Chương 4

Editor: Lọ Đường Nhỏ

Đầu óc Triệu Vân Tiêu hơi choáng váng. Cậu ngồi thụp xuống trên tảng đá cạnh hồ. Nước hồ trong vắt nhìn thấy đáy, ánh mặt trời chiếu xuống khiến mặt hồ lấp lánh. Có thứ gì đó đang động đậy trong hồ. Triệu Vân Tiêu cúi người thò tay xuống nước định bắt, đột nhiên trước mắt tối sầm, cả người ngã xuống hồ. Khoảnh khắc rơi xuống nước đó, Triệu Vân Tiêu còn tự hỏi: "Nước chỗ bờ hồ sâu đến thế sao."

Mơ hồ nghe thấy có người gọi, Triệu Vân Tiêu cố gắng bơi vào bờ, nhưng thân thể càng lúc càng mềm nhũn, sau đó, cậu bất tỉnh.

Từ từ bước vào trong hồ, cho đến khi nước hồ ngập ngang bụng, Triệu Vân Tiêu mới dừng lại. Đứng trong hồ hơn mười phút, cậu từ từ đi sang một bên. Rong rêu quấn quanh cổ chân, mỗi bước đi, cậu đều hết sức cẩn thận. Cứ mãi như vậy cho đến khi kiệt sức, cậu mới bơi được vào bờ.

Hôm nay lại thất bại. Gió đêm lạnh buốt thổi tới, Triệu Vân Tiêu run rẩy vì cả người ướt sũng, vội vàng chạy về hang đá nằm bên hồ. Triệu Vân Tiêu tìm thấy một cái hang vừa đủ đặt chân trong khe đá. Chỗ này không gian không lớn nhưng lại là nơi ẩn nấp tốt nhất mà cậu có thể tìm được.

Trở lại trong hang, cậu cởi bỏ quần áo ướt đặt ở cửa hang phơi, rồi dùng những hòn đá đã khiêng đến để bịt kín. Triệu Vân Tiêu lấy đá gạch một vạch lên vách. Ở đó đã có vài đường, điều này có nghĩa là lại một ngày đã trôi qua.

Ban ngày nắng gắt, buổi tối gió từ rừng thổi tới lại mang theo chút lạnh lẽo cùng tiếng kêu của các loài dã thú. Đếm những vạch trên vách đá, đã có mười chín vạch. Triệu Vân Tiêu vẫn không thể tin mình lại đến một nơi kỳ lạ như vậy. Cậu nhớ mình đã rơi xuống nước, nhưng khi tỉnh lại cậu không ở bệnh viện mà ở bên hồ, một nơi hoàn toàn khác biệt với nơi cậu bị ngã xuống. Hồ nước nơi cậu rơi xuống rất lớn, nhìn mãi không thấy bờ, còn hồ này diện tích nhỏ hơn, nhưng lại rất sâu.

Sau khi trải qua sự hoảng loạn ban đầu, Triệu Vân Tiêu buộc phải bình tĩnh lại. Ánh trăng đỏ như máu trên đỉnh đầu vào ban đêm nhắc nhở cậu rằng đây là một thế giới khác. Hơn nữa, nơi cậu rơi xuống nước xung quanh toàn là nhà cao tầng, hoàn toàn không có khu rừng rậm rạp và vách đá như thế này. Triệu Vân Tiêu đoán mình chắc chắn đã xuyên không, nhờ vào việc đọc sách để gϊếŧ thời gian.

Trước khi đến đây, cậu chưa kịp ăn gì, và đến đây rồi cậu lại đói suốt một ngày. Ý chí sinh tồn đã chiến thắng sự suy sụp. Triệu Vân Tiêu lấy hết can đảm đi vào rừng tìm thức ăn. Cậu rất may mắn, ngay bìa rừng đã có cây ăn quả trái mọc đầy cành. Ở đó có một con vật to lớn trông giống lợn rừng có cánh từ từ gặm nuốt từng quả vào bụng. Triệu Vân Tiêu đợi nó ăn no và rời đi, mới nhặt vội những quả chín rụng dưới đất và nhanh chóng bỏ chạy. Cậu đúng là đã xuyên không. Trong thế giới của cậu lợn rừng chắc chắn không có cánh!

Triệu Vân Tiêu không còn tâm trí để buồn bã vì Lâm Minh Viễn nɠɵạı ŧìиɧ nữa, vấn đề lớn nhất trước mắt là sinh tồn. Cậu không có cánh, không thể bay qua vách đá và cũng không dám vào sâu trong rừng. Sau khi lấp đầy bụng, Triệu Vân Tiêu bắt đầu tìm cách quay về. Cậu xuyên qua từ trong hồ nước, vậy nhiều khả năng nhất là cũng phải trở về bằng cách đó. Cậu mất tích, người lo lắng và đau lòng nhất chính là cha, cậu nhất định phải trở về.

Ban ngày, Triệu Vân Tiêu buộc phải trốn trong hang vì khu vực hồ thường xuyên có động vật lớn đến uống nước. Những con vật này có răng kiếm nhọn hoắt hoặc răng nanh đáng sợ, thường nhìn chằm chằm về phía cậu như thể đã phát hiện ra một món mồi ngon. Cậu vô cùng sợ hãi, nhưng may mắn là chúng chỉ quan sát chứ chưa có ý định săn mồi.

Triệu Vân Tiêu chỉ dám ra khỏi hang vào ban đêm. Lúc này, chỉ có những động vật nhỏ hoạt động về đêm đến bên hồ và chúng trông hiền lành hơn, chúng chỉ ăn rêu, cỏ và lá cây. Sự khác biệt giữa động vật ngày và đêm là lý do chính giúp cậu sống sót đến tận bây giờ.

Sau khi xác định bản thân tương đối an toàn vào buổi tối, Triệu Vân Tiêu bắt đầu tìm đường về nhà. Đêm nào cậu cũng mò mẫm trong hồ nước, nhưng điều khiến cậu nản lòng là cậu vẫn kẹt lại ở đây.

Khi đến nơi này, điện thoại, máy tính bảng và gậy laser phòng vệ mà Triệu Vân Tiêu mang theo vẫn có ích. Cả ba món đồ đều có thể dùng năng lượng mặt trời, đương nhiên, điện thoại thì không có sóng. Ban ngày, không dám ra ngoài, Triệu Vân Tiêu gϊếŧ thời gian bằng cách đọc sách hoặc chơi các trò chơi nhỏ trên điện thoại. Cậu thật lòng cảm kích trí tuệ của con người, nếu là vài trăm năm trước cần điện để sạc pin thì cậu chỉ có thể dùng máy tính bảng và điện thoại tạo ra tiếng động để tự mua vui mà thôi.

Một quả của cái cây ở bìa rừng đủ cho Triệu Vân Tiêu ăn một bữa, nhưng điều khổ sở nhất là không có muối, khiến cơ thể cậu thiếu sức lực. Không còn lựa chọn nào khác, Triệu Vân Tiêu đành phải đi lại và tìm kiếm ở bìa rừng. Mặc dù việc rơi xuống nơi này là một sự bất hạnh, nhưng may mắn là cậu cũng tìm được chỗ trú ẩn, tìm được trái cây để no bụng và còn tìm được cả quả muối có thể dùng thay muối ăn. Quả muối là Triệu Vân Tiêu tự đặt tên. Nó là một loại trái cây màu trắng, mọc thành chùm như nho. Cậu phát hiện cả động vật ban ngày lẫn ban đêm đều đến gần vách đá hái loại quả trắng này để ăn. Chỉ là nơi cậu trốn không mọc loại quả này, nếu không khó mà đảm bảo cậu đã không bị động vật ăn thịt ban ngày ăn mất rồi. Sau này Triệu Vân Tiêu cũng hái một chùm để ăn, kết quả suýt chết vì quá mặn.

Triệu Vân Tiêu mới hiểu ra vì sao những con vật kia lại dùng lưỡi liếʍ chứ không ăn trực tiếp. Thức ăn, nước uống, muối đã được giải quyết, chỉ còn lại việc về nhà. Ôm máy tính bảng, Triệu Vân Tiêu thấy sống mũi cay xè, cậu nhớ cha, muốn về nhà. Nếu không thể quay về, cậu sẽ chết già trong cái hang nhỏ này hoặc trở thành bữa ăn cho một con dã thú nào đó. Khi những cảm xúc tiêu cực liên tục dâng lên, Triệu Vân Tiêu vỗ vỗ mặt, tự nhủ phải tỉnh táo. Cha có chú Quách bên cạnh, chắc chắn ông sẽ vượt qua được nỗi đau mất con. Còn những người khác, Triệu Vân Tiêu thẫn thờ nhìn lên trần hang. Lâu dần, bạn bè cùng lắm cũng chỉ thương cảm một chút, hơn nữa bạn bè cậu vốn dĩ cũng chẳng có nhiều. Về phần Lâm Minh Viễn... Triệu Vân Tiêu tự giễu cười khẩy. Bản thân cậu bây giờ còn không thể lo nổi, nên cậu cũng chẳng còn lòng dạ nào để quan tâm đến Lâm Minh Viễn sẽ ra sao.

Nhưng cho dù Triệu Vân Tiêu cố đẩy hình bóng Lâm Minh Viễn ra khỏi đầu, trái tim cậu vẫn co thắt không kiểm soát. Lâm Minh Viễn là mối tình đầu của cậu, là người yêu mà cậu đã trao trọn mọi tình cảm mình có thể cho. Thế nhưng, thứ cậu nhận lại được là sự phản bội. Cậu không hận Lâm Minh Viễn yêu người khác, nhưng cậu trách anh ta đã lừa dối. Nếu không phải cậu vô tình phát hiện, thì Lâm Minh Viễn sẽ lừa dối cậu đến bao giờ. Nghĩ đến việc mình có thể cả đời không hay biết gì, cả đời cứ sống như thế này, ở nhà chờ Lâm Minh Viễn về, Triệu Vân Tiêu liền rùng mình ớn lạnh.

Từng tiếng dã thú gầm gừ vang lên bên ngoài, Triệu Vân Tiêu vội gạt bỏ suy nghĩ và kiểm tra lại cửa hang. Qua khe hở giữa những hòn đá lấp cửa hang, Triệu Vân Tiêu khẽ kinh hãi nhìn ra ngoài. Một đàn động vật ăn thịt cỡ nhỏ đang săn một con vật hình dáng rất lớn. Triệu Vân Tiêu không biết tên những con vật ở đây, chỉ nhận ra duy nhất là lợn rừng có cánh. Không dám nhìn tiếp, cậu rụt đầu lại, cố gắng hít thở thật chậm và đều. Nếu đám động vật kia phát hiện ra cậu, cậu chắc chắn sẽ không thấy được ánh trăng đỏ đêm nay.

Quá trình đi săn kết thúc rất nhanh, khi mặt trời bắt đầu khuất núi thì bên hồ trở lại yên tĩnh. Triệu Vân Tiêu mang quần áo phơi ngoài hang vào, chúng đã khô hoàn toàn. Đây là tài sản quý giá của cậu, nếu quần áo rách nát, cậu sẽ chỉ có thể khỏa thân hoặc dùng lá cây che thân. Không ngờ một người hiện đại của thế kỷ 27 như cậu lại phải sống cuộc sống nguyên thủy. Sau gần 20 ngày sống cuộc sống nguyên thủy, Triệu Vân Tiêu cực kỳ ngưỡng mộ tổ tiên loài người thời nguyên thủy, những người có thể sinh tồn trong hoàn cảnh gian khổ như vậy thực sự đáng để cậu khâm phục.

Lại chờ đến trời tối hẳn, Triệu Vân Tiêu dỡ đá chắn cửa hang, ra khỏi chỗ trú ẩn. Để túi lại trong hang, cậu dựa vào ánh trăng bò xuống vách đá. Ánh trăng ở đây không chỉ có màu sắc kỳ lạ, mà lúc nào cũng tròn vành vạnh. Triệu Vân Tiêu vừa bò xuống vừa thẫn thờ suy nghĩ: "Hành tinh này tự quay như thế nào, tại sao mặt trăng lúc nào cũng tròn? Nơi này có phân chia mùa không? Giống như hành tinh cậu từng sống, nơi chỉ có hai mùa xuân và hè, muốn thấy rõ bốn mùa thì phải về Trái Đất."

Nhảy xuống tảng đá cuối cùng, Triệu Vân Tiêu đi đến bên hồ, hít một hơi thật sâu, thầm cầu mong có thể tìm thấy đường về nhà, rồi bước chân xuống hồ. Cơ thể run lên vì nước hồ lạnh buốt, Triệu Vân Tiêu từng bước đi vào sâu hơn, dừng lại khi nước hồ ngập đến ngực. Cũng như tối qua, cậu tìm kiếm cho đến khi kiệt sức, đành phải quay lại bờ, đêm nay vẫn không có kết quả. Nghỉ ngơi một lát trên bờ, Triệu Vân Tiêu cởϊ qυầи áo ướt, vắt khô nước rồi mặc lại. Cậu phải đi hái trái cây ăn cho ngày mai. Nhìn xung quanh, không phát hiện sinh vật nguy hiểm nào, cậu đi về hướng nơi mình vẫn thường hái trái cây, mà không hề hay biết trong rừng có một đôi mắt màu đỏ đã và đang theo dõi cậu. Nói chính xác hơn, đôi mắt đó đã chú ý đến cậu ba ngày rồi.

Đi đến dưới gốc cây mọc đầy quả bánh mì, Triệu Vân Tiêu trước hết kiểm tra mặt đất xem có quả chín nào rụng xuống không. Cây bánh mì cũng là do Triệu Vân Tiêu tự đặt tên. Không phải vì loại quả này ăn giống bánh mì, mà vì nó giúp no bụng rất lâu, giống bánh mì, nên Triệu Vân Tiêu gọi vậy. Thế nhưng đêm nay cậu không được may mắn, quả bánh mì trên mặt đất đều đã bị gặm hết.

Gốc cây bánh mì rất cao, Triệu Vân Tiêu lại không biết leo cây. Cậu chỉ có thể tìm cành cây dài để đập trái cây rơi xuống. Mất gần một tiếng loay hoay cậu mới đập được sáu. Quả bánh mì để được hai ngày là hỏng, Triệu Vân Tiêu mỗi lần chỉ hái đủ số lượng ăn trong hai ngày. Quấn quả bánh mì vào chiếc lá bản to để mang về, Triệu Vân Tiêu không dám nán lại trong rừng dù chỉ một giây. Rừng đêm giống như một cái hố đen nuốt chửng người, luôn khiến cậu khϊếp sợ tột độ.

Sau khi hái quả mồ hôi nhễ nhại, tay cậu cũng dính đầy bùn đất. Triệu Vân Tiêu rửa lá cây trong hồ nước trước, rồi rửa quả. Rửa xong cậu cởϊ qυầи áo và lại xuống hồ để tắm rửa thân thể. Không nghĩ đến cha, không nghĩ đến cách quay về thế giới cũ, Triệu Vân Tiêu để bản thân tận hưởng sự tĩnh lặng của khoảnh khắc này. Không phải là sự cô đơn khi một mình chờ đợi ở nhà, mà là sự yên tĩnh thuần khiết. Ở đây có gió tự nhiên, tiếng chim hót côn trùng kêu tự nhiên, rừng cây tự nhiên, không có bất kỳ dấu vết can thiệp nào của con người. Ngay cả nước cũng có vị ngọt lành hơn một chút.

Nếu đây là Trái Đất, thì cha cậu chắc chắn sẽ thích đến đây nghỉ dưỡng tuổi già. Mặc kệ cơ thể mình trôi nổi trên mặt nước, Triệu Vân Tiêu nhìn bầu trời đêm với vầng trăng đỏ như máu. Ban đêm ở đây chỉ có trăng chứ không có sao, rốt cuộc đây là thế giới nào? Hay là một hành tinh mới do con người khai phá? Bên tai là tiếng nước gợn sóng lăn tăn, Triệu Vân Tiêu nhắm mắt lại, cảm thấy nơi l*иg ngực chưa bao giờ ngừng đau lại có thêm một chút bình yên mà cậu khao khát nhất. Việc cậu đến nơi này là ngẫu nhiên hay tất yếu? Cuộc sống không có Lâm Minh Viễn không khó khăn như cậu tưởng. Có lẽ, tình yêu cậu dành cho Lâm Minh Viễn đã dần bị hao mòn trong những ngày cô đơn chờ đợi. Vì vậy, cậu đau lòng, nhưng không đến mức đau đớn muốn chết. Nếu cậu không phải là người trung tính, liệu Minh Viễn có còn tìm đến cậu không?

Hai giọt nước mắt chảy dọc thái dương của Triệu Vân Tiêu và rơi xuống nước. Mở mắt ra, càng lúc càng nhiều nước mắt hòa vào hồ nước. Triệu Vân Tiêu mỉm cười với chính mình: "Triệu Vân Tiêu rời bỏ Lâm Minh Viễn vẫn là Triệu Vân Tiêu. Thế giới này sẽ không thay đổi chỉ vì có thêm một người như cậu, và ngược lại, thế giới của cậu sẽ không vì thiếu vắng Lâm Minh Viễn mà mãi mãi chìm trong bóng tối. Cậu vẫn là Triệu Vân Tiêu. Cho dù không còn tin vào tình yêu, không kết hôn nữa, cậu vẫn là cậu, không ai có thể cướp đi hạnh phúc của cậu, ngoại trừ chính bản thân."

Nổi lên khỏi mặt nước, Triệu Vân Tiêu bơi vào bờ. Lên bờ, cậu cứ thế khỏa thân, tay cầm trái cây và quần áo trở về ổ nhỏ của mình. Một đôi mắt đỏ đậm dưới bụi cây che khuất đang trơ tráo nhìn chằm chằm thân hình tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của cậu, dõi theo khi cậu cố sức trèo lên vách đá, rồi cuối cùng chui vào một cái hang.

Cái lưỡi đỏ tươi liếʍ quanh môi, những chiếc răng kiếm trắng nhọn ánh lên tia lạnh lẽo, bụi cây phát ra tiếng sàn sạt, một bóng hình khổng lồ đứng lên từ giữa bụi cây. Dưới ánh trăng đỏ, cơ thể nó cũng được phủ một lớp ánh hồng như máu.

Triệu Vân Tiêu treo quần áo phơi dưới một tảng đá lớn ngoài hang, rồi quay vào hang và chắn kín cửa lại. Trong hang trải đầy lá cây mềm, cậu lại lấy thêm vài lớp lá cây dày phủ lên người làm chăn. Cậu đọc sách một lát, rồi dứt khoát nằm xuống ngủ. Ngủ một mạch đến sáng, Triệu Vân Tiêu vươn vai, thức giấc. Ngẩn người một lúc, cậu ngồi dậy. Ngay lập tức, cậu hoảng sợ hét lên một tiếng và nhanh chóng lùi lại, áp sát vào vách đá.

"Chuyện gì đang xảy ra thế này!"

Triệu Vân Tiêu toàn thân sởn gai ốc, lông tơ dựng đứng, adrenaline trong người trào dâng. Ngay bên cạnh chỗ cậu vừa nằm là một chiếc lá cây lạ! Đó không phải là lý do khiến cậu hoảng sợ đến thế. Trên chiếc lá đó là xác một con vật không rõ tên đã bị lột da! Đầu và nội tạng của con vật đã bị bỏ đi, thậm chí nó còn được xiên bằng cành cây! Bên cạnh chiếc lá còn có hai cục đá màu vàng! Cậu chắc chắn những thứ này trước khi cậu ngủ tối qua không hề có!