Editor: Lọ Đường Nhỏ
Triệu Vân Tiêu cắn chặt môi, toàn thân mềm nhũn vì sợ hãi và kinh ngạc: "Có người đã đến!"
Cậu nhìn chằm chằm con vật không rõ tên đã bị lột da hồi lâu. Khi lấy lại được chút sức, cậu bò ra cửa hang để xem xét. Bờ hồ rất yên tĩnh, không có bất kỳ con vật nào. Quan sát một lúc, cậu lấy hết can đảm dỡ một tảng đá, thò đầu dò xét, nhưng bên ngoài vẫn chẳng có gì: "Rốt cuộc là ai?"
Đặt đá chắn cửa hang cẩn thận, Triệu Vân Tiêu cuộn tròn cơ thể lại. Từ khi đến nơi này, đây là lần đầu tiên cậu sợ hãi đến thế. Lòng cậu không ngừng gọi thầm: "Cha ơi, cha ơi…”, cậu không dám nhúc nhích. Mãi đến khi bụng kêu lên vì đói, cậu mới phát hiện trời đã giữa trưa lúc nào không hay. Thẫn thờ ăn một quả bánh mì, Triệu Vân Tiêu tiếp tục nhìn chằm chằm xác con vật kia. Màn đêm buông xuống, hoàng hôn đến, khi bụng cậu lại một lần nữa réo lên, cậu mới tiến lại gần xác chết.
Xác con vật còn tươi, vừa nhìn là biết mới chết chưa lâu. Trên xác không có màu sắc quỷ dị nào, hẳn là không có độc. Triệu Vân Tiêu liếʍ môi: "Mình thừa nhận là mình thèm thịt."
Mỗi ngày chỉ có quả bánh mì và quả muối, cậu không phải không muốn đổi khẩu vị, nhưng cậu không có khả năng làm vậy: "Rốt cuộc là ai đã mang đến?" Triệu Vân Tiêu có thể khẳng định là có người đã phát hiện ra sự tồn tại của cậu. Người? Tinh thần Triệu Vân Tiêu đột nhiên phấn chấn: "Nơi này có người!"
Nhanh chóng dỡ những tảng đá chắn cửa hang, mặc quần áo đã sờn cũ, Triệu Vân Tiêu chui ra khỏi hang và đứng trên vách đá nhìn về phía xa. Cậu không dám gọi, cậu hy vọng người mang thức ăn đến có thể thấy cậu. Cậu vẫy tay về phía khu rừng, hy vọng người đó có thể đến đưa cậu đi. Nhưng cho đến khi cánh tay Triệu Vân Tiêu mỏi rã rời, vẫn không thấy người mà cậu mong chờ xuất hiện: "Chẳng lẽ không phải người? Nếu không phải người thì ai lại có thể lột da động vật, lấy nội tạng ra, còn dùng cành cây xiên lên, rõ ràng là để mình nướng ăn chứ."
Thịt nướng? Triệu Vân Tiêu cầm hai cục đá màu vàng kia lên, ngửi ngửi. Mắt cậu sáng rực. Lấy hai cục đá cọ xát vào nhau một chút, cậu kinh ngạc và mừng rỡ phát hiện có tia lửa: "Đây chẳng lẽ là đá lửa trong truyền thuyết?"
"Cảm ơn!" Cậu khẽ gọi về phía khu rừng, Triệu Vân Tiêu quyết định gạt đi nỗi sợ hãi để tận hưởng món quà của người tốt bụng kia.
Ở đây có rất nhiều đá, Triệu Vân Tiêu tìm được mấy hòn phù hợp, rồi đi nhặt thêm củi khô. Dùng đá lửa để tạo ra lửa. Nhìn ngọn lửa bập bùng, cậu kích động đến suýt rơi nước mắt: "Những thứ tầm thường mà trước đây mình thấy hàng ngày, giờ đây lại trở nên quý giá vô cùng với mình."
Có lửa, Triệu Vân Tiêu cảm thấy lòng mình ấm hẳn lên. Cảm nhận hơi ấm của lửa một lát, Triệu Vân Tiêu bắt đầu nướng thịt. Cậu dùng đá đập nát quả muối và xoa đều lên miếng thịt, rồi vắt thêm một ít chất lỏng từ quả bánh mì. Triệu Vân Tiêu đặt thịt lên tảng đá.
Nướng thịt là một trong những kỹ năng cơ bản của người hiện đại. Là người trung tính, Triệu Vân Tiêu nướng thịt lại càng ngon, chỉ là hiện tại nguyên liệu có hạn. Dần dần, mùi thịt thơm lừng tỏa ra. Triệu Vân Tiêu sờ khóe miệng: "Suýt nữa đã chảy nước miếng."
"Rốt cuộc là ai đã mang đến nhỉ?"
Nghi vấn này cứ lởn vởn mãi trong đầu cậu.
Triệu Vân Tiêu vừa nướng thịt vừa nhìn dò xét về phía khu rừng: "Trong thế giới chỉ có một mình cậu, cậu hy vọng có thể gặp được đồng loại." Mùi thịt thơm bay đi, mỡ chảy xuống lửa phát ra tiếng xèo xèo. Dùng cành cây chọc vào thịt, thấy đã chín, Triệu Vân Tiêu dùng lá cây bọc một đầu cành cây xiên thịt, rồi cầm ra. Đặt sang một bên tảng đá để thịt nguội, cậu tiếp tục suy nghĩ miên man.
Trời đã tối hẳn. Cậu cầm lấy miếng thịt không còn quá nóng để ăn. Cắn miếng đầu tiên, Triệu Vân Tiêu thỏa mãn đến mức thở phào: "Ngon quá! Mình suýt quên mất mùi vị của thịt!" Ăn từng miếng lớn một cách hạnh phúc: "Thì ra khi mất đi tất cả, hạnh phúc lại giản đơn đến thế."
Cậu ăn hết cả con, chỉ còn lại một cái chân. Cậu no đến nỗi ngồi không yên. Cậu dùng lá sạch bọc thịt và cất vào hang. Triệu Vân Tiêu chậm rãi bò xuống vách đá, ăn quá nhiều nên bụng có chút không thoải mái. Cậu tản bộ bên hồ, nhân tiện xem có thể phát hiện người khả nghi nào không. Sau khi bụng đỡ căng hơn, cậu lại xuống nước tìm đường về nhà, đương nhiên, đêm nay vẫn không có kết quả.
Dùng rễ cỏ để đánh răng, Triệu Vân Tiêu nhìn về phía khu rừng một lúc rồi bò về hang. Chắn cửa hang cẩn thận, đặt hai viên đá lửa vào một góc. Triệu Vân Tiêu trằn trọc không ngủ được: "Sẽ là ai nhỉ?" Không biết qua bao lâu, Triệu Vân Tiêu nhắm mắt lại, không cưỡng lại được cơn buồn ngủ ập đến, cậu ngủ thϊếp đi. Nửa đêm, một bóng đen khổng lồ đáp xuống bên ngoài cửa hang của Triệu Vân Tiêu. Đôi mắt đỏ đậm nhìn vào bên trong, thấy đối phương đã ngủ, nó nằm sấp xuống cách cửa hang không xa, đầu đặt trên móng vuốt, đôi mắt đỏ đậm khép lại.
Đồng hồ sinh học khiến Triệu Vân Tiêu tỉnh giấc đúng giờ sau hừng đông. Một ngày ở đây dài hơn 24 tiếng, Triệu Vân Tiêu không thể xác định thời gian. Tỉnh dậy, cái nhìn đầu tiên của cậu là về phía bên cạnh mình. Trong lòng dấy lên cảm giác khó tả, bên cạnh cậu không có thêm bất kỳ thứ khả nghi nào: "Nếu không phải còn có đá lửa và chân con vật còn lại từ tối qua, mình đã nghi ngờ mình nằm mơ."
Tối qua ăn nhiều, cậu không thấy đói. Nhìn ra ngoài, hôm nay vẫn không có con vật nào đến hồ uống nước. Cậu mạnh dạn dỡ một tảng đá ra. Ban ngày nhiệt độ cao, trong hang hơi bị bí.
Vừa nghĩ vậy, Triệu Vân Tiêu vội vàng lấy bọc lá chứa thịt ra. Mở ra ngửi, lòng cậu chùng xuống: "Thịt đã hỏng rồi! Không biết khi nào mới có thể có thịt ăn tiếp, miếng thịt chân thơm ngon này lại hỏng rồi." Triệu Vân Tiêu khẽ cắn môi, nghĩ hay là cứ nhắm mắt ăn đại đi, vứt đi thì quá phí. Nhưng rồi cậu lắc đầu phủ định: "Không được, mình đang thiếu thốn thuốc, tuyệt đối không thể để bị bệnh. Dù tiếc nuối, mình cũng không thể ăn thịt hỏng, mình đâu phải là loài động vật ăn xác thối."
Bỏ miếng thịt xuống, Triệu Vân Tiêu dỡ đá ra để lấy quần áo phơi ngoài hang tối qua. Vừa dỡ đá, cậu sững sờ. Bên ngoài hang đặt một chùm quả màu vàng cỡ nửa nắm tay, một nắm cỏ xanh, một khối thịt nạc mỡ đan xen nhau to bằng bàn tay, thậm chí còn có một cái… Triệu Vân Tiêu cầm thứ đó lên, nhìn kỹ. Ánh mắt cậu ánh lên niềm vui sướиɠ: "Thứ này có thể dùng làm nồi!" Nó giống như vỏ một loại trái cây, màu trắng, rất cứng, quan trọng là đủ lớn! Triệu Vân Tiêu gõ gõ: "Thứ này chắc chắn có thể dùng làm nồi, ít nhất là để đựng nước!"
"Là ai vậy? Chắc chắn có một người đang theo dõi mình ở gần đây!"
Triệu Vân Tiêu vơ vội quần áo mặc vào, dỡ tất cả đá và bò ra ngoài, nhón chân nhìn khắp nơi xung quanh.
“Cảm ơn! Cảm ơn!”
Vẫn không dám gọi quá to, sợ gây chú ý cho dã thú. Hốc mắt Triệu Vân Tiêu nóng ran: "Rốt cuộc là vị anh hùng vô danh nào vẫn luôn giúp đỡ mình?" Tìm kiếm hơn nửa ngày không thấy bóng dáng ai, Triệu Vân Tiêu ngồi xuống đất, cầm lấy chùm trái cây rõ ràng đã được rửa sạch, bứt xuống một quả, cắn một miếng.
"Ngọt quá! Thật nhiều nước!"
Bị sặc, Triệu Vân Tiêu ho khan không ngừng, nước mắt cứ thế tuôn ra không kiểm soát. Từ khi phát hiện Lâm Minh Viễn nɠɵạı ŧìиɧ đến lúc ngã xuống và xuyên không đến dị giới này, cậu vẫn luôn cố gắng tự trấn tĩnh, tỉnh táo, và mạnh mẽ. Giờ đây, có một người - không biết là người hay thứ gì, âm thầm quan tâm cậu. Sự quan tâm bí ẩn này khiến Triệu Vân Tiêu rất cảm động. Không muốn cha lo lắng, không muốn Lâm Minh Viễn bị chỉ trích, cậu đã nuốt mọi uất ức và khổ sở vào trong. Nhưng ở nơi này, được một người lặng lẽ quan tâm, ý nghĩ đó vừa lóe lên, Triệu Vân Tiêu liền không kiềm chế được cảm xúc của mình.
Trong rừng, dưới tán cây bụi cao ngất, một đôi mắt đỏ đậm chăm chú nhìn người đang ăn trái cây trên vách đá. Hắn thấy cậu khóc và đầy nghi hoặc, do dự và lo lắng: "Cậu tại sao lại ở đây một mình? Gia đình cậu đâu? Và tại sao cậu lại khóc? Có phải lạc đường không?" Hắn muốn tiến lên hỏi thăm, nhưng không dám, chỉ có thể trốn ở một bên cố gắng hết sức để chăm sóc cậu: "Cậu thật nhỏ bé, thật yếu ớt, chỉ cần một móng vuốt của mình cũng có thể làm cậu bị thương, hơn nữa nếu mình xuất hiện chắc chắn sẽ làm cậu sợ đến ngất xỉu."
Rốt cuộc là giống đực của bộ lạc nào ngu ngốc đến mức bỏ rơi một giống cái mỏng manh ở đây? Hay là vị giống cái này bỏ nhà đi lạc vào rừng sâu? Theo kiến thức ít ỏi của hắn, giống cái tuy có phần yếu ớt, tùy hứng, nhưng không đến mức vô tri mà dám một mình tiến vào sâu trong rừng. Hơn nữa chỉ dựa vào một giống cái yếu ớt cũng không thể nào đến được đây, vậy vị giống cái này đến từ đâu?
Hắn chăm chú theo dõi tình hình của cậu, không cho bất kỳ dã thú nào quấy rầy cậu. Nếu không phải tối hôm đó hắn đến đây uống nước thì thật không thể tưởng tượng được sẽ có một giống cái xinh đẹp ở nơi này.
Cứ nghĩ đến cảnh tượng nhìn thấy đối phương, đôi mắt đỏ đậm càng ánh lên màu huyết hồng: "Cơ thể của vị giống cái này thật đẹp, thật quyến rũ." Liếʍ chiếc mũi đang nóng lên, hắn vẫn nằm yên không nhúc nhích trong bụi cỏ. Hắn do dự không biết có nên trở về tìm người đến đón vị giống cái này hay không. Nhưng ngay sau đó, sự phẫn hận hiện lên trong đôi mắt đỏ đậm: "Không, mình đã thề sẽ không bao giờ trở lại."
Cậu đi vào, mang theo thức ăn hắn đưa, thật vui. Hắn sẽ chờ xem có giống đực nào đến tìm giống cái bị mất tích này không. Nếu có, hắn sẽ dẫn người đến đây; nếu không có, hắn rất sẵn lòng chăm sóc vị giống cái này: "Ích kỷ mà nói, mình cũng muốn được nhìn ngắm vị giống cái xinh đẹp này nhiều hơn. Với số mệnh không bao giờ có được giống cái của mình, đây có lẽ là cơ hội duy nhất trong đời mình được tiếp xúc với một giống cái."
Cậu lại ra rồi. Đôi mắt đỏ đậm lập tức không chớp mà nhìn chằm chằm. Khoảng cách tuy xa, nhưng đối với hắn khoảng cách này chẳng là gì. Mắt hắn có thể nhìn thấy rất xa. Nhìn thấy cậu cẩn thận bò xuống vách đá lởm chởm, trong mắt nó là sự căng thẳng, cầu mong cậu đừng ngã. Khi cậu nhảy xuống an toàn khỏi tảng đá cuối cùng, ánh mắt hắn không những không nhẹ nhõm, ngược lại còn lo lắng hơn: "Cậu sao lại vào rừng, chẳng lẽ ăn không đủ? Không thể nào! Theo quan sát nhiều ngày của mình, sức ăn của cậu rất nhỏ, con Lư nước tối qua còn không đủ nhét kẽ răng mình mà cậu còn ăn không hết."
Rất nhanh, cậu lại ra khỏi rừng, có vẻ như muốn quay về hang. Hắn chăm chú theo dõi từng động tác bò lên của cậu, sợ cậu bị ngã, cho đến khi cậu vào hang an toàn, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Một mặt chú ý hướng về hang, một mặt hắn vòng qua khu rừng đến nơi cậu vừa vào. Hắn xoay một vòng ở chỗ còn lưu lại hơi thở của cậu. Móng vuốt sắc nhọn cào cào ở nơi rõ ràng bị người đào bới, đôi mắt đỏ đậm ngẩn ra: "Cậu tại sao lại chôn thịt xuống đất?"
Hắn cúi đầu ngửi ngửi, có chút hiểu ra: "Hóa ra là thịt đã hỏng."
Không quan tâm đến miếng thịt hỏng bị đào lên, hắn quay lại chỗ cũ nằm sấp xuống, chăm chú nhìn cái hang kia: "Thật mong chờ màn đêm buông xuống." Buổi tối cậu sẽ xuống hồ, và rồi sẽ cởϊ qυầи áo... Đôi mắt đỏ đậm của hắn đỏ lên vài phần, hắn liếʍ mũi để hạ nhiệt độ.
Có quả vàng và quả bánh mì, Triệu Vân Tiêu không cần lo lắng bữa trưa, cậu còn ăn không hết nữa là. Thịt được đặt ở nơi thoáng gió và râm mát để tránh bị hỏng tiếp. Triệu Vân Tiêu nghiên cứu cái nồi làm từ vỏ trái cây kia. Cậu gõ gõ để thử độ cứng, dùng đá lửa đốt một cành cây và hơ vào đáy nồi một lát, phát hiện loại vỏ này thực sự chịu nhiệt, không dễ cháy. Triệu Vân Tiêu cực kỳ hài lòng: Tối nay cậu có thể nấu canh thịt để uống! À, còn có nắm cỏ xanh kia nữa.
Cầm nắm cỏ xanh, Triệu Vân Tiêu ngửi ngửi, cắn một miếng, mắt cậu sáng bừng: "Thứ này rõ ràng có thể ăn!" Cậu quyết định, tối nay nấu canh thịt với cỏ xanh, à không, phải đặt tên mới được: "Canh thịt cải ngọt! Loại cỏ xanh này rất ngọt, nên gọi là cải ngọt!"
Đồ ăn tối cũng đã có, Triệu Vân Tiêu chợt thấy mình thật có lỗi với quả bánh mì. Nhưng cậu thật sự không ăn nổi nữa. Nếu ở nhà, cậu đã có thể làm mứt trái cây, đáng tiếc ở đây chẳng có gì, ngay cả cái nồi cũng là do người tốt bụng kia mang đến.
Uể oải hai giây, Triệu Vân Tiêu lại lấy lại tinh thần: "Không biết bao giờ mới có thể quay về, mình phải cố gắng học thêm nhiều kỹ năng sinh tồn nhất có thể. Nếu thật sự không thể trở về, mình càng phải đảm bảo mình có thể sống sót." Cậu hy vọng có thể gặp được vị ân nhân đã giúp đỡ mình và chân thành nói một tiếng cảm ơn với người đó.
Buổi tối, Triệu Vân Tiêu đã nấu được món canh thịt cải ngọt như ý muốn. Ăn uống no nê, cậu nói vài tiếng cảm ơn về phía khu rừng, sau đó làm bài tập bắt buộc hàng ngày của mình: xuống hồ tìm đường về nhà. Đương nhiên, đêm nay vẫn không có kết quả. Canh thịt còn dư, thịt cũng chưa ăn hết, sáng mai chắc chắn sẽ hỏng. Triệu Vân Tiêu không mang cái nồi canh thịt còn đầy vào. Cậu ướt sũng trở lại hang, vắt khô quần áo và phơi ở ngoài, chắn kín cửa hang, Triệu Vân Tiêu nằm xuống chuẩn bị ngủ: "Đối phương không lộ mặt hẳn là có lý do riêng, chắc là không muốn để mình thấy, vậy mình sẽ không cố tìm nữa."