Editor: Lọ Đường Nhỏ
Ban ngày ánh mặt trời nóng bỏng, Triệu Vân Tiêu bị phơi đến hơi chóng mặt, nhưng cậu không thể chạy đến chỗ râm mát trốn tránh, bởi vì con thú bị thương quá nặng, không thể tự di chuyển được. Đúng lúc Triệu Vân Tiêu sắp chịu không nổi, nó chợt cử động.
Triệu Vân Tiêu vội vàng đè nó lại: "Mày đừng nhúc nhích!" Nó liếʍ tay cậu, rất khó khăn đứng dậy, sau đó dưới cái nhìn chăm chú lo lắng của Triệu Vân Tiêu, nó từng bước chậm rãi đi đến chỗ râm mát rồi kiệt sức nằm xuống.
Nó nhìn ra cậu khó chịu sao? Lại nghĩ đến lúc cậu bị khủng long truy đuổi, nó đã bất chấp nguy hiểm lao đến, cuối cùng vì cứu cậu mà bị trọng thương, mắt Triệu Vân Tiêu bất chợt nhòe đi.
"Cậu khóc? Có phải vẫn còn sợ hãi không?" Thấy nó lại định đứng lên, Triệu Vân Tiêu nhanh chân chạy đến, đè cơ thể nó: "Đừng nhúc nhích, vết thương của mày còn đang chảy máu."
Cậu mạnh dạn sờ đầu nó và sau khi nó ngoan ngoãn nằm xuống, cậu nói: "Tao đi lấy đồ, mày chờ tao nhé.” Lau khô nước mắt, Triệu Vân Tiêu đứng dậy quay về hang động.
Con thú liếʍ môi, đôi mắt đỏ chăm chú dõi theo Triệu Vân Tiêu: "Cậu sờ mình! Cậu sờ mình! Giống cái này thật mềm. Giống cái này thực sự không sợ mình! Hơn nữa vô cùng dũng cảm!"
Trở lại hang động, Triệu Vân Tiêu mang tất cả tài sản của mình ra. Đồ ăn người tốt bụng mang đến sáng nay, ba lô của cậu, da thú, quả bánh mì khô cùng quả muối mà cậu chưa ăn hết. Con thú bị thương, Triệu Vân Tiêu muốn chăm sóc nó.
Không dám nhìn lâu con khủng long đã chết kia, Triệu Vân Tiêu quay lại bên con thú, lót một tấm da dưới thân nó. Con thú rất hợp tác. Sau đó Triệu Vân Tiêu đi đến bên hồ rửa nồi, cậu phải nấu đồ ăn cho con thú. Người tốt bụng luôn mang đến những món ăn và rau xanh khác nhau. Sáng nay mang đến là một con gia cầm, một ổ trứng, hai quả màu hồng nhạt và một bó rau xanh thon dài. Phần đầu đã bị cắt đi, Triệu Vân Tiêu chỉ có thể đoán rằng đó là một con gia cầm. Nội tạng cũng được loại bỏ. Triệu Vân Tiêu rửa sạch con gia cầm một lần nữa rồi đặt vào nồi nấu. Nguyên liệu nấu ăn có hạn, cậu chỉ có thể hầm hoặc nướng. Nó đang bị thương, uống một chút nước canh thịt hẳn là tốt hơn. Trong lúc nấu, Triệu Vân Tiêu rửa sạch tất cả trứng và đặt vào, rồi ném thêm ba quả muối.
Tranh thủ lúc nấu canh, Triệu Vân Tiêu lại lần nữa tiến vào rừng rậm tìm kiếm thêm thảo dược. Cậu có thể cảm nhận được con thú đang nhìn mình, dưới ánh mắt chăm chú đó, Triệu Vân Tiêu vô cớ cảm thấy an tâm. Có lẽ do khủng long vừa đi qua, trong rừng ngay cả một con chim nhỏ cũng không thấy, điều này tạo thuận lợi lớn cho Triệu Vân Tiêu. Tìm kiếm hơn nửa ngày, cậu quả thực đã tìm được rất nhiều thảo dược, còn có trái cây và rau xanh. Trên mặt đất có xác động vật bị khủng long giẫm hoặc cắn chết, Triệu Vân Tiêu không dám nhặt. Những xác chết đó rất thê thảm, máu thịt be bét. Đối với một người chỉ quen mua sắm thịt đã được chế biến sẵn ở siêu thị, việc xử lý xác động vật tươi sống vẫn tạo áp lực tâm lý rất lớn.
Chờ đến khi Triệu Vân Tiêu trở lại bờ hồ, mùi canh thịt đậm đà đã lan tỏa. Rửa tay, cậu múc một muỗng canh nếm thử, hương vị vừa vặn. Triệu Vân Tiêu dập lửa. Bôi thuốc lại cho con thú, chiếc nồi cũng đã nguội bớt, Triệu Vân Tiêu bưng nồi đến bên miệng con thú, ý bảo nó ăn.
Con thú ngửi mùi, nhưng không ăn, chỉ nhìn Triệu Vân Tiêu, một móng vuốt đẩy nồi về phía cậu. Triệu Vân Tiêu sờ đầu con thú, nơi có chút lông tóc lộn xộn vì chưa rửa sạch máu loãng, rồi nói: "Mày ăn trước đi, tao chưa đói."
Con thú không động đậy, vẫn ra hiệu Triệu Vân Tiêu ăn trước. Trong lòng Triệu Vân Tiêu dâng lên từng đợt cảm động. Nó quá có linh tính, cậu càng thêm tin rằng người tốt bụng hàng ngày mang đồ ăn cho mình chính là nó. Con thú rất cố chấp về việc này, Triệu Vân Tiêu đành múc cho mình một chén canh, một miếng thịt và hai quả trứng. Lúc này nó mới không từ chối nồi canh thịt, bắt đầu ăn. Triệu Vân Tiêu không khỏi nở một nụ cười, nhưng khi nhìn thấy con thú đầy vết máu lại trở nên ảm đạm. Trên người chỉ còn một chiếc quần dài, Triệu Vân Tiêu chọn một tấm da thú mỏng hơn quấn lấy nửa thân trên trần trụi của mình, rồi yên lặng ăn. Con thú dường như rất đói, nước canh nhanh chóng cạn đáy, sau đó nó ăn hết cả thịt lẫn xương.
Triệu Vân Tiêu đặt chén xuống, lấy trứng trong nồi ra, bóc vỏ, đút đến bên miệng con thú. Con thú nhìn Triệu Vân Tiêu một cái thật sâu, rồi hé miệng. Triệu Vân Tiêu ném trứng vào miệng nó. Miệng con thú rất lớn, chỉ có thể ném. Đút hết sáu quả trứng còn lại trong nồi cho con thú ăn, Triệu Vân Tiêu mới ăn bữa trưa của mình. Sự kinh hoàng vẫn chưa qua đi, cậu không mấy thèm ăn.
Ăn xong, cậu rửa sạch nồi, chén, muỗng. Vết thương ở bụng con thú đã không còn chảy máu nữa, Triệu Vân Tiêu nhẹ nhõm được một nửa. Đồ ăn chỉ còn lại một chút trái cây. Nhìn hình thể con thú, Triệu Vân Tiêu trầm tư. Hàm răng dài lộ ra ngoài của nó cho cậu biết nó là loài động vật ăn thịt thuần túy, nhưng giờ lại không có thịt. Con thú bị thương, càng cần phải ăn thịt. Suy xét rất lâu, Triệu Vân Tiêu cầm gậy laser lại lần nữa đi vào rừng rậm. Nén lại sự ghê tởm và sợ hãi, cậu chọn con vật lớn nhất, kéo ra khỏi rừng. Rừng rậm rất mát mẻ, những xác chết này vẫn còn tương đối tươi. Khi Triệu Vân Tiêu ra khỏi rừng, con thú vẫn luôn chú ý đến cậu gầm nhẹ lên. Tưởng nó bị đau vết thương, Triệu Vân Tiêu vội vàng vứt xác động vật chạy qua.
Ngồi quỳ bên cạnh con thú, Triệu Vân Tiêu kiểm tra vết thương cho nó. Ngay khi cậu vừa ngồi xuống, một móng vuốt của con thú đã giữ chặt cơ thể cậu. Triệu Vân Tiêu ngước mắt nhìn lại, trong mắt đầy nghi hoặc. Nó khép hờ mắt, một móng vuốt khác lại giữ lấy Triệu Vân Tiêu, ôm cả người cậu vào trước ngực nó. Triệu Vân Tiêu càng khó hiểu: "Có chuyện gì vậy?"
Cậu không hề sợ hãi, đặt tay lên móng vuốt sắc nhọn, cong vυ"t của con thú. Triệu Vân Tiêu giải thích như đối với một người: "Tao đi xử lý con vật kia một chút, tối còn phải ăn cơm."
Con thú thu móng vuốt về, Triệu Vân Tiêu gần như dán sát vào lòng nó. Sợ chạm vào vết thương của con thú, Triệu Vân Tiêu đành một tay ấn vào vai nó, rồi nói: "Tao sẽ dọn dẹp ở bờ hồ thôi, tối tao còn hầm canh thịt cho mày uống."
Con thú kêu khẽ vài tiếng, liếʍ tay Triệu Vân Tiêu, chiếc đuôi thon dài vỗ vỗ mặt đất, tỏ vẻ không hợp tác. Triệu Vân Tiêu bị giữ lại, cậu không dám dùng sức giãy ra vì nó đang bị thương. Bất đắc dĩ, cậu điều chỉnh tư thế, ngồi dựa gần con thú. Chờ đến tối đói bụng rồi đi dọn dẹp cũng được. Nghĩ đến việc có lẽ nó muốn cậu ở bên, Triệu Vân Tiêu vuốt ve lớp lông lộn xộn ở má. Màu đỏ, toàn thân đỏ thẫm, ngay cả đôi mắt cũng màu đỏ,. Cậu chưa từng thấy một con thú dữ nào đỏ rực như vậy.
"Là mày phải không?" Triệu Vân Tiêu hỏi khẽ, nhưng giọng điệu đầy khẳng định. Có một giọng nói trong lòng không ngừng mách bảo cậu, người tốt bụng đã âm thầm chăm sóc mình chính là con thú này.
"Cảm ơn mày."
Đôi mắt đỏ thẫm đang nhìn cậu, Triệu Vân Tiêu bịt hai mắt con thú: "Ngủ một lát đi, bị thương cần phải ngủ nhiều."
Đôi mắt bị bịt của con thú trở nên ảm đạm: "Quả nhiên giống cái vẫn sợ đôi mắt của mình." Bàn tay trên mắt rời đi, vuốt ve đầu nó, rồi đến cằm, cổ, cơ thể. Con thú nhắm mắt lại. Giống cái này thực sự không sợ nó, nó nên thỏa mãn mới đúng. Chính nó cũng biết đôi mắt của bản thân rất đáng sợ.
Con thú thả lỏng cơ thể dưới sự vuốt ve của Triệu Vân Tiêu, đôi mắt cũng nhắm lại, lúc này Triệu Vân Tiêu mới cảm thấy mình cũng vô cùng mệt mỏi. Trải qua kiếp nạn sinh tử kinh hoàng, tinh thần một khi thả lỏng, cậu chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng. Nhưng con thú bị thương, lỡ có con vật nguy hiểm nào khác xuất hiện thì sao? Triệu Vân Tiêu không dám ngủ. Nhưng càng không dám ngủ lại càng thấy đầu óc nặng trĩu. Kháng cự nửa ngày, cuối cùng cậu vẫn không chống đỡ nổi mà ngủ thϊếp đi.
Đôi mắt đỏ thẫm mở ra, con thú nhẹ nhàng chuyển động đầu, để người đang tựa vào đầu nó ngủ có thể nằm thoải mái. Tim nó gần như muốn nhảy ra khỏi cổ họng. Nó và giống cái dựa vào nhau gần đến thế. Nó có thể ngửi rõ ràng mùi hương ngọt ngào trên cơ thể giống cái, đó là mùi vị dụ hoặc. Nuốt nước bọt, con thú nhẹ nhàng dịch chuyển cơ thể giống cái xuống một chút, để giống cái có thể gối lên chi trước bên phải của mình. Con thú nhân lúc Triệu Vân Tiêu ngủ, không kiêng nể gì nhìn bờ vai, xương quai xanh... lộ ra ngoài tấm da thú. Nó liếʍ mũi, chảy máu.
Tỉnh dậy, trời đã tối đen, ánh trăng màu đỏ treo trên bầu trời đêm. Triệu Vân Tiêu chỉ cảm thấy trên người ấm áp. Có gì đó ôm chặt lấy cậu, cậu quay đầu lại nhìn, suýt chút nữa sợ hãi kêu lên. Bất kỳ ai ngủ dậy thấy bên cạnh có một con thú dữ với hàm răng kiếm dài đều sẽ giật mình. May mắn là Triệu Vân Tiêu phản ứng rất nhanh, nhận ra con thú bên cạnh là ai. Ngực con thú phập phồng đều đặn, nó vẫn đang ngủ say. Triệu Vân Tiêu không động đậy, nằm yên. Dưới thân là da thú, cậu gối lên một chi trước của con thú, chi trước kia của nó ôm lấy cậu, khó trách cậu cảm thấy ấm áp. Con thú gần như ôm trọn cậu vào lòng, cơ thể vẫn còn mang theo mùi máu nồng đậm của nó mang lại cho cậu hơi ấm đủ đầy.
Đã bao lâu rồi cậu không được "người" nào đó ôm chặt như thế này. Mặc dù đây không phải là một con người, nhưng nó vẫn khiến Triệu Vân Tiêu cảm nhận được hơi ấm cơ thể đã lâu không có. Dưới tình huống bình thường, con thú dữ này trông rất đáng sợ. Toàn thân đỏ thẫm, chưa kể hai chiếc răng kiếm dài nhìn thôi đã thấy đau thịt và thân hình cao lớn cùng móng vuốt sắc nhọn của nó. Nếu không phải gặp gỡ con thú trong tình cảnh này, có lẽ cậu sẽ sợ hãi hoảng loạn, chạy trốn khắp nơi.
Thật kỳ lạ, không ngờ cậu lại có thể nằm yên tĩnh trong lòng một con mãnh thú, mà con mãnh thú dám vật lộn với khủng long này không chỉ dũng cảm cứu cậu mà còn cẩn thận chăm sóc. Thậm chí lúc này nó cũng ôm cậu vào lòng để che gió sưởi ấm cho cậu. Triệu Vân Tiêu đánh bạo rút tay ra, sờ lên răng kiếm của con thú. Móng vuốt con thú khẽ động, đôi mắt đỏ thẫm chậm rãi mở ra. Kỳ thật khi Triệu Vân Tiêu tỉnh lại nó đã tỉnh, sinh tồn nơi hoang dã khiến nó sẽ không bao giờ ngủ say hoàn toàn.
Mở mắt ra, com thú nhìn thấy giống cái đang sờ răng mình, nó không nhịn được thè lưỡi liếʍ tay giống cái, rồi nó ngây người. Triệu Vân Tiêu bị con thú liếʍ lòng bàn tay nhột, cậu cười né tránh. Ngước mắt lên, cậu thấy con thú đang ngơ ngác nhìn mình, Triệu Vân Tiêu sờ đầu to lớn của nó: "Tao đi làm đồ ăn." Nói xong, cậu nhẹ nhàng gỡ chi trước con thú đang đặt trên người mình ra, rồi ngồi dậy.
"Giống cái cười với mình... Tim mình đập thình thịch, nụ cười của giống cái thật đẹp. Đây là lần đầu tiên có giống cái cười với mình."
Dưới ánh trăng màu đỏ, đôi mắt con thú trông càng thêm đáng sợ và khát máu, nhưng Triệu Vân Tiêu hoàn toàn không sợ hãi. Cậu lại sờ đầu con thú, cẩn thận quấn lại tấm da thú bị tuột xuống khi đứng dậy, rồi đi làm đồ ăn. Không ngờ động tác này của cậu lại khiến Vân Hỏa một lần nữa sững sờ. Dưới ánh trăng, nửa thân trên trần trụi của giống cái lộ ra vẻ đẹp mê người: "Thật đẹp, cậu thật đẹp..."
Ánh mắt con thú trở nên ảm đạm ở nơi Triệu Vân Tiêu không thấy: "Một giống cái xinh đẹp như vậy sẽ không thuộc về mình."
Ăn trước một chiếc bánh mì khô cho đỡ đói, Triệu Vân Tiêu tìm thấy xác động vật cậu đã ném ở bờ hồ ban ngày. Đang phân vân không biết xử lý thế nào, tiếng bước chân nặng nề truyền đến, Triệu Vân Tiêu quay đầu lại, kinh hô: "Mày sao lại đi ra?"
Con thú đi đến bên Triệu Vân Tiêu cọ cọ cậu. Khi đứng thẳng, nó cao gần bằng ngực Triệu Vân Tiêu, quả là một quái vật khổng lồ. Cọ cọ bờ vai trần của Triệu Vân Tiêu, con thú cúi đầu cắn xác động vật, rồi từ từ bước chậm rãi về phía rừng rậm. Triệu Vân Tiêu định đi theo, đi được hai bước lại dừng lại. Cậu nghĩ con thú không muốn mình nhìn thấy cách nó ăn nên mới đi vào rừng.
Con thú kéo bữa tối của mình vào rừng rậm. Chẳng bao lâu sau, Triệu Vân Tiêu nghe thấy tiếng động như da lông bị xé toạc. Cậu xoa xoa cánh tay nổi da gà rồi quay đi. Đến phía bìa rừng nhặt một ít củi khô, Triệu Vân Tiêu nhóm lửa ở bờ hồ. Ngồi bên đống lửa, cậu chăm chú nhìn về hướng con thú ăn. Kiên nhẫn chờ đợi gần một tiếng, con thú mới từ rừng rậm đi ra, Triệu Vân Tiêu lập tức đứng dậy chạy tới.
Con thú đi rất chậm, miệng ngậm thứ gì đó. Triệu Vân Tiêu chạy đến trước mặt con thú lúc này mới nhìn rõ nó ngậm gì. Đó là một khối xác động vật đã được lột da, bỏ nội tạng và đầu. Triệu Vân Tiêu đưa tay đón lấy, không màng vết máu trên đó, cậu đi đến bên hồ rửa sạch. Con thú từ từ quay về chỗ cũ, nằm xuống.
"Quả nhiên là nó..." Vừa rửa, Triệu Vân Tiêu vừa không ngừng hít sâu. Tuy trước đó đã có phỏng đoán, nhưng khi biết được sự thật, cậu vẫn không kìm được hốc mắt nóng lên. Nghĩ đến con thú đã âm thầm hái trái cây, xử lý thịt, tìm kiếm các loại nguyên liệu nấu ăn cho cậu, Triệu Vân Tiêu không biết phải làm sao để bày tỏ lòng biết ơn của mình với con thú. Nếu không phải nó luôn chăm sóc mình, không biết cậu có thể kiên trì đến bây giờ không, hay là đã sớm trở thành thức ăn trong miệng con khủng long kia rồi.