Editor: Lọ Đường Nhỏ
Có một "người" bí ẩn quanh quẩn bên cạnh khiến Triệu Vân Tiêu cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều. Mang theo lòng biết ơn với "người" nào đó, Triệu Vân Tiêu chìm vào giấc ngủ. Sau mỗi đêm tìm kiếm dưới hồ, cậu đều rất mệt. Đây cũng xem như một cách gián tiếp để rèn luyện cơ thể vậy.
Rất lâu sau khi cậu ngủ, một bóng dáng khổng lồ xuất hiện bên cạnh nồi canh đặt ở bờ hồ. Hắn thè lưỡi nếm thử mùi vị của nó, sau đó không hề khách khí ăn sạch cả thịt lẫn canh trong nồi, chỉ trừ cải ngọt Triệu Vân Tiêu ăn thừa là hắn không động đến.
Sáng hôm sau, việc đầu tiên Triệu Vân Tiêu làm khi thức dậy là dọn hòn đá chắn cửa hang, rồi cậu bật cười. Trước cửa động là một chiếc nồi đã được rửa sạch sẽ, bên cạnh là một ổ trứng chim không rõ là loại gì, tổng cộng có tám quả. Kế đến là một tảng thịt nạc mỡ đều đặn, một bó cải ngọt, và…? Triệu Vân Tiêu cầm lên một vật màu trắng, hình dáng giống cái nồi nhưng nhỏ hơn rất nhiều: "Cái này, ừm , có thể dùng làm chén." Sau đó là một khúc gỗ, phần đầu hơi lõm xuống. Triệu Vân Tiêu khoa tay múa chân thử: "Vật này làm muỗng thì rất hợp. A, người tốt bụng thật tinh tế, chắc là đã phát hiện ra tối qua mình ăn uống bất tiện vì không có dụng cụ chăng?"
Triệu Vân Tiêu nhìn về phía khu rừng phía trước, đoán xem liệu người tốt bụng hiện tại có đang theo dõi cậu từ một nơi nào đó trong rừng? Nếu không, làm sao lại biết cậu cần gì? Tối qua cậu đã rất khó khăn để ăn bữa tối bằng cách bưng cả cái nồi, hôm nay lại có chén và muỗng được mang đến. Triệu Vân Tiêu giơ chiếc muỗng lên vẫy về phía khu rừng. Tâm trạng cậu phấn khởi bay bổng: "Cảm ơn!"
Trong rừng, một đôi mắt đỏ thẫm ánh lên niềm vui nhàn nhạt. Hắn biết, giống cái đang vẫy tay với hắn!
Nhờ có sự giúp đỡ của người tốt bụng, cuộc sống của Triệu Vân Tiêu dễ chịu hơn rất nhiều. Cậu không cần phải lo lắng về thức ăn, hơn nữa, từ khi người tốt bụng xuất hiện, hầu như không còn con thú hoang nào đến uống nước vào ban ngày.
Triệu Vân Tiêu cuối cùng cũng có thể ra khỏi hang vào ban ngày, đi dạo bên hồ, ngắm nhìn thế giới lạ lẫm này. Cậu thường có cảm giác mình đang bị theo dõi, nhưng cảm giác này không hề đáng sợ. Cậu tin rằng đó là người tốt bụng đang quan sát cậu, bởi vì mỗi tối, những phần canh thịt hoặc thịt nướng cậu ăn thừa đều biến mất và cái nồi cũng sẽ được rửa sạch sẽ, đặt trước cửa hang. Tuy nhiên cũng vì thế mà Triệu Vân Tiêu không dám cởϊ qυầи áo sau khi lên bờ vào buổi tối. Nghĩ đến việc đối phương có thể đã nhìn thấy cơ thể cậu khiến cậu thấy hơi xấu hổ. Người trung tính không phải là nam giới thuần túy. Sau khi hiểu chuyện, ngay cả trước mặt cha ruột, Triệu Vân Tiêu cũng không để lộ cơ thể. Chỉ khi trưởng thành, người trung tính mới khỏa thân trước mặt bạn đời của mình.
Nghĩ đến bạn đời, tâm trạng Triệu Vân Tiêu khó tránh khỏi trùng xuống, nhưng cậu nhanh chóng điều chỉnh: "Ở nơi xa lạ này, có một người không ngừng giúp đỡ mình, mình còn có tư cách gì để tự ti, than vãn đây? Điều quan trọng hơn là phải sớm tìm ra cách về nhà hoặc học thêm một số kỹ năng sinh tồn."
Thoáng chốc đã nửa tháng trôi qua. Triệu Vân Tiêu đã ở đây hơn một tháng, cậu gần như đã từ bỏ việc tìm kiếm đường về nhà.
Hôm nay, sau khi ăn sáng, Triệu Vân Tiêu đi vào rừng hái một ít lá cây có bản to. Người tốt bụng đã tặng cậu vài tấm da thú mềm mại, nhưng Triệu Vân Tiêu không nỡ dùng. Nếu ở đây có mùa đông, câuh phải để dành những tấm da đó để giữ ấm. Khi lá cây dùng làm chăn và đệm đã rách, cậu lại phải hái thêm. Đang hái thì mặt đất rung chuyển. Triệu Vân Tiêu thầm nghĩ: "Có phải là động đất không?"
Chấn động ngày càng rõ ràng, cậu vứt bỏ lá cây đang cầm và vội vã chạy ra ngoài: "Có lẽ thật sự là động đất."
Chạy ra khỏi rừng, Triệu Vân Tiêu chạy đến bãi đất trống bên hồ. Mặt đất rung chuyển dữ dội cứ như có người khổng lồ dẫm mạnh và ngày càng mạnh hơn. Triệu Vân Tiêu lại một lần nữa cảm thấy sợ hãi đến cực độ. Khu rừng đang bị tàn phá, cây cối đổ xuống, dã thú rống lên.
Khi chạy thoát ra ngoài, máu toàn thân Triệu Vân Tiêu đông cứng lại ngay lập tức: "Không, không phải động đất! Đó là… đó là một con khủng long!
Con vật cao gần bằng những cây đại thụ trong rừng, chiếc cổ dài, thân mình phủ vảy màu xanh lục, hàm răng hình răng cưa lộ ra ngoài nhìn là biết ngay đó là một loài động vật ăn thịt không dễ chọc. Đứng trước nó, Triệu Vân Tiêu chẳng khác nào một con kiến!
Khủng long phát hiện ra cậu, cái miệng to như chậu máu phát ra tiếng gầm rung trời. Bốn chi nặng hàng tấn khiến mặt hồ cũng rung chuyển, nó bước về phía Triệu Vân Tiêu. Triệu Vân Tiêu cắn chặt đầu lưỡi. Trong lúc sợ hãi tột độ, cậu đột nhiên nhớ ra trong ba lô của mình có gậy laser phòng vệ. Dù có hữu dụng hay không, câuh tuyệt đối không thể ngồi chờ chết!
Triệu Vân Tiêu quay người bỏ chạy, khủng long dường như rất không hài lòng với sự chống cự này nên lại gầm lên. Triệu Vân Tiêu dốc hết sức bình sinh chạy về phía tảng đá. Nhưng cậu sao có thể chạy lại một con vật khổng lồ như vậy. Cái cổ khủng long dài ngoằng của nó vươn tới, bước chân rất lớn, răng nhọn suýt soát sượt qua lưng Triệu Vân Tiêu. Chân cậu mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất, cơ thể theo bản năng lăn sang một bên. Cậu không thể chạy thoát được!
"Rống!”
Ngay tại khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này, một tiếng gầm rung trời khác vang lên, một vệt đỏ thẫm từ trên trời giáng xuống, dừng lại trước mặt Triệu Vân Tiêu. Ngay khi Triệu Vân Tiêu nghĩ rằng lại có một con thú muốn ăn thịt mình xuất hiện, nó ngậm lấy cậu và ném đến khu rừng xa xa, sau đó quay người lao thẳng về phía con khủng long.
Đầu óc Triệu Vân Tiêu hoàn toàn trống rỗng, không thể phân biệt được con thú đỏ thẫm này xuất hiện để làm gì. Cậu chỉ biết mình tạm thời an toàn, bò dậy bằng cả tay và chân, điên cuồng chạy về phía hang động. Cậy phải tự cứu bản thân, nếu không rất có thể hôm nay sẽ mất mạng ở đây. Cậu cố gắng hết sức leo lên tảng đá, vì quá dùng sức và quá sợ hãi, cục đá đã làm đầu gối cậu trầy xước, lòng bàn tay rướm máu.
Tiếng gầm liên tục vang lên. Triệu Vân Tiêu dùng tốc độ nhanh nhất đời mình bò lên tảng đá, chui vào hang động. Theo bản năng định lấy đá lấp kín cửa hang, bỗng động tác của Triệu Vân Tiêu đột nhiên dừng lại. Bên hồ, một con thú dữ toàn thân màu đỏ đang vật lộn với khủng long. Con thú đó có một đôi cánh đỏ, bay lượn trên không trung. Hình thể của nó so với Triệu Vân Tiêu đã là một quái vật khổng lồ, nhưng trước mặt khủng long vẫn trông rất bé nhỏ. Dù vậy, nó lại không hề sợ hãi, quyết liệt chém gϊếŧ với khủng long.
Chiếc đuôi to khỏe của khủng long quật con thú ngã nhào xuống đất. Nó lăn một vòng rồi nhanh chóng đứng dậy, lợi dụng đà giương cánh bay lên, móng vuốt sắc nhọn và răng kiếm tạo ra vài vết máu trên người khủng long. Khủng long cũng không phải dạng vừa, đuôi, cổ và răng nanh đều là vũ khí sắc bén của nó.
Dưới thân con thú nhỏ giọt một vũng máu loãng. Cậu chợt hiểu ra: "Nó đang bảo vệ mình!"
Chính là vệt đỏ thẫm từ trên trời giáng xuống đã cứu cậu! Ý nghĩ này tác động mạnh mẽ đến Triệu Vân Tiêu, tim cậu như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực. Một con thú dữ lại bảo vệ cậu! Triệu Vân Tiêu dùng sức lau đi đôi mắt ướŧ áŧ, mặc kệ con thú đó từ đâu chui ra, cậu lao vào ba lô của mình, lấy ra gậy laser: "Nó đang bảo vệ mình! Mình không thể để nó đơn độc như vậy!" Không biết dũng khí từ đâu đến, Triệu Vân Tiêu chui ra khỏi hang, bò xuống dưới tảng đá.
Con thú nhận thấy cậu đi ra, rống lên một tiếng về phía Triệu Vân Tiêu, sau đó chật vật né tránh đòn tấn công của khủng long. Máu loãng dưới thân nó ngày càng nhiều. Triệu Vân Tiêu chạy về phía khủng long. Dù có phải chết, cậu cũng muốn đánh cược một phen!
"Rống!" - "Trở về!" Con thú nhe răng gầm lớn.
Triệu Vân Tiêu với đôi mắt đẫm lệ cũng gào lên về phía nó: "Không cần lo cho tao! Cẩn thận!"
Cái đuôi của khủng long lại quật con thú từ trên không xuống đất, tiếp theo hàm răng sắc nhọn của nó cắn vào cơ thể con thú. Một luồng ánh sáng chói mắt từ phía trước bắn thẳng vào mắt nó. Khủng long gào lên đau đớn rồi nhắm mắt lại. Thấy gậy laser có hiệu quả với khủng long, Triệu Vân Tiêu điều chỉnh laser lên mức tối đa, quét qua quét lại trên đôi mắt to lớn của khủng long. Khủng long rụt đầu lại, nó cảm thấy hơi choáng váng.
Con thú bị trọng thương thấy vậy liều mạng dùng chút sức lực cuối cùng bay lên, sau đó giáng một móng vuốt vào mặt khủng long, rồi cắn chặt lấy cổ khủng long, răng kiếm dài hoàn toàn đâm sâu vào cổ nó. Khủng long đau đớn tỉnh lại, nó lắc mạnh cổ, muốn hất văng con thú ra, chiếc đuôi cũng điên cuồng quật tứ tung. Nhưng hễ nó mở mắt ra là có ánh sáng chói mắt bắn tới, vì vậy chiếc đuôi đã nhiều lần quật trúng cổ nó, máu loãng trào ra.
Con thú ngoan cường không buông miệng, răng kiếm dài gần như đã đâm hoàn toàn vào cổ khủng long. Sự giãy giụa của khủng long ngày càng yếu ớt, cuối cùng, nó loạng choạng vài cái rồi ngã rầm xuống đất, mặt đất theo đó rung chuyển. Khủng long nằm bất động, xung quanh đều là máu phun ra từ cổ nó và máu của con thú dữ. Gậy laser trong tay Triệu Vân Tiêu rơi xuống đất, cậu mềm nhũn ngồi bệt xuống. Thoát chết trong gang tấc khiến cậu hoàn toàn sợ hãi đến ngây người.
Cho đến khi xác nhận khủng long đã tắt thở, con thú mới buông miệng, rút răng kiếm ra. Nó quay đầu nhìn Triệu Vân Tiêu đang thất thần, cố gắng đứng dậy nhưng thất bại sau vài lần thử. Nó ngã xuống đất, không còn sức lực, thầm nghĩ: "Nếu không có tia sáng kỳ lạ kia, mình đã chết rồi. Gặp phải Thanh Bì thú chỉ có hai kết quả: bỏ chạy hoặc bị ăn thịt. Nhưng hiện tại vết thương trên thân mình nghiêm trọng, lại không nguy hiểm đến tính mạng. Vẫn còn may mắn."
Con thú không dám nhìn giống cái nữa, nhắm mắt lại chờ cơn choáng váng qua đi.
"Nó đã chết rồi sao?"
Triệu Vân Tiêu toàn thân vẫn còn run rẩy, bò về phía trước: "Không thể, không thể chết được."
Cậu biết, con thú này đã cứu cậu. Phải chăng nó chính là "người" tốt bụng kia? Triệu Vân Tiêu cũng không biết tại sao mình lại có suy nghĩ đó. Cậu cố gắng bò tới, muốn xem nó có còn sống hay không.
Hơi thở của cậu đang đến gần, con thú mở đôi mắt đỏ thẫm, trong mắt ánh lên sự kinh ngạc: "Cậu đang khóc, chắc chắn là do sợ hãi. Cậu đang sợ mình sao?" Con thú ngừng lại cả hơi thở.
Nhìn thấy nó mở mắt, tốc độ của Triệu Vân Tiêu liền nhanh hơn. Cậu nhanh chóng bò đến bên con thú, nhìn thấy vết thương trên người nó đang chảy máu, Triệu Vân Tiêu hoảng loạn không biết phải làm sao: "Phải làm gì đây? Mình không có thuốc, không có băng gạc, không có gì cả! Triệu Vân Tiêu, không thể hoảng, không thể hoảng!"
Cắn mạnh vào tay nhưng cậu vẫn không thể ngừng run rẩy. Triệu Vân Tiêu tát mạnh vào đầu mình một cái, buộc bản thân phải bình tĩnh. Ngay sau đó, một móng vuốt thú ngăn tay cậu lại. Triệu Vân Tiêu ngẩn ngơ ngước nhìn. Cậu sững sờ. Con thú với hơi thở tanh mùi máu lại gần, liếʍ liếʍ chỗ cậu vừa tự tát, rồi liếʍ cả bàn tay đang trầy da của cậu.
Nước mắt lại không kiểm soát được mà rơi xuống: "Nó đang an ủi mình sao? Rõ ràng vết thương của nó nghiêm trọng như vậy!" Tự trách mình chỉ biết khóc và chẳng biết làm gì, Triệu Vân Tiêu đã bình tĩnh lại không ít dưới cái liếʍ nhẹ của con thú. Lưỡi con thú có những chiếc gai ngược, nhưng không làm cậu đau, nó liếʍ rất nhẹ, rất chậm.
Triệu Vân Tiêu nắm tay lại, rút tay về, sờ lên khuôn mặt bị thương của con thú, mặc kệ nó có nghe hiểu lời cậu nói hay không, cậu nói: "Mày nằm yên, đừng nhúc nhích.”
Nói rồi, cậu chống đầu gối đứng dậy, chạy về phía tảng đá. Đôi mắt con thú ánh lên sự nghi hoặc: "Cậu muốn làm gì?" Tiếp theo, là một chút vui mừng: "Cậu không sợ mình sao? Cậu dường như không sợ, bởi vì cậu đã sờ mình."
Trở lại hang động, Triệu Vân Tiêu lấy đá đánh lửa và chiếc nồi nấu. Quay lại bờ hồ, nhóm lửa, múc một nồi nước trong hồ đặt lên lửa. Triệu Vân Tiêu bắt đầu cởϊ qυầи áo. Đôi mắt đỏ thẫm của con thú mở to. Khi đến đây, cậu chỉ mặc quần đơn và một chiếc áo thun dài tay. Bên trong là một chiếc áo ba lỗ. Hiện tại, cả hai đều có chỗ rách.
Triệu Vân Tiêu cởϊ áσ thun và áo ba lỗ ra, cắn rồi xé chúng thành nhiều mảnh vải. Cậu ném vải từ chiếc áo ba lỗ vào nồi nấu. Sau đó, cậu đi đến bên con thú, dùng vải từ áo thun lau chùi vết thương trên người nó. Vết thương lớn nhỏ chi chít, hầu như mọi bộ phận đều bị thương, trong đó bụng là nơi nặng nhất. Với tình trạng này nhất định phải có thuốc. Triệu Vân Tiêu rất sợ con thú không chịu đựng nổi.
Chờ nước trong nồi sôi, Triệu Vân Tiêu dùng cành cây vớt miếng vải áo ba lỗ đã được nấu ra, chịu nóng vắt bớt hơi nước, sau đó thổi nguội rồi tiếp tục lau chùi vết thương trên người con thú Không có cồn nên không thể khử trùng, cậu chỉ có thể nghĩ ra cách này.
Áo thun cũng được nhúng hết vào nước sôi trong nồi, vắt khô và thổi nguội, Triệu Vân Tiêu gấp lại rồi ấn lên vết thương nặng nhất ở bụng con thú, kéo một móng vuốt của con thú đè lên, nói: "Tao đi tìm thuốc, mày ở đây chờ tao."
Con thú không hiểu cậu nói gì, nhưng dù cậu nói gì, nó cũng sẽ đồng ý, bởi vì cậu không sợ một kẻ toàn thân đỏ thẫm như nó. Triệu Vân Tiêu chạy vào rừng, hái một ít tất cả những loại thực vật mà cậu có thể nhìn thấy, rồi nhanh chóng chạy về. Đặt những loại thực vật này trước mặt con thú, Triệu Vân Tiêu nóng lòng hỏi: "Mày xem, loại nào là thảo dược?"
Mặc dù con thú không hiểu lời nói, nhưng nó hiểu ý Triệu Vân Tiêu. Nó dùng móng vuốt chỉ vào hai loại thực vật. Triệu Vân Tiêu lập tức nhặt hai loại đó ra, rửa sạch bằng nước đã nấu chín một lần, sau đó ném vào miệng nhai nát. Mùi vị thảo dược rất kỳ lạ, Triệu Vân Tiêu cố nhịn ý muốn nhổ ra, bôi chỗ thảo dược đã nhai nát lên vết thương của con thú. Cơ thể con thú quá lớn, miếng vải từ áo của cậu không thể băng bó được.
Dường như hiểu rõ sự lo lắng của Triệu Vân Tiêu, con thú đánh bạo liếʍ mu bàn tay của cậu, như thể nói với cậu rằng không cần sợ hãi, vết thương của nó sẽ nhanh chóng lành lại. Nhưng Triệu Vân Tiêu không hiểu được. Cậu lại đi hái thêm một ít thảo dược, bôi thuốc lên tất cả vết thương trên người con thú, băng bó những chỗ có thể băng bó. Với vết thương ở bụng, Triệu Vân Tiêu chỉ có thể tự mình ấn miếng vải áo thun, cố gắng cầm máu cho vết thương.