, từ đuôi lan lên đầu. Nó chỉ cảm thấy từng đợt tê dại từ chỗ cái đuôi bị nắm dấy lêи đỉиɦ đầu.

"Vân Hỏa?" Triệu Vân Tiêu gọi một tiếng: "Sao lại dừng lại?"

"Giống cái nắm đuôi mình... Nắm..." Bước chân Vân Hỏa mềm nhũn bước về phía trước, hoàn toàn quên mất mình định đi làm gì, hoàn toàn đắm chìm trong hạnh phúc được giống cái nắm đuôi. Cái đuôi của giống đực chỉ có bạn đời mới có thể chạm vào. Vân Hỏa cảm nhận được giống cái này không thuộc về bất kỳ bộ lạc nào xung quanh. Có lẽ giống cái không biết cái đuôi không thể tùy tiện chạm vào. Nhưng hắn không bận tâm nhiều như thế. Chỉ cần giống cái không rời xa hắn, hắn sẽ đưa giống cái vào phạm vi thế lực của mình. Giống cái này, chính là bạn đời mà hắn mong muốn.

"Vân Hỏa, mày muốn đi đâu?"

Thấy đối phương cứ đi về phía rừng rậm, Triệu Vân Tiêu cất tiếng hỏi. Cậu nghĩ: "Chẳng lẽ nó phải rời đi sao? Ba lô mình còn ở bên tảng đá, với lại... mình còn không muốn rời đi."

Vân Hỏa tỉnh khỏi những suy nghĩ của mình, lúc này mới phát hiện nó hình như đi quá xa. Nhìn quanh bốn phía, Vân Hỏa đành quay đầu trở lại. Nó chỉ là muốn dẫn giống cái đi tìm đồ ăn. Với tình trạng cơ thể hiện tại, tốt nhất nó nên tránh xa những con thú lớn có thể xuất hiện, đi sâu vào rừng không phải là một lựa chọn lý trí. Không dám nhìn Triệu Vân Tiêu, Vân Hỏa cúi đầu quay về.

"Vân Hỏa có lẽ đang tìm cái gì đó chăng?"

Triệu Vân Tiêu nghĩ như thế. Đi theo Vân Hỏa thêm một lát nữa, lúc này Triệu Vân Tiêu dừng lại. Cậu thấy cây bánh mì. Vân Hỏa cũng thấy, nhưng hiển nhiên nó không quan tâm đến bánh mì. Nó bỏ cái đuôi đang quấn Triệu Vân Tiêu ra, sau đó quay đầu kêu vài tiếng với Triệu Vân Tiêu, rồi lướt qua cây bánh mì chạy vào sâu bên trong.

"Vân Hỏa?" Triệu Vân Tiêu gọi ở phía sau, hơi sợ hãi vì nghĩ Vân Hỏa bỏ rơi mình.

Vân Hỏa quay đầu nhìn cậu, kêu thêm vài tiếng, rồi tiếp tục chạy vào sâu. Triệu Vân Tiêu đứng tại chỗ không dám động. Cậu không tin Vân Hỏa sẽ bỏ cậu mà đi không một lời, nhưng Vân Hỏa đang chạy đi đâu? Triệu Vân Tiêu nhìn cây bánh mì treo đầy trái, đầu óc rất rối bời.

"Ô ô"

Tiếng Vân Hỏa vọng ra từ rừng cây rậm rạp, Triệu Vân Tiêu lập tức an tâm. Vân Hỏa không bỏ đi. Một lúc sau, lại có vài tiếng kêu của Vân Hỏa truyền đến, Triệu Vân Tiêu biết Vân Hỏa đang nói cho cậu biết nó ở ngay gần đây, đừng sợ. Triệu Vân Tiêu ngồi xuống tại chỗ, chờ Vân Hỏa quay lại. Cậu phát hiện, cậu rất sợ Vân Hỏa bỏ cậu đi mà không nói một lời.

Bụi cây xào xạc, một bóng dáng đỏ thẫm xuất hiện, Triệu Vân Tiêu nhanh chóng đứng dậy. Vân Hỏa đã trở lại. Triệu Vân Tiêu không hề keo kiệt mà dành cho Vân Hỏa một nụ cười rạng rỡ. Vân Hỏa ngậm trong miệng một cây trúc nhỏ, mảnh mai. Nó nhanh chóng đi đến trước mặt Triệu Vân Tiêu, cái đuôi quấn lấy cổ tay Triệu Vân Tiêu, rồi hướng ra ngoài rừng đi.

"Vân Hỏa đi tìm cây trúc sao?" Triệu Vân Tiêu tò mò nhìn vật màu xanh lục, giống như cây trúc mà Vân Hỏa đang kéo trên mặt đất, Vân Hỏa muốn cây trúc làm gì.

Dẫn Triệu Vân Tiêu về sau tảng đá, Vân Hỏa đi đến bờ hồ. Triệu Vân Tiêu sợ nhìn thấy xác chết bên hồ, ngoan ngoãn trốn sau tảng đá không nhìn xung quanh. Chờ không lâu, Vân Hỏa đã quay lại, miệng ngậm cây trúc đã được rửa sạch. Nó ngồi xổm xuống trước mặt Triệu Vân Tiêu, một chân trước ấn cây trúc xuống, hàm răng tách một cái, cây trúc đứt lìa. Vân Hỏa đưa đoạn cây trúc vừa cắn đứt cho Triệu Vân Tiêu. Triệu Vân Tiêu nhận lấy, nhìn vào cây trúc, kinh ngạc nhướng mày.

Kêu lên một tiếng, Vân Hỏa tiếp tục cắn cây trúc. Cắn cây trúc thành nhiều đoạn, nó đặt tất cả xuống chân Triệu Vân Tiêu rồi rời đi. Cây trúc có những sợi màu trắng, như tơ bông. Triệu Vân Tiêu dùng đầu ngón tay lấy một chút nếm thử, mắt lập tức sáng lên. Hóa ra Vân Hỏa dẫn cậu đi tìm đồ ăn! Sợi đó có vị giống kẹo bông gòn, có một chút vị ngọt nhạt. Khóe miệng mỉm cười, Triệu Vân Tiêu không khách khí thưởng thức món ngon. Thoáng cái đã ăn hết cả cây trúc, Triệu Vân Tiêu ợ hai cái vì no.

"Vân Hỏa đã ăn chưa?"

Triệu Vân Tiêu chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn đi ra sau tảng đá. Trời tối, tầm nhìn không quá rõ ràng, Triệu Vân Tiêu nhìn về phía bờ hồ. Cậu thấy một bóng dáng đỏ thẫm vẫn đang chiến đấu hăng hái với ngọn núi thịt kia. Triệu Vân Tiêu nhíu mày, nhìn vài phút, cậu cất tiếng gọi: "Vân Hỏa."

Con thú đang chiến đấu hăng hái lập tức nhìn về phía này, và rất hợp tác kêu vài tiếng. Triệu Vân Tiêu vẫy tay về phía nó. Vân Hỏa nhảy xuống khỏi núi thịt, đến bờ sông rửa sạch miệng và móng vuốt, rồi vui vẻ chạy đến.

"Vân Hỏa, vết thương của mày còn chưa lành, nghỉ ngơi đi."

Triệu Vân Tiêu nhẹ nhàng nắm lấy lông cổ Vân Hỏa ý bảo nó đi nghỉ. Vân Hỏa ngoan ngoãn đi theo Triệu Vân Tiêu, rất vui sướиɠ. Đến sau tảng đá, Triệu Vân Tiêu bảo Vân Hỏa nằm trên tấm da thú đã trải sẵn, sau đó cậu lấy miếng vải áo thun đã phơi khô đi đến bờ hồ rửa sạch một lần nữa rồi quay về lau mình cho Vân Hỏa. Vân Hỏa là con vật duy nhất cậu từng thấy chủ động đi rửa mặt rửa tay, thật đáng kinh ngạc.

Vân Hỏa lăn người lộ ra cái bụng, cực kỳ hợp tác. Triệu Vân Tiêu lau rất cẩn thận, vết thương đã khép lại nhưng cậu vẫn lau thêm một lần nước thuốc cho Vân Hỏa. Người ta nói động vật chỉ lộ bụng trước mặt người nó tin tưởng. Vừa chà lau vết bẩn trên bụng Vân Hỏa, Triệu Vân Tiêu vừa nghĩ: "Vân Hỏa tin tưởng mình rồi. Thật tốt. Bởi vì mình cũng rất tin tưởng Vân Hỏa."

Phần da thú trên thân trên của Triệu Vân Tiêu được cậu dùng cành cây mềm quấn vài vòng cố định. Không có kéo hay dao, Triệu Vân Tiêu cũng không thể cắt da thú thành quần áo, chỉ có thể quấn lấy nửa thân trên như quấn ngực, điều này khiến vai và xương quai xanh của cậu bị lộ ra ngoài. Tận hưởng sự phục vụ của Triệu Vân Tiêu, đôi mắt đỏ của Vân Hỏa rực cháy nhìn những phần cơ thể xinh đẹp lộ ra ngoài của giống cái. Càng ở bên giống cái lâu, hắn càng muốn giữ giống cái lại bên mình mãi mãi.

Lau cơ thể Vân Hỏa ba lần, Triệu Vân Tiêu mệt đến mức mồ hôi nhễ nhại mới chịu dừng tay. Tiếp theo, cậu lấy rễ cỏ thô có thể dùng để đánh răng, thấm chút nước quả muối, làm sạch răng kiếm cho Vân Hỏa. Vân Hỏa hiểu giống cái muốn làm gì cho mình, nó hạnh phúc há miệng. Triệu Vân Tiêu hài lòng sờ răng kiếm của Vân Hỏa, nghiêm túc làm sạch hàm răng cho nó. Làm sạch hàm răng hai lần, Triệu Vân Tiêu đến bờ hồ thu dọn một chút, tự mình rửa mặt xong, rồi quay lại bên Vân Hỏa. Cậu đắp hai tấm da thú còn lại lên người Vân Hỏa, rồi cậu chui vào cái ôm rộng lớn của Vân Hỏa, trên mặt mang theo vài phần thẹn thùng. Vân Hỏa là giống đực, và nó biểu hiện rất thông minh, cậu khó có thể đối xử với nó như một con thú dữ bình thường. Nằm trong lòng Vân Hỏa thế này, cậu có cảm giác như được một thuần nam tính ôm. Nhưng cậu vẫn tự nhủ trong lòng rằng: "Vân Hỏa chỉ là một con thú dữ có trí thông minh cao. Ngủ thân mật với một con thú dữ như thế không có gì đáng ngại."

Vân Hỏa ôm chặt Triệu Vân Tiêu vào lòng. Nó hạnh phúc nhắm mắt lại. Vết thương chưa hoàn toàn lành, lại bận rộn cả ngày, nó cũng thực sự mệt mỏi. Ánh trăng màu đỏ chiếu xuống hai người. Một con thú dữ hung mãnh đang ngủ say, một trung tính nhân nhỏ bé, hai người ôm nhau, tư thế nhìn qua thật phù hợp.